ày chạy vụt qua, hô to gọi nhỏ nói: “Sư thúc! ! ! Ngài thật sự là sư thúc của ta a! ! ! Ta cuối cùng cũng tìm được ngài! ! !”
Nàng kéo ống tay áo Ôn Túc, vẻ mặt cảm động đến rơi nước mắt. Ông trời ơi, vạn nhất này Ôn Túc đem chuyện sư phụ nàng là “Quỷ Sư” nói ra, cho dù là thật hay giả, dựa vào ân oán của sư phụ và Liêm gia, Liêm Chiêu không nghi ngờ nàng mới là lạ. Nàng thật vất vả mới lừa được một lương gia công tử, chẳng lẽ thất bại trong gang tấc?!… Ai, hiện tại cũng chỉ có nhận tội, tạm thời cứ nhận “Sư thúc” này đã !
Ôn Túc bỏ tay nàng ra, biểu cảm vẫn lạnh lùng như cũ.
“Sư thúc, con tìm người rất khổ cực a… Vừa rồi vậy mà lại không nhận ra là người, người đừng giận con a…” Tiểu Tiểu đáng thương hề hề nhận.
Ôn Túc nhìn nàng một cái, trong ánh mắt có chút khinh bỉ.
Tiểu Tiểu tự nhiên phát hiện ra tia khinh bỉ kia, tuy nhiên, nàng cũng chả quan tâm. Nàng kích động quay đầu, nói với Liêm Chiêu: “Hắn thật là sư thúc của ta, vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi. Ta có rất nhiều lời muốn nói với sư thúc, đợi lát nữa sẽ tới tìm ngươi!”
Tiểu Tiểu nói xong câu này, thành ý mười phần nhìn về phía Ôn Túc, “Sư thúc, chúng ta trở về phòng tán gẫu đi?”
Ôn Túc cười khẽ một chút, gật đầu.
………..
Hai người vào khoang thuyền, vừa vào phòng, Tiểu Tiểu liền đóng cửa phòng lại.
Ôn Túc thấy thế, trên mặt vẫn mang theo ý cười khinh thường như cũ. Hắn ngồi xuống bên cạnh bàn, tự rót cho mình một chén trà, mở miệng nói: “Ngươi có lời gì muốn nói?”
Tiểu Tiểu mặt mày nghiêm túc xoay người, từng bước một đi đến trước mặt Ôn Túc. Ngay sau đó, “Bùm” một tiếng, quỳ xuống.
“Đại —— hiệp ——“ Tiểu Tiểu than thở khóc lóc.
Ôn Túc liền phát hoảng, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ, chỉ có tay bưng chén trà khẽ run một chút.
“Đại hiệp, ta với ngươi không thù không oán, ngươi buông tha ta đi… Ta chỉ là một người hát rong trên giang hồ, đánh không nổi Đông Hải Thất Thập Nhị Đảo a…” Tiểu Tiểu câu câu thật tình, tự bi tự phẫn.
Ôn Túc buông chén trà, lạnh lùng mở miệng, “Ngươi không phải đã thừa nhận là sư điệt của ta sao, nói cái gì mà muốn ta buông tha cho ngươi, chẳng phải buồn cười?”
Tiểu Tiểu mở to ánh mắt vô tội, “Ta… Vừa rồi…”
“Không muốn để Liêm gia công tử biết ngươi là đệ tử ‘Quỷ Sư’ chứ gì.” Ôn Túc bình thản nói xong.
Tiểu Tiểu rưng rưng nhìn hắn, chẳng lẽ, hắn cố ý ở trước mặt Liêm Chiêu nhắc tới việc này? Trời ạ, quả nhiên không phải là kẻ dễ bắt nạt.
“Ngươi quả nhiên là đệ tử của đại ca.” Ôn Túc nhìn nàng, nói, “Một khi đã như vậy, lúc ban đầu, tại sao còn muốn trốn tránh?”
