hong Tông Hàn nheo mắt hừ lạnh một tiếng.
“Đây là hiệu suất làm việc của cảnh sát Đài Loan.”
“Cảnh sát Hàn cũng đã cố gắng hết sức rồi.”
Phong Tông Hàn nhếch môi.
“Cậu cho rằng thế nào?”
“Có lẽ bọn họ không sai.” Vu Khiêm nhanh chóng khẳng định.
“Uhm, tôi cũng cho là như vậy.” Phong
Tông Hàn nắm tay Uyển Trúc thật chặt, hy vọng có thể đem ý tứ an ủi
truyền đến cô đang rầu rĩ không thôi.
“Cậu nghĩ tiếp sau đây bọn họ sẽ làm như thế nào?”
“Tôi nghĩ?” Vu Khiêm nói, kéo lấy một
cái ghế rồi ngồi xuống. “Nói thực ra, tôi với Thanh Phong xem xét cũng
lâu rồi. Nếu bọn họ đủ thông minh, thì sẽ liên tục để ý tin tức ở Đài
Loan, chẳng may sự tình có đột biến, bọn họ cũng sẽ nghĩ cách yên ổn
lánh nạn ở nước ngoài.”
“Dưới tình thế này, cái bọn họ thu được
cũng chỉ là mớ tin tức giả mà chúng ta đã phối hợp với cảnh sát tung ra, chính là tin tức tổng tài Phong Thị tính mạng bị de dọa.
“Cho nên bọn họ có khả năng đã chuẩn bị
sẵn champagne chờ đến lúc mở tiệc ăn mừng thôi?” Phong Tông Hàn thờ ơ
nói, cũng càng nắm chặt tay Uyển Trúc.
“Không sai.” Vu Khiêm mặt không chút
thay đổi vuốt cằm nói. “Đương nhiên, bọn họ cũng có khả năng ngay lập
tức về nước, biểu thị chút ‘thương xót’, nhưng đến tận giờ cũng không
có, cho nên càng có khả năng sẽ dựa theo thời gian dự tính mà về nước,
biểu thị bọn họ không hay biết gì. Mà đến lúc đó chắc chắn cảnh sát cũng đã tra ra chút manh mối.
Cho dù không chứng minh được là bọn họ làm, nhưng cũng sẽ cho người giám sát bọn họ.”
“Còn bao lâu?”
“4 ngày.”
Phong Tông Hàn trầm mặc hồi lâu mới cất giọng nói:
“Cậu cho rằng có cách nào làm họ tránh được trách nhiệm hình sự, lại vẫn có đủ răn đe không?”
Vu Khiêm ngạc nhiên đưa mắt nhìn Phong
Tông Hàn một lượt rồi mới cụp mắt xuống, hắn nhíu mi trầm tư chốc lát,
cuối cùng giương mắt lắc đầu.
“Không có khả năng.” Hắn nói chắc chắn.
Phong Tông Hàn cười khổ một tiếng.
“Tôi biết mà.”
“Tại sao?” Vu Khiêm hỏi đơn giản.
Phong Tông Hàn thở dài.
“Dù sao Tiểu Tuyền cũng là em gái tôi, mà dì Tiệp với Tông Bình là mẹ và anh trai nó, cho nên …”
“Nhưng bọn họ đều muốn cậu chết, trong đó có cả em gái cậu.” Vu Khiêm nhắc nhở hắn.
“Tôi biết, nhưng …” Hắn dừng lại, sau đó xua tay nói: “Thôi vậy, dù sao chúng ta cũng không nghĩ ra được cách gì vẹn cả đôi đường, cứ để tất cả thuận theo tự nhiên đi.”
“Nhưng đến lúc đó cho dù xác định được
kẻ ra tay hay là bọn họ tự mình động thủ, đều chỉ có một người phải nhận hết tội, những người khác, đặc biệt là phu nhân lão tổng tài, vô luận
là do nhất thời nổi lòng tham, hay là trả tư thù, bà ta vẫn khá nguy
hiểm.” Vu Khiêm cảnh cáo.
Phong Tông Hàn khẽ gật đầu.
“Điểm đó tôi cũng nghĩ qua rồi, nếu có động dì Tiệp có khả năng thương tổn đến Tiểu Tuyền, cho nên chúng ta chỉ có thể …”
Nghe hai bọn họ đối thoại, Uyển Trúc nhịn không được lại thầm than – -
Hắn vì sao không thể là người bình thường đây?
Phong Tông Bình vừa xuống máy bay liền bị cảnh sát mời đến đồn uống trà.
Dấu vân tay khả nghi dưới gầm xe xác
thực là của hắn. Vì xác định động cơ gây án, cảnh sát trước hết lấy dấu
vân tay của hắn để đối chứng, sau lại cùng hắn nói chuyện.
Lúc đầu đương nhiên hắn một mực phủ
nhận, chỉ đến khi phòng giám định gửi kết quả giám định đến xác thực dấu vân tay đó là của Phong Tông Bình, hắn lại ‘bỗng nhiên’ nhớ đến hắn
từng ‘có lòng tốt’ giúp Phong Tông Hàn khiểm tra xe.
Cái loại ngụy biện nực cười này đừng
hòng qua mặt được cảnh sát. Hai ngày sau, Phong Tông Bình chính thức bị
khởi tố vì tội danh cố ý giết người.
Hắn quả nhiên một mình gánh chịu hết mọi tội lỗi.
Một tuần sau, An Tiệp Oánh và Phong Tông Tuyền vò đầu bứt tai tìm mọi cách xin giúp đỡ không còn cách nào khác
đành phải đến tìm Phong Tông Hàn, Bọn họ vừa bước chân vào phòng bệnh,
Phong Tông Tuyền mở miệng cầu xin anh cả lúc này đang ngồi trên xe lăn – -
“Anh cả, anh giúp anh hai đi!” Cô sụp xuống trước xe lăn cầu xin Phong Tông Hàn.
“Anh quan hệ rộng, tìm người đi nói giúp anh hai vài câu đi.”
Lấy tay gạt khẽ vài sợi tóc rối vương
trên mặt em gái, Phong Tông Bình thở dài nói: “Lúc đầu khi mọi người bàn tính làm thế nào hại được anh, sao em không nghĩ đến cũng phải giúp anh chứ?”
Phong Tông Tuyền chấn động, ngay lập tức da đầu run lên sợ hãi nhưng vẫn mạnh miệng:
“Chúng em có mà, mọi người đều khuyên
nhủ anh ấy, đến tận khi anh ấy đồng ý dừng mọi việc mới thôi. Không ngờ
anh ấy chỉ là lừa mọi người để em với mẹ yên tâm mà thôi, mọi người cũng không tính đến anh ấy thực sự ra tay!”
Phong Tông Hàn cười lạnh.
“Một khi nó đã có dã tâm muốn anh chết, việc gì anh phải giúp nó? Thả nó ra để nó lại đến giết anh một lần nữa à?”
Phong Tông Tuyền cứng họn, theo bản năng hướng ánh mắt cầu xin trợ giúp đến An Tiệp Oánh.
An Tiệp Oánh sắc mặt tái nhợt tiều tụy
trù trừ cả nửa ngày rốt cục cũng mở miệng nói: “Chỉ cần lần này cậu cứu
nó, tôi đảm bảo sẽ khuyên nhủ nó từ bỏ ý định làm khó cậu.”
Phong Tông Hàn liếc mắt nhìn bà ta.
“Phải không? Nhưng người hy vọng tôi
chết nhất không phải là dì sao,dì Tiệp? Dì không giật dây nó tôi đ
