ược xem. Công việc của Tống Kỳ thật ra rất bận rộn, nhưng anh vẫn luôn
dành thời gian cho cô, thời gian nghĩ trưa cũng thường tới công ty cùng
cô đi ăn cơm. Sau khi cùng nhau ăn bên ngoài vài lần, Tống Kỳ nói đồ ăn
bên ngoài không sạch sẽ lại không dinh dưỡng nên cuối cùng lại tự làm
cơm đem đến cùng Tần Tuyên Tuyên ăn chung. Trước cao ốc Thiên Vũ có một
khu vực dành để nghỉ ngơi, Tần Tuyên Tuyên với Tống Kỳ vẫn tới đó ăn
cơm, cảnh đó có bao nhiêu nhiêu ngọt ngào, không cần người khác nói cũng biết. Giữa trưa hôm qua, lúc tạm biệt Tống Kỳ, cô cảm thấy hơi buồn ngủ nên đi mua ly cà phê, vậy nên mới có chuyện đụng phải vị Lý trợ lý kia.
Nhớ tới bộ quần áo bị dính cà phê, Tần Tuyên Tuyên la một tiếng nhảy dựng lên, vội vã đi xử lý.
Sáng hôm sau, vẫn như thường lệ Tần Tuyên Tuyên đón xe buýt đi làm, thời
điểm này trên xe rất đông người, cô nhường chỗ của mình cho một bà cụ,
chưa kịp đứng vững thì tài xế đã đạp mạnh chân ga chạy đi, khiến cô mất
thăng bằng ngã về phía sau, đụng phải một thân thể rắn chắc.
Còn chưa thấy rõ người nọ cô đã rối rít mở miệng, « Thật xin lỗi ! »
« Tần tiểu thư ? » Đáp lại lời cô là một giọng nói mang theo sự kinh hỉ.
Vừa cảm thấy giọng nói này cò vẻ quen quen, tài xế lại thắng gấp một cái
khiến Tần Tuyên Tuyên bị ngã mạnh về phía trước, nhưng lại có một cánh
tay kéo cô lại khiến cô ngã vào một bờ ngực cường tráng.
« Tần tiểu thư, cô không sao chứ ? » Trên đầu truyền đến một giọng nói thân thiết.
Tần Tuyên Tuyên đang muốn giãy dụa thoát ra, đối phương cũng đã biết ý thả
cô ra, cô vội vàng nắm lấy tay vịn để không phải lại ngã tiếp.
Sau đó cô mới nhìn tới người đàn ông đứng gần mình, mới giật mình nói: “ Đỗ tiên sinh?”
Đứng trước mặt Tần Tuyên Tuyên đúng là Đỗ Mộ Ngôn, một thân âu phục cao cấp
sang trọng, cả người tản ra khí thế khác biệt không giống với bất cứ ai, tuy trên đầu đang quấn một tầng băng gạc thì cũng không chút nào ảnh
hưởng đến vẻ anh tuấn của anh. Anh ta như vậy mà lại giống như những
nhân viên bình thường đi xe buýt thì thật quái lạ.
“Đỗ tiên sinh, sao anh lại ở đây?” Tần Tuyên Tuyên kinh ngạc cực độ, có
nghĩ nát cả óc cô cũng sẽ không nghĩ ra được vị Đỗ tổng này sẽ xuất hiện trên xe buýt như thế này.
« Nói ra thì dài lắm. » Đỗ Mộ Ngôn nhún nhún vai, lộ ra vẻ mặt thương cảm, « Hôm nay hình là ngay xui xẻo của tôi. »
« Làm sao vậy ? »Tần Tuyên Tuyên theo bản năng hỏi lại.
