của cô bị xóa đi. Nếu như cô
nhớ không nhầm, cô có nói tiếp: "Em thật sự đánh giá cao tài năng của anh.
Thành ở trong mắt em chỉ cần đứng trên sân khấu, không dùng giọng hát cũng có
thể chinh phục được mọi người."
Video chuyển sang cảnh tiếp theo, cô gọt táo cho Tiêu
Thành, không cẩn thận bị đứt tay, máu tươi chảy xuống. Tiêu Thành kéo tay cô
qua, dùng miệng hút máu trên ngón tay cho cô. Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh
mắt Tiêu Thành đặc biệt lộ ra sự yêu thương nồng nàn.... Nhưng cảnh cô rút tay
về lại bị cắt đi.
Tiếp theo, một người y tá đi vào, cười nói: "Thật
ân ái nhé! Hâm mộ hai người quá!" Còn hình ảnh cô phản bác lại cũng bị cắt
đi mà biên tập lại, chỉ còn hình ảnh cô cười rụt rè, đứng dậy nói với Tiêu
Thành: "Em về nhà trước, ngày mai tan học em lại đến thăm anh."
Cô đi rồi, cô y tá lại nói với Tiêu Thành: "Bạn
gái của cậu yêu cậu thật đấy!"
Tiêu Thành nhìn về phía cánh cửa, vẻ mặt quyến luyến:
"Cô ấy là thiên sứ của tôi..."
...
Lúc đầu Mạt Mạt tưởng rằng An Nặc Hàn xuất phát từ
việc quan tâm cô mới bảo người quay lại quá trình cô và Tiêu Thành ở trong bệnh
viện. Thế nhưng khi xem tới đoạn này, cô phủ nhận khả năng đấy, bởi vì An Nặc
Hàn tuyệt đối không muốn thấy cái đoạn phim sai lệch vô cùng nghiêm trọng với
chân tướng như thế...
Người có điều kiện, lại có động cơ làm mấy chuyện này
chỉ có hai người, Tiêu Thành và Tiêu Vi...
Từng cảnh từng cảnh tiếp theo, hai người bọn họ tựa
như những đôi tình nhân hạnh phúc nương tựa lẫn nhau, không rời xa nhau.
Tróng số đó có một cảnh, Tiêu Thành nắm tay cô, hỏi:
"Mạt Mạt, chờ sau khi anh tốt nghiệp, chúng ta cùng đi tới Vienna học nhạc
đi... Sau đó anh muốn đưa em tới Hy Lạp... Anh muốn đưa em đi bất cứ chỗ nào mà
em muốn đi..."
Cô cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng có thể rõ ràng
nghe thấy một âm thanh vang lên: "Vâng!"
Mạt Mạt có chút nghi ngờ bản thân mình mắc bệnh mất
trí nhớ chăng. Cô tua lại đoạn này một lần, lại tua lại lần nữa, cẩn thận ngồi
nhớ lại.
Cô rõ ràng nhỡ kỹ rằng chính mình không hề đồng ý muốn
đi với Tiêu Thành, nhưng một chữ "Vâng!" này lại rõ nét vô cùng!
Mãi cho đến khi xem hết đoạn video vô cùng có kỹ thuật
này, Mạt Mạt cuối cùng cũng hiểu vì sao An Nặc Hàn rất tin thưởng cô yêu Tiêu
Thành, bởi vì đoạn ghi hình này đã thể hiện một cách rõ ràng sự kiên định cố
chấp, và dịu dàng quan tâm của một thiếu nữ...
Cô không cảm thấy oan uổng gì, chỉ là vô cùng muốn
biết khi An Nặc Hàn xem đoạn video này, cảm giác của anh là gì?
Thở dài một hơi, Mạt Mạt lại lấy một chiếc hộp trong
ngăn tủ ra, khẽ mở.
Bên trong đặt một chiếc đồng hồ đeo tay dành cho nam,
dây đồng hồ làm bằng thép ròng, mặt đồng hồ được thiết kế đơn giản trang nhã,
không hề có trạm khắc thừa thãi, duy chỉ có một chiếc kim giây rất đặc biệt, là
một mũi tên nảy theo từng giây. Mỗi một phút qua đi, mũi tên nhịn đều để lại
một vòng ánh sáng tròn trịa.
Mạt Mạt vội vàng vươn tay, nhìn vào đồng hồ đang đeo
trên cổ tay mình...
Hai chiếc đồng hồ được đặt cạnh nhau, cho dù là màu
sắc, kiểu dáng hay thiết kề đều vô cùng hài hòa với nhau.
Thì ra quà sinh nhật An Nặc Hàn tặng cho cô sinh nhật
năm mười lăm tuổi là một đôi đồng hồ tình nhân.
Vì sao?
Có phải cô đã bỏ lỡ cái gì không?
Nhất thời bị kích động, Mạt Mạt gọi vào số An Nặc Hàn.
Điện thoại rất nhanh được nối thông, âm thanh xa xôi
mềm mại vang lên.
"Mạt Mạt?"
"Dạ." Đây là lần đầu tiên trong hai tháng
rồi kể từ ngày anh đính hôn, Mạt Mạt nghe thấy giọng nói của anh.
"Anh Tiểu An, anh đang làm gì vậy?"
"Anh đang đi ăn với Thâm Nhã."
Nghe thấy cái tên này, Mạt Mạt giống như bị ai đó tát
một cái, đau đớn là cảm giác duy nhất cô có thể cảm nhận được.
Anh có vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận, đã rất lâu
rồi, giữa bọn họ đã mất đi thứ gọi là ý nghĩa gặng hỏi.
Anh hỏi cô: "Em về Australia rồi sao?"
"Về lâu rồi, Hawaii nhàm chán lắm."
"Khi nào em sẽ đi Vienna?"
"Tháng sau!"
"..."
"..."
Hai người không có gì để nói nữa, tựa như đã xa cách
đến không tìm được bất cứ đề tài gì để nói.
"Tìm anh có việc gì không?" An Nặc Hàn hỏi.
"Không có việc gì không thể gọi điện thoại cho
anh sao?"
"Anh không có ý đấy."
"Em biết." Bàn tay đang cầm điện thoại của
cô run lên, nhỏ giọng nói: "Em không có việc gì hết, chỉ là hơi nhớ
anh."
"..." Sau đó vài giây, một tiếng thở dài rất
khẽ vang đến. "Hai tháng rồi, chỉ hơi nhớ anh..."
"Dù sao thì vẫn tốt hơn anh một chút cũng không
nhớ!"
"..." Anh không đáp lại.
Thấy anh không nói lời nào, Mạt Mạt cố tình giả vờ hỏi
rất nhẹ nhàng: "Khi nào anh với chị Thâm Nhã sẽ kết hôn? Em đang đợi uống
rượu mừng đấy."
"Chuyện kết hôn không vội. Tháng sau anh đi Đài
Loan để gặp bố mẹ Thâm Nhã, hỏi xem ý kiến bọn họ thế nào."
Mạt Mạt cắn môi, một giọt nước mắt rơi xuống.
"Các bác nhất định sẽ đồng ý."
"Vì sao?"
"Bởi vì anh là người có trách nhiệm nhất trên thế
giới này, là người đàn ông có thể nhất đáng để giao phó cả đời.
"Ai nói thế?" Giọng nói của An Nặc Hàn hơi
có ý cười. "Anh lại không cho là như thế."
"Em nói đấy!"
"Hả? Anh