là do Cát Niên đích thân chọn và treo lên. Bát
đũa đơn giản, cây đèn nhỏ đầu giường đều là đồ rẻ tiền hai người mò được ở chợ
đêm. Cát Niên thậm chí còn cắt cài cành trên cây lựu ở nghĩa trang liệt sĩ đem
về cắm vào hũ sứ làm một chậu bonsai. Hằng ngày trước khi ra khỏi nhà Vu Vũ đều
nhớ tưới nước cho nó, để nó ở chỗ có thể hứng được nhiều ánh nắng nhất. Không
lâu sau nó nhú ra chồi non.
Chìa
khóa ở chỗ Vu Vũ cũng giao cho Cát Niên một chiếc, Cát Niên thường đến đây từ
hai nơi là từ nhà và trường. Khi Vu Vũ ở nhà, hai người cùng ăn mỳ, khi cậu
không có ở nhà, cô dọn dẹp phòng, có lúc còn giặt quần áo bẩn cho cậu.
Vu Vũ
thấy ngại, thường nói: “Cát Niên, cậu không cần làm cho tớ những việc này đâu.”
Cát
Niên biết cậu đưa cho cô chìa khóa chẳng qua để chứng minh mình không cô đơn,
trong cái thành phố này mình vẫn còn có một chỗ dựa. Còn cô làm những việc này
không phải vì cậu mà là vì chính mình, làm những việc ấy cô thấy vui.
Vu Vũ
không thích gọi điện thoại đến nhà Cát Niên. Cậu có một cái máy nhắn tin cũ
nhưng rất cá tính. Theo cách nói của Cát Niên, cô gọi nó năm lần, “lão gia máy
nhắn tin” mới để ý tới cô một lần. Liên hệ giữa họ chủ yếu dựa vào những tờ
giấy gấp chặn dưới chậu cây lựu để lại cho đối phương.
“Cát
Niên, mấy ngày này tớ làm việc từ ba giờ chiều đến mười một giờ đêm…”
“Tớ
biết rồi, gần đây toàn kiểm tra thôi...”
“Chuyện
cười cậu để lại lần trước rất buồn cười…”
“Buồn
cười thật sao? Thật ra tớ muốn nói, đó vốn không phải là chuyện cười…”
Họ cứ
nói chuyện với nhau bằng cách đó, ngoài hai người họ ra thì không một ai biết
bên dưới chậu cây xấu xí lại có bí mật như thế.
Có lúc,
Cát Niên cảm thấy bất giác chần chừ khi cắm chìa khóa vào ổ khóa chỗ ở của Vu
Vũ. Cùng một ổ khóa, liệu Trần Khiết Khiết cũng có một cái chìa không? Cô không
muốn khi đẩy cửa vào lại nhìn thấy gương mặt xinh đẹp đó. Tuy cô mơ hồ cảm nhận
được rằng quan hệ giữa Vu Vũ và Trần Khiết Khiết chưa bao giờ cắt đứt hẳn,
nhưng đó là chuyện thuộc về thời gian và không gian khác, cô không muốn biết.
Cũng may là chuyện này chưa bao giờ xảy ra. Nơi Vu Vũ sống không hề có dấu vết
của một người con gái nào, chỉ có một lần khi gấp quần áo cho Vu Vũ, cô nhìn
thấy sau lưng áo sơ mi có vết sơn móng tay khô.
Đầu
tháng Bảy, giữa mùa hè, kỳ thi đại học của Cát Niên đã đến. Sáng sớm, cô đeo
cặp, ăn bữa sáng rồi rời khỏi nhà như thường ngày, đi đến nơi có thể thay đổi
cuộc đời của rất nhiều người. Chiều ngày thứ hai ra khỏi phòng thi, cô thậm chí
vẫn đến chỗ Vu Vũ đổi cho chậu cây vị trí nhiều ánh nắng hơn. Vu Vũ viết lên tờ
giấy chặn dưới chậu cây hai chữ “tất thắng”, Cát Niên nhìn mà cuời sằng sặc chê
chữ xấu.
Hai vợ
chồng Tạ Mậu Hoa quan tâm một cách muộn mằn, một buổi tối nọ, Tạ Mậu Hoa nói
với con gái: “Sắp thi đại học rồi nhỉ? Đây cũng coi như là việc lớn, gần đây có
muốn ăn gì bảo mẹ làm cho mà tẩm bổ cho trí não.”
Cát
Niên đang bận rộn dạy Vọng Niên đọc phiên âm chỉ đáp: “Không cần đâu bố.”
“Sao
lại không cần, nói ra người khác bảo bố mẹ không quan tâm đến con. Thật ra bố
mẹ có khi nào mà không đối xử công bằng với con và Vọng Niên?” mẹ Cát Niên nói.
Cát
Niên hơi khó xử: “Con biết, nhưng mấy ngày trước đã thi xong môn cuối cùng rồi.
Hôm nay trường chấm điểm, gần đây tạm thời con không cần tẩm bổ trí não.”
Điểm
của cô khá lý tưởng, không có gì là bất ngờ cả, có thể nói là thể hiện đúng
trình độ thường ngày. Giáo viên Ngữ văn rất lo Cát Niên làm văn lại mắc lỗi nên
bắt cô viết lại một bản theo trí nhớ, giáo viên đọc rồi cười rất lâu.
Người
khác đều nói, Hàn Thuật thi cũng rất tốt, đương nhiên cậu ta phải vào trường
đại học Luật tốt nhất. Xem ra, đó là chuyện mười phần chắc chín. Năm nay đề thi
đại học khối tự nhiên và khối xã hội có nhiều điểm khó hơn dự đoán.
Tuần
cuối tháng Bảy, chủ nhà của Vu Vũ bảo sẽ tăng giá thuê nhà 30%. Vu Vũ đã thương
lượng nhiều lần nhưng không có cách nào. Vì dù với mức giá sau khi tăng, muốn
thuê được phòng tốt hơn ở đây gần như là chuyện không thể. Căn phòng tuy xấu,
nhưng ít ra cũng là một không gian độc lập có thể tránh nắng trú mưa. Không chỉ
cậu mà ngay cả chậu cây của cậu cũng đã quen với nơi này.
Số tiền
phòng nhiều hơn quả thật là một áp lực vô cùng lớn với Vu Vũ. Sinh kế vốn phải
miễn cưỡng lắm mới duy trì được nay bỗng chốc càng thêm khó khăn. Lúc này, thời
hạn Lâm Hằng Quý hẹn trả nốt số tiền đã qua nhưng hắn vẫn giả câm giả điếc.
Vu Vũ
nói: “Tớ phải đi tìm hắn, bắt hắn trả tiền.”
“Chỉ sợ
hắn không phải kẻ giữ chữ tín.” Cát Niên lo lắng.
“Tớ
không tin hắn có thể vô liêm sỉ đến mức đó. Giấy nợ giấy trắng mực đen, in cả
dấu tay còn nằm trong tay tớ. Hắn mà dám giở trò thì tớ liều với hắn.”
Cát
Niên giữ chặt Vu Vũ: “Vu Vũ, cậu không được liều với hắn, hắn là kẻ khốn nạn,
liều với hắn không đáng đâu!”
“Nhưng
không thể cứ để hắn đè đầu cưỡi cổ được. Nhà giao cho hắn, tớ không có gì để
nói, nhưng tiền thuộc về tớ thì một xu cũng không được thiếu!”
Cát
Niên lo mối hận tích trữ lâu ngày của Vu Vũ sẽ bùng phát khi gặp