« Sáng vừa ra khỏi nhà thì xe bị hỏng. Lúc đang gọi điện thoại thì bị người ta đụng trúng, điện thoại rớt xuống hư luôn. Sau đó tôi nghĩ nên bắt taxi
đến công ty thì phát hiện ví tiền đã bị người đụng khi nãy trộm mất. Vừa lúc trước mặt có xe buýt ngừng, trong túi lại còn vài xu tiền lẻ, tôi
liền lên luôn. » Đỗ Mộ Ngôn dùng giọng ôn nhu chậm rãi mà kể lại toàn bộ sự việc « không may » sáng nay, vì để Tần Tuyên Tuyên tin lời, hắn còn
lấy ra cái điện thoại ban nãy đã bị hắn dùng một cước đạp nát màn hình.
“Chuyện này…cũng quá xui đi.”Tần Tuyên Tuyên sợ hãi than một câu, chuyện Đỗ Mộ
Ngôn gặp được thật có thể đem viết tiểu thuyết, nếu đưa lên mạng
internet, phía dưới nhất định sẽ không ngừng có đội hâm mộ tặng hoa tới
tấp…
Tần Tuyên Tuyên không nghĩ tới đường đường là tổng giàm đốc tập đoàn Minh
Khai lại làm những việc như vậy để lừa cô, căn bản là không có động cơ.
“Cũng không phải tất cả đều là xui xẻo.”Đỗ Mộ Ngôn câu môi cười cười, “ Nếu
không gặp chuyện sáng nay, tôi cũng không gặp được Tần tiểu thư. Nói ra
thì, cũng thật là khéo.”
“Quả thật rất khéo.”Tần Tuyên Tuyên có chút không tự nhiên cười cười. Nếu
không phải bản thân hiểu đây chỉ là trùng hợp, thêm việc ngày hôm qua có lẽ cô quả thực cho rằng Đỗ Mộ Ngôn là cô ý dàn dựng tất cả.
“Sáng nào Tần tiểu thư cũng ngồi xe buyết đi làm sao?” Đỗ Mộ Ngôn hòa nhã nói.
“Đúng vậy.” Tẩn Tuyên Tuyên đáp.
Đỗ mộ Ngôn cười cười, “Trước kia khi còn chưa thành lập Minh Khải, đi đâu
tôi cũng đi bằng xe buýt. Khi đó xe buýt không được thoải mái hiện đại
như bây giờ đâu.
“Mọi thứ đều dần dần thay đổi mà.”Tần Tuyên Tuyên kéo kéo khóe miệng trả lời cho có lệ. Đối với việc Đỗ Mộ Ngôn xây dựng sự ngiệp từ hai bàn tay
trắng, Tần Tuyên Tuyên đương nhiên là cảm thấy rất hứng thú, những việc
mà nhân vật truyền kỳ này trải qua, ai mà không muốn biết? Nhưng cô vẫn
cảm thấy có chỗ nào đó không đúng và cô cũng không muốn cùng Đỗ Mộ Ngôn
tiếp xúc nhiều.
Nhìn ra Tần Tuyên Tuyên cũng không hứng thú bắt chuyện, Đỗ Mộ Ngôn cũng cố nén không mở miệng nữa.
Lúc Tần Tuyên Tuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, tầm mắt hắn lại nhìn nghiêng
khuôn mặt cô. Chính nhờ đây là xe buýt, hắn mới có thể tới gần cô mà
không bị cô chán ghét, bị cô nghĩ là hắn lợi dụng. Hắn thật muốn ngày
ngày được cùng cô ngồi xe buýt đi làm, nhưng cái cớ này chỉ dùng được
một lần, được cùng cô ngồi xe buýt cũng chỉ có lần này mà thôi.
Gặp lúc Tần Tuyên Tuyên chỉ chú ý ngoài cửa sổ, Đỗ Mộ Ngôn ngắm nhìn dáng
người nghiêng nghiêng của cô, thừa dịp xe xóc nảy, hắn càng cố ý tiến
lại gần cô, chỉ cần cúi đầu là hắn có thể ngửi được mùi hương tuyệt vời
trên người cô. Cô luô