g viện đi ngang qua cửa phòng Viện trưởng liền
nhìn thấy Hàn Thuật đang mặt mày ủ rũ.
“Sao
vậy anh giai, bị phê bình à?” Trưởng phòng xinh đẹp quan tâm hỏi.
Hàn
Thuật xua tay: “Thôi, đừng nhắc đến nữa.”
“Lại
đây, chị mời em ăn sô cô la, ăn xong là em sẽ thoải mái ngay đấy.”
Hàn
Thuật vốn rất thích món này, nhưng giờ cũng chẳng thấy hứng thú gì, anh lắc đầu
nói: “Để dành cho con chị ăn đi.”
“Kỳ lạ
thật đấy. Cái này cũng không ăn, không còn hứng thú gì với đời nữa à?” Chị gái
xinh đẹp này hơn Hàn Thuật một tuổi, lúc Hàn Thuật vừa tốt nghiệp xong hai
người có yêu nhau nửa tháng, cô là bạn gái chính thức thứ hai của Hàn Thuật,
hiện giờ đã tìm được đức lang quân lý tưởng, đã lên chức mẹ rồi nhưng vẫn rất
tốt với anh.
Hàn
Thuật đi vài bước rồi mới nói: “Nói thật nhé, cái loại này tôi ăn rồi, chả ngon
tí nào cả.”
Anh
muốn dắt cô tới ra mắt bố mẹ, đưa cô bước vào cuộc sống của mình, đây hoàn toàn
không phải là một quyết định nông nổi, thậm chí có thể nói đây là một sự thổ lộ
rõ ràng, là một lời hứa hẹn.
.
Chiều
thứ Sáu, Chu Tiểu Bắc vừa giúp giáo sư chấm một đống bài thi cao như núi, mệt
đến thẫn thờ cả người, cô vừa quay trở lại bàn làm việc của mình, còn chưa kịp
lấy lại hơi thì nhận được điện thoại của Hàn Thuật, anh hẹn cô đến nhà ăn tối.
Phải
đến một tuần rồi Chu Tiểu Bắc và Hàn Thuật không gặp nhau, thứ Bảy tuần trước
vốn đã hẹn sẽ đến nhà thưởng thức tài nghệ nấu ăn của anh, nhưng cuối cùng lại
thôi, Chu Tiểu Bắc có thể nhận ra tâm trạng hoảng hốt cực độ của Hàn Thuật lúc
đó, và tất cả những sự không bình thường ấy dường như đều bắt đầu từ lúc anh
nhìn thấy Tạ Cát Niên. Chu Tiểu Bắc chắc chắn giữa họ đã tồn tại một mối quan
hệ sâu xa nào đó, lúc ngồi vào xe của Hàn Thuật, vốn cô cũng định lên giọng
chất vấn anh giống như tất cả các cô gái bình thường khác.
“Hàn
Thuật, anh và cô ấy có quan hệ thế nào với nhau? Anh nói đi, tại sao anh không
nói? Anh nói đi, nói đi, anh phải nói cho em nghe…” Những lời như vậy cứ luẩn
quẩn trong đầu cô, nhưng chưa kịp nói ra miệng, cô đã muốn cười rồi. Rốt cuộc
cho đến tận khi Hàn Thuật dừng xe dưới khu nhà nơi cô ở, lịch sự nói “tạm
biệt”, những lời chất vấn của cô với tư cách là bạn gái anh cuối cùng vẫn không
kịp nói ra. Sau đó, Chu Tiểu Bắc rất buồn rầu, nhưng cô cảm thấy sợ hãi khi
phát hiện ra rằng, nỗi buồn của cô chủ yếu là vì tính tò mò không được thoả
mãn.
