ảnh liền
thấy Tần Tuyên Tuyên sóng vai với Tống Kỳ cùng hướng về bên ngoài mà đi.
Lòng hắn đột nhiên hoảng hốt, nhanh chóng chạy tới chặn Tần Tuyên Tuyên lại.
“Tuyên Tuyên, em đừng đi!” Đỗ Mộ Ngôn nói.
Vẻ mặt Tần Tuyên Tuyên đờ đẫn nhìn hắn, “Anh còn muốn lừa tôi thế nào nữa?”
Đỗ Mộ Ngôn còn chưa mở miệng, Tống Kỳ ở bên cạnh đã ném một túi tài liệu
cho hắn, lạnh lùng nói: “Đỗ Mộ Ngôn, chuyện anh làm, Tuyên Tuyên đã biết cả rồi.”
Đỗ Mộ Ngôn dùng hai bàn tay run rẩy mở túi lấy ra những tấm ảnh chụp, chỉ
nhìn hai tấm rồi không cần xem thêm nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, cố
sức bình phục lại cảm xúc kinh hoàng của mình. Hắn xác định, ảnh chụp
này là từ chỗ Lại Hưng mà ra. Nhưng vì sao? Những thứ mà Lại Hưng lấy
được từ chỗ hắn chưa đủ nhiều ư? Cuối cùng thì Tống Kỳ đã cho Lại Hưng
điều kiện gì mà hắn ta lại bán đứng hắn?
“Anh còn có gì để nói?” Tần Tuyên Tuyên nghiêm nghị hỏi. Sự thật rõ ràng bày ra trước mắt, cô cũng không biết vì sao cô còn muốn hỏi như vậy. Chẳng
lẽ cô còn ngây thơ gì vọng điều gì ư? Chẳng lẽ cô vẫn chuẩn bị cho Đỗ Mộ Ngôn một cơ hội để lừa dối cô ư?
“Tuyên Tuyên, anh yêu em. Em có biết rằng anh yêu em còn hơn cả mạng sống của
mình.” Đỗ Mộ Ngôn không giải thích gì cả, tất cả đều là sự thật, dù có
giải thích thế nào cũng là vô dụng, không bằng đả động Tuyên Tuyên từ
phương diện khác.Hắn rất may mắn là bản thân đã có đủ thời gian để cô
yêu hắn, hắn biết bây giờ người cô yêu là hắn, chỉ hy vọng tình yêu của
cô dành cho hắn đã vượt qua sai lầm hắn phạm phải này.
Lòng Tần Tuyên Tuyên khẽ động, không kìm lòng được mà lùi về sau nửa bước.
Cô biết… dĩ nhiên là cô biết Đỗ Mộ Ngôn yêu cô đến thế nào! Nhưng nếu lấy
cớ yêu thì có thể được tha thứ hết sao? Vậy Tống Kỳ phải làm sao bây
giờ? Chẳng lẽ tất cả những thương tổn, những oan ức mà hắn phải chịu đều đáng giá sao?
Tần Tuyên Tuyên hơi chuyển tầm mắt, không chịu nhận lời Đỗ Mộ Ngôn nói nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà đỏ bừng hai mắt.
“Đó căn bản không phải là yêu, đó là dục vọng chiếm giữ biến thái!” Tống Kỳ che trước mặt Tần Tuyên Tuyên, lạnh lùng nhìn về phía Đỗ Mộ Ngôn, “Đừng dùng suy nghĩ dơ bẩn của mày làm bẩn từ yêu này!”
Đỗ Mộ Ngôn đột nhiên biến sắc, lạnh lùng âm u nhìn Tống Kỳ: “Mày cút ngay!”
“Tao sẽ không cho mày cơ hội làm tổn thương Tuyên Tuyên!” Tống Kỳ đối chọi gay gắt.
“Tao vĩnh viễn sẽ không làm Tuyên Tuyên tổn thương.” Đỗ Mộ Ngôn nặng nề nói, “Lặp lại một lần, mày cút ngay cho tao. Đây là chuyện giữa tao và Tuyên Tuyên, chẳng có quan hệ gì với mày cả.”
