ết
bằng Tề Tiểu Bảo nhưng mọi người vẫn là người nhà. Nhờ một chút chắc
không có vấn đề gì nhỉ!
Tề Hoàn dường như không nghe thấy cô nói, lấy nồi nước đặt lên bếp, bật bếp nói: "Giúp tôi lấy hai quả trứng, bốn lát chân giò hun khói."
Chu Mông Mông ngoan ngoãn lấy trong tủ
lạnh hai quả trứng gà cùng bốn lát chân giò hun khói, đặt lên dĩa rồi
mang tới cho anh ta. Tề Hoàn không quay đầu vươn tay cầm hai quả trứng,
chuẩn xác đập thẳng một phát vào nồi. Chu Mông Mông nhìn người bên cạnh, ánh mắt rũ xuống, người này rất giống chú của cô. Chẳng qua... chú của
cô sẽ không như vậy.
Cô liếc nhìn nửa thân trên trần trụi gợi cảm, có chút ăn không tiêu: "À này, anh không thấy lạnh ư?"
"Nếu lạnh thì tôi cởi áo ra làm gì?" Anh ta nghiêng nhìn cô đầu cười nói.
Chu Mông Mông mơ hồ có thể thấy trong mắt anh ta lóe ra tà khí.
Đột nhiên bị đùa giỡn khiến tóc gáy cô đều dựng đứng: "Anh có thể vì phụ nữ có thai suy nghĩ một chút, mặc quần áo vào không?"
Chu Mông Mông cảm thấy bản thân đã rất uyển chuyển biểu đạt nhưng Tề Hoàn
chẳng hề để ý trả lời: "Tôi đã vì phụ nữ có thai suy nghĩ nên mới không
muốn cô ngửi thấy mùi rượu cùng mùi mồ hôi trên áo tôi rồi. Nếu cô không phiền, liệu cô có thể lấy giúp tôi một cái áo sạch trên phòng không?."
Cảm tình của cô đối với anh ta nháy mắt tụt về số 0, sai khiến một người
phụ nữ có thai rất không đạo đức. Nhưng mà cô có việc cần nhờ người ta,
đành ủy khuất đi vậy.
Chu Mông Mông đi lên phòng Tề Hoàn, mở tủ
lấy một áo sơ mi bất kỳ, lúc đi xuống đã thấy anh ta ngồi trên sô pha,
vừa ăn vừa xem tivi. Từ góc độ cô nhìn lại, Tề Hoàn quả thật trông rất
đẹp trai quyến rũ, so với Tề Xuyên có lẽ hơn, e rằng đã làm điêu đứng
không ít trái tim chị em phụ nữ.
Tiếc rằng người đàn ông này chưa bao giờ dành tình cảm với ai lâu cả. Cho nên Chu Mông Mông cảm thấy chú của cô vẫn là tốt nhất.
Cô cầm áo, đi tới đưa cho anh ta: "Đây, mau mặc đi."
Tề Hoàn đặt đũa xuống, rút giấy ăn lau miệng, cũng không nhận lấy áo mà vỗ nhẹ chỗ ngồi bên cạnh nói: "Lại đây ngồi xuống."
Không biết anh ta có ý đồ gì, Chu Mông Mông thở dài: "Tề Hoàn, rốt cuộc anh có đồng ý với đề nghị của tôi không vậy?"
"Tôi sẽ không làm chuyện không có lợi cho mình." Tề Hoàn thấy cô bất động, nhún vai: "Huống chi, tôi và ông ta không hợp."
"Làm sao có thể, ông ấy là ông nội anh mà? Anh giúp tôi khuyên một chút, để ông ấy đừng làm khó cho nhà tôi không được sao?."
Đối với ý tưởng ngây thơ của Chu Mông Mông, Tề Hoàn tỏ vẻ bất lực: "Cô hẳn
nên nói lời này với chồng cô mới đúng, anh ấy là người cháu ông ta
thương yêu nhất."
Chu Mông Mông mím môi, đưa áo cho Tề Hoàn nói:
"Tôi sẽ không làm phiền tới chú ấy, anh ấy vì chuyện của tôi đã đủ mệt
mỏi rồi. Anh là em trai anh ấy, không thể giúp chúng tôi một chút được
à?"
"Đúng là thiếu kiên nhẫn." Tề Hoàn khoác tay lên sô pha, liếc cô nói: "Với tính cách này của cô mà anh trai tôi vẫn có thể chịu nổi
đến tận bây giờ, xem ra anh ấy đã thực sự thay đổi."
"..." Chu
Mông Mông nhìn anh ta châm chọc mình, trong đầu đột nhiên nhớ tới lời
nhắc nhở của Tề Mông: "Anh hai anh tính cách rất thất thường, trăm ngàn
em đừng ở một chỗ với anh ấy hoặc là có ý muốn thuyết phục anh ấy, anh
ấy và anh cả anh đều thuộc dạng biến thái hết."
Ngay lúc cô còn
đang suy nghĩ, đột nhiên Tề Hoàn ngồi dậy nhích lại gần cô: "Muốn tôi
giúp cũng không phải là không thể, nhưng mà có một điều kiện."
"Điều kiện gì?" Chu Mông Mông thấy có hi vọng, đôi mắt đen lập tức phát sáng lấp lánh.
Tề Hoàn nhìn đôi mắt long lanh xinh đẹp như ngọc, đưa tay vén lọn tóc mai của cô: "Nếu không... cô cũng cho tôi..."
"Tề Hoàn." Giọng nói không lớn không nhỏ lạnh như băng đột nhiên vang lên.
Hai người đều ngẩng đầu nhìn, Tề Xuyên khoác một áo ngủ màu xám, vẻ mặt lạnh lùng đứng trên tầng hai.
Chu Mông Mông vội vàng đứng dậy, vừa định giải thích nhưng Tề Xuyên đã nói với cô: "Tiểu Mông, em trở về ngủ đi."
Đối mặt với sự lạnh lùng của Tề Xuyên, cô không dám không nghe, vì thế đành gật đầu, trước khi đi cô còn nghiêng đầu nhe răng với Tề Hoàn, hàm ý
rất rõ ràng "Nếu anh dám nói chuyện vừa rồi với Tề Xuyên, cẩn thận tôi
tìm anh tính sổ!" .
Tề Hoàn thích thú nhìn cô vẫy tay: "Chị dâu, ngủ ngon nhé!"
Chu Mông Mông đi lên cầu thang, đi ngang qua Tề Xuyên nhưng anh không hề nhìn cô, có lẽ anh giận thật rồi.
Chờ Tiểu Mông vào phòng đóng cửa, lúc này Tề Xuyên mới nói với Tề Hoàn: "Em vào thư phòng của anh."
Đợi Tề Xuyên và Tề Hoàn đi vào thư phòng, Chu Mông Mông mới lén lút chạy ra ngoài, ghé đầu vào cửa thư phòng, dựng tai lắng nghe xem hai người nói
chuyện gì.
Đáng tiếc cách âm của thư phòng quá hiệu quả, ngay cả
một tiếng động nhỏ cô cũng không nghe được. Gần một giờ sau Tề Xuyên mới về phòng ngủ, bởi vì nghe không được nên Chu Mông Mông cũng đã nằm trên giường gần một giờ.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng cửa mở, cô mở to mắt tựa như mới dậy.
"Chú, em có chuyện muốn nói với anh!"
Tề Xuyên đi đến bên giường nhìn cô nói: "Muộn rồi, em ngủ đi."
"Nhưng..." Chu Mông Mông vốn còn muốn nói nhưng anh đã kéo một góc chăn nằ
