ô xuống chiếc giường mềm mại.
“Dáng vẻ em mặc quần áo của anh, thật gợi cảm.” Hắn hôn môi của cô, nhưng hai mắt hắn vẫn nhìn biểu cảm trên mặt cô, thấy cô xấu hổ lúng túng, hắn
càng vui vẻ.
Biết cho dù cô phản kháng, cuối cùng cũng là bị hắn khiêu khích. Chọc cho
chỉ còn có thể phục tùng, Tần Tuyên Tuyên trực tiếp bỏ qua từng bước
phản kháng kia, ngoan ngoãn nghe theo.
Nhìn Tần Tuyên Tuyên nghiêng đầu nhắm chặt hai mắt bộ dáng như lính xung
phong, Đỗ Mộ Ngôn cố ý đưa tay đặt lên đầu gối của cô, chậm rãi tiến về
phía trước vuốt ve, cười xấu xa nói: “Tuyên Tuyên, đến khi nào thì em
mới chủ động một lần?”
Tần Tuyên Tuyên hô hấp không xong, nghe vậy quay đầu sẳng giọng: “Em không phải người vô sỉ như anh!”
Đỗ Mộ Ngôn nhíu mày nở nụ cười,“Tuyên Tuyên, đừng kích anh, vì em, thật sự anh nhẫn nhịn rất vất vả, bằng không...... Em cho rằng anh ‘Vô sỉ’ chỉ
tới loại trình độ này sao?”
Tần Tuyên Tuyên giật giật môi, chung quy không dám nói gì nữa, cô biết hắn
nói được sẽ làm được. Cô cảm thấy lúc trước đúng là xui xẻo, nên mới
dính phải ông chồng bỉ ổi như thế này!
Buổi sáng khi Tần Tuyên Tuyên thức dậy, chỉ cảm thấy cả người đau nhức, lúc
chuẩn bị bữa sáng cho hai người, thậm chí đột nhiên cô có suy nghĩ muốn
bỏ thuốc cho hắn. Để xem, hắn còn kiêu ngạo bỉ ổi như vậy nữa không!
Vỗ vỗ mặt làm cho ý tưởng kỳ quái này biến mất, cô thử nghĩ lại tối hôm
qua, nhớ đến ngày hôm qua hắn cũng không mang bao, nhưng vào thời khắc
cuối cùng bắn ra bên ngoài.
Hiện tại cô xác định, thật sự là hắn không muốn đứa nhỏ.
Đáng nhẽ lúc mẹ chưa nhắc đến chuyện này, Tần Tuyên Tuyên cũng chưa suy nghĩ đến chuyện sinh con. Cô cảm thấy mình còn quá trẻ, chưa đến lúc sinh
đứa nhỏ. Nhưng mẹ vừa nói, làm cô cảm có đứa nhỏ cũng r ất tuyệt.Một cục cưng trắng trắng mềm mềm, thật đáng yêu.
Suy nghĩ một lát, cô lại bắt đầu phiền não. Đỗ Mộ Ngôn không muốn đứa nhỏ,
một mình cô cũng không sinh được. Nhưng hắn cũng đã ba mươi bốn tuổi,
đàn ông tuổi này, ai chẳng thích con cháu?
Buổi tối hôm nay, hai người ngồi trên sô pha xem tivi, Tần Tuyên Tuyên bỗng nhiên nói: “Mộ Ngôn, chúng ta sinh em bé đi.”
Đỗ Mộ Ngôn bàn tay nắm cả bả vai Tần Tuyên Tuyên có chút cứng đờ, lập tức
dường như không có việc gì nói: “Tuyên Tuyên, em còn trẻ, đợi qua mấy
năm nữa.”
Tần Tuyên Tuyên đẩy tay Đỗ Mộ Ngôn ra ngồi thẳng dậy, nhìn hắn nói: “Nhưng anh không còn trẻ.”
