cười,
con da mặt dày, không sợ!”
Nói xong, Tần Tuyên Tuyên bổng cảm thấy trên đùi ấm áp, không khỏi ngẩn ra. Cô yên lặng liếc mắt xuống, liền thấy bàn tay Đỗ Mộ Ngôn không kiêng nể gì mà đặt trên đùi cô. Cô bỗng dưng ngẩng đầu trừng mắt liếc Đỗ Mộ Ngôn một cái, ánh mắt sắc như dao cạo.
Vẻ mặt Đỗ Mộ Ngôn vô cùng nghiêm trang, cũng không quá đáng, sờ đùi cô một chút liền thỏa mãn thu tay về, ôn hòa mở miệng: “Cháu rất thích sự thật tình của Tuyên Tuyên, sao có thể chê cười em ấy được ạ?”
Nghe vậy Tần Tuyên Tuyên hài lòng thu hồi tầm mắt, lại đắc ý nhìn Tần Quốc Đống.
Tần Quốc Đống và Đường Vi liếc mắt nhìn nhau, đáy mắt chứa sự vui mừng.
Bữa cơm này qua đi trong bầu không khí hòa hợp vui vẻ, sau khi ăn xong, Đỗ
Mộ Ngôn lại trò chuyện trên trời dưới đất với Tần Quốc Đống và Đường Vi, khiến hai người vui vẻ không thôi, Tần Tuyên Tuyên bị vắng vẻ ở một bên gương mặt đầy tươi cười nhìn cảnh này, lòng ngập tràn niềm hạnh phúc.
Tối muộn, Đỗ Mộ Ngôn cáo từ ra về, Tần Tuyên Tuyên đưa hắn xuống lầu, hai
người ở dưới lầu âu yếm hồi lâu Đỗ Mộ Ngôn mới vô cùng không nỡ lên xe
rời đi.
Lần đầu tiên “gặp gỡ trưởng bối”, hai bên đều rất vừa lòng.
Sau lần đầu tiên gặp gỡ trưởng bối, Đỗ Mộ Ngôn cảm thấy chính mình cách mục tiêu gần hơn một chút, gần đây tâm trạng hắn cực kỳ tốt, đối với chuyện này, những cấp dưới của hắn đặc biệt là Lý Tái có cảm nhận cực rõ, Lý
Tái hiển nhiên là hiểu được tâm trạng của hắn đều có liên quan trực tiếp đến Tần Tuyên Tuyên, thế nên ngày ngày Lý Tái đều cầu nguyện cho quan
hệ của hai người thuận lợi, Đỗ tổng cứ thế vui vẻ mãi.
Thời gian cực nhanh, rất mau đã đến ngày đi du lịch, Tần Tuyên Tuyên cùng
Tần Quốc Đống, Đường Vi xách hành lý xuống dưới lầu, hẹn gặp Đỗ Mộ Ngôn ở dưới lầu, sau đó Lý Tái sẽ đưa bốn người đến nơi tập trung để đi du
lịch.
Địa điểm du lịch lần này là khu du lịch Phương Sơn ở tỉnh bên cạnh, cần đi
hơn ba giờ mới đến nơi, thực tế đi hai ngày một đêm có hơi gấp gáp nên
đã hẹn 7h sáng thứ bảy tập trung sớm. Lý Tái đưa ba người đến cửa trường học rồi rời đi ngay. Đỗ Mộ Ngôn chủ động giúp đỡ cầm giúp hành lý của
Tần Quốc Đống và Đường Vi, theo sau Tần Quốc Đống tìm người phụ trách,
sau đó lên xe du lịch.
Bốn người đến rất sớm, những người đến trước họ không nhiều lắm, Tần Tuyên
Tuyên theo sau Tần Quốc Đống chào hỏi những người lớn khác, nhóm đồng
nghiệp của Tần Quốc Đống rất quen thuộc với Tần Tuyên Tuyên, nói cô xinh đẹp càng lúc càng ngoan ngoãn khiến người ta yêu thích, đến lúc Tần
Quốc Đống giới thiệu Đỗ Mộ Ngôn cho họ thì ánh mắt họ nhìn Tần Tuyên
Tuyên càng khác lạ.