Dĩ nhiên là Tống Kỳ sẽ không tránh ra, “Cho tới giờ mày luôn làm tổn
thương Tuyên Tuyên! Đừng tưởng rằng những tội lỗi mày đã làm ra có thể
vĩnh viễn che dấu, không ai biết được!”
Tống Kỳ như đang ám chỉ cái gì, Đỗ Mộ Ngôn lại chỉ dữ tợn nhìn hắn ta, hận không thể chém hắn ta ra làm 8 mảnh.
Quả nhiên hắn vẫn làm sai rồi sao? Ngay từ đầu hắn nên cho người giết quách Tống Kỳ đi cho xong đúng không? Nếu không cũng sẽ chẳng có tình trạng
thế này. Chỉ thiếu chút nữa, Tuyên Tuyên sẽ thành vị hôn thê của hắn,
nhưng chỉ một chút như thế, lại thành gần trong gang tấc mà cách xa biển trời.
Tầm mắt Đỗ Mộ Ngôn bỗng nhiên chuyển hướng về Tần Tuyên Tuyên, hắn thấy cô
cúi đầu, hai tay nắm chặt trước người, hắn có thể nhìn ra, cô rất đau
khổ, mà đau khổ này đều do tên Tống Kỳ trước mặt tạo nên! Nếu hắn ta
không xuất hiện thì tốt rồi, nếu hắn ta biến mất thì Tuyên Tuyên sẽ
không biết được sự thật, cô ấy sẽ không đau khổ như vậy!
Bàn tay đang ở cạnh người bống siết chặt, Đỗ Mộ Ngôn đột nhiên tung ra một cú đấm, hung hăng đấm thẳng vào mặt Tống Kỳ.
Tần Tuyên Tuyên không ngờ Đỗ Mộ Ngôn sẽ ra tay đánh người, ngẩn ngơ, đến
tận khi hắn đá một cước vào bụng Tống Kỳ đang ngã dưới đất thì cô lập
tức xông lên bắt lấy cánh tay Đỗ Mộ Ngôn, không cho hắn tiếp tục làm tổn thương Tống Kỳ, “Anh làm gì!”
Cảm xúc buộc chặt bởi vì Tần Tuyên Tuyên tới gần mà hòa hoãn lại, Đỗ Mộ
Ngôn không tiếp tục đánh Tống Kỳ nữa, hắn sợ làm đau cô. Hắn sao có thể
nỡ làm cô đau chứ? Cô là nữ thần của hắn, là ý nghĩa sống lại của hắn,
nếu làm cô đau, hắn sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho chính mình!
Hắn nhân cơ hội nắm lấy tay Tần Tuyên Tuyên, nhìn chằm chằm vào hai mắt cô, gần như cầu xin nói: “Tuyên Tuyên, em đừng rời khỏi anh… anh biết trước đây chuyện anh làm đều là sai trái, em tha thứ cho anh đi. Nếu em tha
thứ cho anh, anh thề, anh tuyệt đối sẽ không làm những chuyện khiến em
không vui nữa…”
Tần Tuyên Tuyên không tránh nổi bàn tay Đỗ Mộ Ngôn, chỉ có thể mặc hắn cầm
lấy tay cô, ngửa đầu nhìn cô, hơi lắc đầu, ánh mắt phức tạp, “Đỗ Mộ
Ngôn, sau khi biết anh hãm hại Tống Kỳ như vậy, sao tôi có thể tha thứ
anh được?” Tần Tuyên Tuyên dừng một chút, gục đầu xuống nói, “Thế giới
này còn rất nhiều cô gái tốt hơn tôi, anh đừng quấn lấy tôi nữa, từ nay
về sau chúng ta ai đi đường nấy, không thể bên nhau được.”
Sắc mặt Đỗ Mộ Ngôn trở nên cực kỳ khó coi trong nháy mắt.
Ai đi đường nấy? Không thể bên nhau?
Làm sao có thể? Làm sao có thể!
“Tuyên Tuyên, rõ ràng em cũng yêu anh, vì