t cô, Chu Mông Mông hơi nhạc nhiên nhưng cũng không chút do
dự đặt tay vào.
Cảm nhận được bàn tay to lớn khô mát bao trọn tay mình, lòng Chu Mông như có dòng nước ấm áp ngọt ngào chảy qua. Nhung
mỗi lúc như vậy Chu Mông Mông luôn cảm thấy mình thật có lỗi với Tề
Xuyên.
"Chú, anh đừng để ý, về nhà em sẽ nói nói rõ cho ông nội."
Tề Xuyên thở dài: "Em định nói gì cho ông nội?"
"Nói em không thích Tôn Nghiêm Đông, nói em đã có người yêu rồi." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Mông Mông tràn đầy quyết tâm.
Tề Xuyên không khỏi bất đắc dĩ, đưa tay xoa hai má của cô: "Tiểu Mông, nếu chúng ta đã kết hôn, nên quang minh chính đại."
"... Em xin lỗi."
Thấy cô ngoan ngoãn nhận sai Tề Xuyên lắc đầu, khóe miệng thoáng lộ ra ý
cười, cúi đầu hôn lên cái trán mềm mại: "Chuyện này toàn toàn không phải là lỗi của em, dù sao thời cơ còn chưa đến."
Thấy Tề Xuyên không trách nữa Chu Mông Mông liền ngẩng đầu, đôi mắt đen to tròn bối rối
nhìn anh hỏi: "Vậy... Chú, anh tính làm gì sao?"
"Đến lúc đó em sẽ biết." Tề Xuyên cười nói.
Chu Mông Mông nghe anh nói như thế thì mí mắt khẽ giật giật, cảm thấy cứ là lạ làm sao.
Lúc đó hai người không hề chú ý đến một góc sáng trước cổng công viên có một người đàn ông đang đứng.
Thoáng nghe lờ mờ nội dung cuộc nói chuyện, hai tay người đó siết chặt đến mức nổi lên gân xanh, đôi mắt nâu luôn nhìn về hướng hai người tình chàng ý thiếp tỏa ra sự ghen tuông, oán hận cùng tức giận.
Khi người đó
không thể nhịn được nữa định đi qua thì phía trước đột nhiên có người
chặn lại. Còn chưa nhìn rõ người chặn lại là ai thì một giọng nam khàn
khàn bỗng vang lên cảnh cáo: "Nghiêm Đông, cậu đừng qua đó."
Tôn
Nghiêm Đông giật mình, dựa vào ánh đèn mờ mờ nhìn rõ khuôn mặt quen
thuộc, đẹp trai phong độ năm năm chưa gặp, anh hai Chu Mông Mông Chu
Diễm.
**
Sau khi Chu Mông Mông trở về thì cô chú Tôn đã đi rồi. Ông nội và ba cô cũng trở về phòng nghỉ ngơi, trong phòng khách
chỉ còn lại một mình anh cả Chu Miểu.
Thấy cô đi vào Chu Miểu liền vẫy tay: "Em lại đây, anh có việc hỏi em."
Chu Mông Mông thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, thoáng nghĩ sẽ không phải là hỏi
chuyện trước đây chứ? Quả nhiên, Chu Miểu nhìn cô ngồi bên cạnh liền
hỏi: "Mông Mông gần đây anh hơi bận, chờ anh giải quyết vụ án này xong
thì em gọi người đó ra ngoài ăn một bữa cơm đi."
"... Dạ." Chu
Mông Mông do dự gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: mới nãy không phải anh đã đem người ta tới, ăn cơm xong xuôi rồi sao!
Chợt Chu Mông Mông
cảm thấy bây giờ cô có thể hỏi thử trước, anh cả hình như có ấn tượng
khá tốt đối với Tề Xuyên, dù sao biết người biết ta trăm trận trăm
thắng.
"Anh cả, anh và Tề giáo sư rất thân à?" Chu Mông Mông đưa cho Chu Miểu một miếng lê, giả vờ vô tình hỏi.
Chu Miểu nhận miếng lê từ tay cô, lại nhìn cô một cái, trêu chọc: "Làm sao? Muốn anh giới thiệu anh ta cho ai?"
"Anh, anh nói gì vậy, em thuận miệng hỏi không được sao? " Chu Mông Mông bĩu môi nói.
Mặc dù Chu Miểu không biết ở độ tuổi như Chu Mông Mông các cô bé nghĩ gì,
nhưng anh rất rõ sức quyến rũ của Tề Xuyên: "Em đừng hỏi thăm người ta
nữa, Tề Xuyên hiện tại đã có vợ. Vả lại, anh ta ..." Chu Miểu chưa nói
hết câu bỗng không nói nữa.
Chu Mông Mông ngạc nhiên, truy hỏi: "Anh ta là người thế nào?"
Chu Miểu ăn một miếng lê, thầm nghĩ nói xấu sau lưng người khác hình như
hơi thiếu đạo đức, vì thế lảng tránh nói đại một câu: "Anh ta là người
không tốt để sống chung."
Cũng không đợi Chu Mông Mông hỏi vì sao, Chu Miểu đã đứng dậy nhìn cô nói: "Con bé này, đi ngủ sớm đi, ngày mai còn đi học ."
Chu Mông Mông không vui bĩu môi, lại nhìn xung quanh, hướng Chu Miểu đang
chuẩn bị vào phòng rửa mặt hỏi: "Anh cả, anh hai đâu rồi?"
"Đi ra ngoài tìm em."
Phùng Hiển nằm trong
bệnh viện hơn một tuần cuối cùng cũng được xuất viện. Bởi vì Phùng Hiển
là hội trưởng hội sinh vên nên mấy người trong hội cũng đến giúp.
Mọi người giúp đỡ dọn dẹp đồ đạc sau đó ra khỏi bệnh viện. Phùng Hiển trả
tiền xe, dọc theo đường đi mọi người nói chuyện cười đùa vui vẻ nhưng
đều cố ý tránh nói đến Trương Na.
Tới cổng trường, hội phó Trương Đào nói để chúc mừng Phùng Hiển ra viện mọi người đã đặc biệt góp tiền
vào trung tâm thành phố ăn món cay tứ xuyên thỏa thích.
Phùng Hiển nghiêng đầu nhìn Mạnh Hiểu Diêu bên cạnh hỏi: "Tiểu Xa, em có đi không?"
Mạnh Hiểu nhìn chàng trai nho nhã hiền lành mỉm cười nói: Em không đi đâu,
bài tập em còn chưa làm xong." Nói thật cô thấy mình không đi cũng được, mọi người toàn là đàn anh đàn chị rất khó có chung đề tài nói chuyện.
Hơn nữa Phùng Hiển đã ra viện, nhiệm vụ của cô cũng coi như xong.
Cô nói xong quay sang nhìn mấy anh chị Trương Đào lễ phép cười: "Hẹn gặp mấy anh chị sau nhé, em đi trước đây."
Mạnh Hiểu Diêu xoay người đi một đoạn, Trương Đào thấy Phùng Hiển vẫn còn
nhìn theo cái bóng kia thì buồn cười, huých vai Phùng Hiển nhắc nhở:
"Đừng nhìn nữa, đuổi theo đi."
Phùng Hiển cụp mắt xuống sau đó
đưa túi đồ trong tay cho Trương Đào rồi chạy nhanh đuổi theo, đám bạn
phía sau trêu chọc hò hét huýt sáo ầm ĩ.
"Tiểu Xa!" P