Tần Quốc Đống không cố ý giới thiệu thân phận của Đỗ Mộ Ngôn, nhưng đồng
nghiệp của ông đều là phần tử tri thức cao, sao có thể không biết những
nhân vật nổi tiếng của thành phố được, thấy Tần Tuyên Tuyên mình nhìn từ nhỏ đến lớn quen được người bạn trai tốt như thế đều khen ngợi hai
người tài mạo song toàn, trời sinh một đôi.
Giống như đã đồng ý với Tần Tuyên Tuyên từ trước, Đỗ Mộ Ngôn cực kỳ khách khí với những người này, khiến bản thân như con cháu trong nhà, vô cùng lễ
phép với mọi người. Mỗi khi họ khen hắn và Tần Tuyên Tuyên là tuyệt
phối, hắn đều vui đến không chịu nổi, âm thầm quyết định quyên tiền để
khoa lịch sử xây thêm khu nhà dạy học linh tinh gì đó.
Rất nhanh mọi người đều tập trung đông đủ, chuyến đi hai ngày một đêm bắt đầu khởi hành.
Người hướng dẫn phụ trách chuyến đi lần này là nhân viên công ty du lịch,
công ty cử người đi cùng xe với đoàn. Công nhân viên và người nhà khoa
lịch sử có gần trăm người, chia ra ba xe, mỗi xe có một hướng dẫn viên
du lịch phụ trách. Xe rời đi không bao lâu thì hướng dẫn họ Vương trên
xe bắt đầu nói về hành trình hai ngày một đêm, giới thiệu mục đích
chuyến du lịch lần này.
Nửa giờ sau, hướng dẫn Vương ngồi về chỗ cũ, trả thời gian cho mọi người.
Đường đi rất nhàm chán, lái xe mở một bộ phim hài trên tivi, Tần Tuyên
Tuyên đã xem phim này rất nhiều lần nên chỉ xem trong chốc lát đã bắt
đầu buồn ngủ.
“Không chịu được thì dựa vào anh mà ngủ.” Đỗ Mộ Ngôn ôm bả vai Tần Tuyên
Tuyên, để cô tựa đầu vào vai hắn, nhẹ giọng nói bên tai cô.
Tần Tuyên Tuyên nhắm mắt mơ màng giật giật thân mình, ở trong lòng Đỗ Mộ
Ngôn tìm một tư thế thoải mái nhất, một tay ôm eo hắn, dựa vào vai hắn
mà ngủ.
Đỗ Mộ Ngôn cảm thấy mỹ mãn ôm cô, ngửi mùi hương thản nhiên trên người cô, môi nở nụ cười, cũng nhắm hai mắt lại. Hắn nghĩ, Tuyên Tuyên càng lúc
càng ỷ lại hắn… không biết nếu bây giờ hắn cầu hôn, cô có thể đồng ý
không?
Hơn ba giờ sau, ba chiếc xe đã đến đích, mọi người làm thủ tục nhận phòng
khách sạn ở khu du lịch, cơm trưa ăn ngay trong khách sạn. Lúc phân phối phòng, Tần Quốc Đống và Đỗ Mộ Ngôn một phòng, Tần Tuyên Tuyên và Đường
Vi một phòng.
Đỗ Mộ Ngôn thật ra muốn cùng một phòng với Tần Tuyên Tuyên, tiếc là hắn có lòng nhưng không có gan, cho dù trong lòng muốn đến chết thì trên mặt
chỉ có thể không dị nghị gì, bình thản nhận sắp xếp.
Ăn xong cơm trưa, hành trình du lịch chính thức bắt đầu. Vì nhiều người
cùng đi thì hơi khó