Ai, nhanh như vậy đã dùng khẩu khí của trưởng bối để hỏi …
Tiểu Tiểu chớp ánh mắt, khiếp sợ trả lời, “Giang hồ hiểm ác… Ta… Ta làm sao mà biết, ngài không phải gạt ta …”
“Ta lừa ngươi thì được cái gì?” Ôn Túc liếc mắt nhìn nàng một cái.
“Không được cái gì.” Tiểu Tiểu thành thật trả lời.
Sảng khoái trả lời như vậy, khiến Ôn Túc có chút giận giữ, hắn nhíu mày quát, “Đứng lên rồi nói!”
Tiểu Tiểu kinh hãi, lập tức đứng lên. Nàng rốt cục cũng hiểu được một chút, vì sao vừa rồi đám đệ tử Đông Hải lại có bộ dạng nơm nớp lo sợ như vậy. Ôn Túc này, không dễ hầu hạ chút nào a.
“Biết ta lừa ngươi không được cái gì, tại sao lại hoài nghi?” Ôn Túc bất mãn, hỏi.
Tiểu Tiểu nghĩ nghĩ, “Ách… Sư phụ ta, không phải họ Ôn…” Nàng nhỏ giọng nói.
Ôn Túc ngước mắt, bình tĩnh nói, “Ta và đại ca đều là cô nhi, không tên không tuổi, may mà được Thần Tiêu phái thu dưỡng. Đại ca vào làm môn hạ chính tông của Thần Tiêu phái chính tông, mà ta, đi theo Đông Hải. Dòng họ đều đặt theo sư phụ. Nên là như vậy.”
Tiểu Tiểu nghe xong, cảm thấy cũng có chút đạo lý, liền gật đầu.
“Tốt lắm. Chuyện lúc trước, ta cũng không truy cứu nữa.” Khẩu khí của Ôn Túc mềm xuống vài phần, “Đại ca đang ở nơi nào?”
Nghe thấy hắn hỏi như vậy, Tiểu Tiểu không khỏi lại có chút do dự. Nhưng mà, suy nghĩ một hồi, nàng thật sự nghĩ không ra trong lúc này nói và không nói có các gì khác biệt. Nếu như Ôn Túc này thật sự là bào đệ của sư phụ, một chút giấu diếm cũng không thể giấu. Nàng nghĩ đến đây, mở miệng đáp: “Thưa sư thúc… Sư phụ, đã qua đời …”
Ôn Túc trầm mặc một lát, lạnh lùng hỏi, “Chết như thế nào?”
Tiểu Tiểu lại thành thành thật thật đem chuyện sư phụ chết nói ra hết.
Sắc mặt Ôn Túc lạnh lẽo, ánh mắt sâu không lường được.
“Minh Lôi chưởng…” Hắn yên lặng lặp lại tên môn võ công kia, cau mày. Hồi lâu, hắn bình tĩnh mở miệng, “Một khi đã như vậy, ngươi đi theo ta về Đông Hải đi.”
Tiểu Tiểu ngây người tại chỗ, “A? !”
Ôn Túc xem trong ánh mắt nàng có tức giận, “Thế nào, muốn ta lặp lại lần nữa?”
Tiểu Tiểu lắc đầu nguầy nguậy, “Không dám. Ta… Ta chỉ muốn nói, này… Này không tốt lắm đâu…” Tròng mắt Tiểu Tiểu vừa chuyển, cắn răng nói, “Ta, ta còn muốn đi tìm hung thủ sát hại sư phụ…”
Ôn Túc nâng trà lên, “Bằng công phu của ngươi, tìm được hung thủ thì thế nào. Ngươi chỉ là một nữ hài tử, lại dám đi lại trên giang hồ, đại ca trên trời có linh, sao có thể yên tâm. Cừu hận của đại ca, ta tự nhiên sẽ báo. Ngươi theo ta về Đông hải, ngoan ngoãn tập võ.”
Tập võ?! Tiểu Tiểu khóc không ra nước mắt.