Đỗ Mộ Ngôn nhìn Tần Tuyên Tuyên sau một lúc lâu, bỗng nhiên thân thể nhào
tới trước một cái, đem cô đẩy ngã ở trên sô pha,“Tuyên Tuyên, em chê anh già, chê anh không đủ cố gắng, không thể thỏa mãn em sao?”
Tần Tuyên Tuyên mặt đỏ lên,“Sao lúc nào anh cũng chỉ nghĩ đến chuyện kia!
Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh!” Cái gì không đủ cố gắng, cái gì
không thể thỏa mãn! Hắn mỗi ngày mỗi ngày đều cố gắng như vậy, làm cô
cảm thấy túng dục quá độ, mảnh mai chỉ còn xương !
“Được rồi, chúng ta nói chuyện nghiêm túc.” Đỗ Mộ Ngôn vừa nói vừa hôn môi
của cô, sau đó lại dọc theo cổ của cô hôn xuống phía dưới, đồng thời mơ
mơ hồ hồ nói,“Em nói, anh nghe.”
“Anh như thế này sao mà em nói được!” Tần Tuyên Tuyên hai tay để ơ ở bả vai Đỗ Mộ Ngôn, dùng sức đẩy hắn ra, trừng mắt hắn nói.
Đỗ Mộ Ngôn đành phải đứng dậy, cũng đem Tần Tuyên Tuyên kéo lên.
Tần Tuyên Tuyên sửa sang lại quần áo bị Đỗ Mộ Ngôn làm loạn, nhìn Đỗ Mộ
Ngôn, biểu cảm trên mặt có chút khó hiểu, trong lòng không nhịn được,
hơi thấp thỏm, suy nghĩ xong gương mặt lộ ra nụ cười lấy lòng, lôi kéo
tay hắn quơ quơ, dịu dàng nói: “Mộ Ngôn, em không nhỏ, nếu không sinh
con, tương lai vóc dáng khó khôi phục. Em không muốn thành bà béo. ”
Chiêu làm nũng khiến cho Đỗ Mộ Ngôn rất là thoải m ái, hắn đưa tay đem cô ôm
vào lòng, dỗ nói: “Không đâu. Hơn nữa cho dù em thật sự béo,anh cũng vẫn yêu em.”
“Anh chỉ nịnh người!”
“Anh không lừa em, anh thề.”
“Em không tin đâu! Đàn ông đều là động vật nửa dưới!”
“Nửa dưới của anh chỉ không kìm nén được trước mặt em thôi.”
“Anh đúng là mặt dày!”
“Tuyên Tuyên, chẳng phải từ trước tới giờ em cũng biết sao.”
Lần đầu tiên thảo luận với Đỗ Mộ Ngôn bị hắn vô lại dời đi, Tần Tuyên Tuyên lúc ấy mặc dù không nói gì nữa, nhưng việc này vẫn nhớ trong lòng. Có
một số việc thật đúng là kỳ quái, không nói không nghĩ tới, vừa đề cập
đến thì không quên được, hiện tại cô cảm thấy việc sinh con cô rất cố
chấp, tới mức đên cuồng cố chấp. Sau đó cô với Đỗ Mộ Ngôn thường xuyên
sẽ có đối thoại như thế này.
“Mộ Ngôn, anh không thương em. ”
“Sao thế được?Nếu anh không thương em, buổi tối mỗi anh cũng kh ông cần cố gắng như vậy?”
“......”
“Anh không muốn em sinh con.”
“......”
“Đỗ Mộ Ngôn,có phải anh có con riêng bên ngoài?”
“Tuyên Tuyên, trừ em ra, đối với người đàn bà khác anh không cứng rắn nổi, chứ đừng nói tới con riêng?”
“......”
“Vậy sao anh không cho em sinh con?”
“......”
Đấu tranh nửa tháng không có hiệu quả sau, Tần Tuyên Tuyên chạy một mạch về nhà mẹ đẻ.
Đường Vi biết Tần Tuyên Tuyên là vì chuyện sinh đứa nhỏ giận dỗi với Đỗ Mộ
Ngôn sau, rất tự trách, khuyên nhủ: “Tuyên Tuyên, lần đó