Bạn của
Chu Tiểu Bắc là Trịnh Vy sau khi biết được cô đã kết thúc một ngày hẹn hò lãng
mạn, rầu rĩ trở về ký túc xá úp mì tôm ăn, vô cùng coi thường cô, khiến cho Chu
Tiểu Bắc cảm thấy chưa bao giờ bị mất mặt trước bạn bè đến vậy, tận khi cô một
lần nữa nhận được lời mời của Hàn Thuật, lại tíu tít học hỏi kinh nghiệm của cô
bạn đã có gia đình, lúc này trong lòng cô mới thấy lấy lại được chút danh dự.
“Vy Vy,
cậu bảo món ăn anh ấy làm liệu có khó ăn lắm không nhỉ?”
“Ăn?
Sao cậu chỉ nghĩ đến ăn thế nhỉ?” Ở đầu dây bên kia, giọng của Trịnh Vy lanh
lảnh. “ Quan trọng không phải là ăn gì, Chu Tiểu Bắc, cậu có phải là heo đâu.
Không khí! Chủ yếu là không khí! Ánh nến, âm nhạc, thêm chút tình tứ, rồi…”
“Rồi
sao?”
“Rồi
khẩn trương mà chiếm lấy anh ấy chứ sao.”
“Cậu
biết thừa là tạo không khí lãng mạn không phải là sở trường của tớ mà.”
“Cái
này cậu không phải lo, Hàn Thuật là cao thủ trong chuyện này. Cậu chỉ cần đừng
có đòi ăn mì trộn với tỏi sống là được, không có vấn đề gì đâu.”
Trong
lúc đợi Hàn Thuật đến đón, Chu Tiểu Bắc cố gắng nhẩm lại tất cả các bước mà
Trịnh Vy đã sắp xếp cho cô, tự nhiên lại thấy bồn chồn trong lòng. Cô giở lại
quyển sổ chép tay từ lúc còn là học sinh, định tìm lại một vài bài thơ hay để
vỗ yên con tim nông nổi của mình.
Rilke
(1) trong bài thơ “Ngày thu” đã viết:
.
Ai
lúc này không nhà,
Thì
không cần xây nữa.
Ai
lúc này cô đơn,
Sẽ
cô đơn mãi mãi.
.
(1).
Rainer Maria Rilke (1875-1962), nhà thơ Áo.
Hàn
Thuật đến rất đúng giờ, trước nay anh đều không thích để phụ nữ phải chờ. Thực
ra từ chỗ làm của anh đến trường Đại học G không hề xa, chỗ ở cũng rất gần, Chu
Tiểu Bắc hôm trước bảo để cô đi xe buýt đến, anh đã cười cô là ngốc.
Nhìn
thấy Chu Tiểu Bắc trong bộ quần áo thể thao, tuy anh vốn là người thích con gái
ăn mặc nữ tính nhưng cũng phải thừa nhận, thà Chu Tiểu Bắc mặc thế này còn hơn.
“Hàn
Thuật, tối nay anh định làm món gì?” Mặc dù Trịnh Vy đã dặn đi dặn lại cô đừng
có coi trọng chữ “ăn” đến vậy, nhưng cô vẫn không kiềm chế nổi.
Vẻ mặt
của Hàn Thuật có vẻ ngạc nhiên: “Anh làm á? Chẳng phải anh đã nói với em trong
điện thoại là hôm nay về nhà bố mẹ anh ăn cơm rồi cơ mà?”
“Cái
gì?” Chu Tiểu Bắc sợ toát mồ hôi. “Không phải chứ?” Cô nghĩ, chắc hẳn lúc nghe
điện thoại cô vẫn chưa thoát ra khỏi đống bài môn “Nguyên lý động cơ” ngổn
ngang, từ quan trọng nhất lại không nghe được rồi.
“Em
đừng lo, bố mẹ anh cũng không quá đáng sợ đâu.” Hàn Thuật an ủi cô, sự “hung
bạo” của bố anh chỉ dành cho một mình anh mà thôi.
Chu
Tiểu Bắc cười gượng vài tiếng. Cô đ
