àm được gì chứ? Cô ngạc nhiên nhìn ông Hạ Hồng Viễn, hỏi:
- Bố bảo con vào nhóm dự thầu sao? Nhưng với những chuyện thế này, con có biết gì đâu.
Thái độ của ông Hạ Hồng Viễn hết sức kiên định, ông nghiêm mặt nói:
- Không biết thì có thể học, bố sẽ bảo Trần Lạc dẫn dắt con. Con có gì
không hiểu thì có thể hỏi cậu ta. Đây là cơ hội hiếm có. Con phải nắm
lấy nó. Làm tốt rồi thì sau này nó sẽ là kinh nghiệm của con. – Ông dừng lại, rồi lại nói những lời thành khẩn: - Nhiễm Nhiễm, bên cạnh bố đang
thiếu người. Bố lại chỉ có một người con duy nhất. Không còn thời gian
để con từ từ học hỏi nữa, con chịu khó vất vả một chút được không?
Ông nói câu này như thể dốc hết ruột gan, khiến Nhiễm Nhiễm không khỏi có chút cảm động, cô gật đầu nhận lời:
- Vâng. Bố, con sẽ cố gắng hết sức. Nhưng con cũng phải nói trước. Con
chưa từng tiếp xúc với công việc kiểu này, bây giờ đột nhiên bố bảo con
làm việc này rõ ràng là dồn ép con. Nếu con có làm không tốt thì bố cũng không được trách con đâu đấy.
Ông Hạ Hồng Viễn thấy cô chưa làm đã nghĩ đến đường lui thì phì cười, nói:
- Công ty có nhóm dự thầu chuyên môn, hơn nữa còn có Trần Lạc tham gia
dự án này. Có chuyện gì thì cậu ấy cũng có thể giải quyết. Con tham gia
với tư cách là khâm sai đại thần, ai dám sai bảo con chứ? Con gái ngốc,
con lo gì nào? Với lại, không hiểu thì có thể học hỏi mà. Bố sẽ bảo Trần Lạc đào tạo con trong thời gian ngắn.
Ông nói chuyện này hết
sức đơn giản nhưng Nhiễm Nhiễm chẳng thể nào yên tâm được. Cô nghĩ, chỉ
có thời gian mấy ngày thì có thể đào tạo được gì chứ? Hơn nữa, Trần Lạc
có lòng tốt đào tạo cô thì cùng lắm cũng chỉ đào tạo đến mức như anh ta
thôi.
Ai ngờ, khóa đào tạo này còn vất cả hơn cả ôn thi vào đại học năm đó!
Khóe môi Trần Lạc luôn hơi nhếch lên nở nụ cười, ý cười dịu dàng, trông thì có vẻ là người cực kỳ dễ gần, nhưng khi tiếp xúc thật sự cô mới
biết anh ta đúng là con hổ biết cười. Anh ta nói chuyện dịu dàng hơn bất kỳ ai, nhưng làm việc thì thủ đoạn chẳng ai bằng.
Từng chồng tài
liệu chất đầy trước mặt Nhiễm Nhiễm. Cô phải xem hết chồng này đến chồng khác. Hơn nữa, cô phải nói lại nội dung cho rõ ràng nên không phải chỉ
là xem qua một lượt cho xong. Tuy Trần Lạc không yêu cầu cô nhớ nguyên
văn một trăm phần trăm, nhưng ít nhất cô cũng phải đọc cho cẩn thận,
ngẫm nghĩ cho thật hiểu, nhắc đến đâu cô cũng có thể nói được.
Từ trước đến giờ, mình chưa từng tiếp xúc với nhiều thứ như thế này, sao có thể đọc cẩn thận, ngẫm nghĩ cho thật hiểu chỉ trong phút chốc được
chứ? Nhiễm Nhiễm thầm kêu gào. Cứ ngẩng đầu lên là cô trông thấy chồng
tài liệu cao quá đầu, chỉ biết lẩm bẩm ca thán:
- Mình muốn làm cậu ấm cô chiêu ăn chơi hưởng lạc. Mình không muốn phải làm người phụ nữ mạnh mẽ mà phải chịu khổ sở thế này…
Trần Lạc ngồi cách đó không xa, thấy động tĩnh liền ngước mắt lên, nghe những lời ca thán của cô. Anh ta ngẫm nghĩ một lát rồi đứng dậy bước
tới, cúi xuống bên cô, dịu dàng hỏi:
- Sao thế? Có chỗ nào không hiểu à?
Không phải là có chỗ nào không hiểu, mà là quá nhiều chỗ không hiểu.
Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn Trần Lạc. Ánh mắt anh ta rất sáng, nụ cười ấm áp; còn ánh mắt cô lại mênh mông mờ mịt, vẻ mặt vô cùng khổ sở. Trần
Lạc không nhịn được cười, đùa cô:
- Sao không nói gì thế? Đọc tài liệu đến mức đần người ra rồi hả? Hay là thấy trai đẹp nên choáng váng?
Lúc này Nhiễm Nhiễm mới xốc lại tinh thần, cô hùa theo câu nói của Trần Lạc, gật đầu, trả lời một cách nghiêm túc:
- Cho dù là trai đẹp nhưng gian khổ trước mắt đã làm tiêu tan hết sức
hấp dẫn rồi. Đã lâu tôi không bị ép học kiểu này, giống hệt như kỳ thi
vào đại học ấy. Thầy Trần ơi, hai chúng ta có thể lén lút thương lượng
một chút được không, tôi tham gia vào dự án này cũng như một lớp mạ vàng trang trí, anh có thể giơ cao đánh khẽ, thả cho tôi một con đường sống
được không?
Trần Lạc mỉm cười, chậm rãi lắc đầu:
- Không được.
- Nghiêm khắc quá đấy! – Nhiễm Nhiễm miễn cưỡng nhếch môi đáp một câu rồi cúi xuống nhìn tập tài liệu trên tay.
Tục ngữ có câu: “Khác ngành như cách sông cách núi”. Những kiến thức mà Nhiễm Nhiễm thu được trước đây thực sự không có tác dụng gì trong ngành bất động sản. Trong cuộc đời này, chuyện đổi nghề cũng giống như từng
bước khó khăn vượt qua được dãy núi Himalaya. Cô có xuất sắc đến mấy, cố gắng như thế nào, nhưng nếu đã bắt tay vào công việc thì cũng đều cảm
thấy mệt mỏi. Trong mười mấy ngày đào tạo ngắn ngủi, cho dù Nhiễm Nhiễm
có Trần Lạc chỉ dạy và buộc phải nhớ một đống kiến thức lý luận, nhưng
cô chẳng có chút kinh nghiệm thực tiễn nào. Hạng mục ngoại ô phía nam
- Hợp tác thế này quá mạo hiểm. Ngộ nhỡ có biến cố gì, Thiệu Thị có thể rút ra bất cứ lúc nào và đẩy mọi nguy hiểm sang chú Hạ. Tốt nhất, em
nên khuyên chú Hạ, bảo chú ấy nghĩ kỹ một chút về hình thức hợp tác.
Tháng Tám, quy hoạch phát triển vùng ngoại ô phía nam thành phố Tây
Bình chính thức được công bố. Rất nhanh chóng, các thông báo đấu thầu
triển khai hạng mục cũng được ban bố.
Thỏa thuận hợp tác giữa
ông Hạ Hồng Viễn và Thiệu T