ch ứng nổi với sự đanh đá chua ngoa bất ngờ của cô. Ông
lặng người nhìn cô, đợi cô nói xong thì mới xốc lại tinh thần, giận dữ
nói:
- Có chuyện gì không thể từ từ mà nói được sao? Con gái con đứa mà tính khí như vậy thì còn ra cái thể thống gì nữa?
Bất kể chuyện gì đều có chừng mực, khóc lóc om sòm cũng không ngoại lệ. Sau khi tỏ sự ngang bướng, cố chấp nên có, muốn giải quyết vấn đề vẫn
cần phải bình tĩnh để nói. Nhiễm Nhiễm dịu lại, gạt nước mắt:
- Bố,
bố mẹ làm con thật khó xử. Thiệu Minh Trạch sẽ không tin là con chẳng
hay biết gì về đối tượng xem mặt. Anh ta chỉ muốn trêu chọc con. Dù sau
này có đi lại với nhau thì anh ta cũng sẽ coi thường con thôi.
Quả nhiên, cô nói như vậy, vẻ giận dữ trên mặt ông Hạ Hồng Viễn lập tức
tan biến, thay vào đó là vẻ áy náy. Ông vội vàng rút khăn giấy đưa cho
con gái:
- Nhiễm Nhiễm đừng khóc, đừng khóc nữa. Đều tại bố không nói rõ mọi chuyện với con.
Cô cầm khăn giấy bưng lên mặt, òa khóc.
Ông Hạ Hồng Viễn xoa xoa hai tay đi quanh phòng mấy vòng, cuối cùng thì dừng lại trước mặt cô, giơ hai tay thỏa hiệp:
- Nhiễm Nhiễm, là bố sai rồi. Bố không nên nghe lời mẹ con bảo con đi
gặp Thiệu Minh Trạch. Là mẹ con nói con và Thiệu Minh Trạch có chút hiểu lầm, thực ra ấn tượng của Thiệu Minh Trạch về con rất tốt và cậu ta
cũng có ý với con. Trước đây, bố cũng tiếp xúc với cậu ta vài lần và cảm thấy con người cậu ta cũng khá, hơn nữa bố thấy gia đình họ cũng tử tế, nên mới bị mẹ con thuyết phục.
Nhiễm Nhiễm lén quan sát ông Hạ Hồng Viễn qua kẽ tay, thấy ông luống cuống thì vừa khóc vừa chỉ trích:
- Bố nghe lời mẹ như vậy từ bao giờ thế? Rõ ràng là bố để ý đến gia tài nhà họ Thiệu nên mới bất chấp hạnh phúc của con gái mà bán con cầu
vinh.
Ông Hạ Hồng Viễn vò đầu bứt tóc, hận là không thể thề độc với con gái.
- Không phải. Tuyệt đối không phải thế.
Nhiễm Nhiễm lấy khăn giấy lau nước mũi, nhìn chằm chằm vào ông, hỏi:
- Vậy bố còn vào hùa với mẹ ép con đi gặp Thiệu Minh Trạch đó không?
- Không đâu. Tuyệt đối là không. Con gái của bố là công chúa, chỉ có
con chọn người khác mà thôi. Con muốn gặp ai thì gặp người đó. - Ông Hạ
Hồng Viễn bảo đảm, sau đó không quên bổ sung: - Sau này con muốn lấy ai
thì lấy người đó.
Chuyện gì cũng có thể giải quyết. Có được lời bảo đảm của ông Hạ Hồng Viễn, cô hài lòng rời khỏi văn phòng. Oan gia ngõ hẹp
Cuối cùng cô đã biết, đây chính là Tô Mạch. Cô từng thấy Tô Mạch mặc
chiếc váy dài kiểu cách đó, dáng người dong dỏng cao, phong cách tao
nhã, dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác. Còn Tô Mạch ở ngay trước
mặt này, tuy mặc đồ bình thường nhưng cử chỉ và lời nói đều phóng
khoáng, càng khiến người ta không thể rời mắt.
Khi Nhiễm Nhiễm
đang đứng đợi xe dưới tòa nhà của công ty, một chiếc xe sang trọng màu
đen từ từ dừng trước mặt cô. Trần Lạc – trợ lý của ông Hạ Hồng Viễn -
thò đầu ra khỏi xe, nói:
- Nhiễm Nhiễm, Tổng giám đốc Hạ bảo tôi đưa cô về. Cô lên xe đi.
Cô đang buồn chán đến chết vì đợi xe, nghe thế liền đồng ý, khách sáo cảm ơn Trần Lạc:
- Cảm ơn anh.
- Cô khách sáo rồi. - Trần Lạc vẫn nở nụ cười dịu dàng khiến người ta
như được tắm trong gió xuân, hỏi cô: - Tôi đưa cô về thẳng chỗ ở nhé.
Cô gật đầu.
Trần Lạc liếc nhìn cô một cái, tiếp tục hỏi:
- Cô đã ăn tối chưa?
Cô chẳng hề nghĩ ngợi, buột miệng đáp:
- Vẫn chưa.
Trần Lạc lái xe, nói rất tự nhiên:
- Người có bệnh dạ dày thì càng phải ăn uống đúng giờ. Nếu tối nay, cô
không có hẹn thì tôi đưa cô đi ăn chút gì trước rồi đưa cô về nhà sau,
được không? Tôi biết có một quán cháo ăn rất ngon, khá hợp với cô.
Anh ta bỗng nhiên nói với Nhiễm Nhiễm như vậy thì bảo sao cô không bất
ngờ được chứ? Cô và anh ta tiếp xúc không nhiều, thực sự cũng không thể
coi là quen thân, càng chẳng có tiếp xúc gì riêng tư. Sao anh ta biết dạ dày của cô không tốt nhỉ? Lại còn đưa cô đi ăn tối nữa chứ?
Những hoài nghi trong lòng cô nhất thời không có câu trả lời.
Dường như Trần Lạc đoán được tâm sự của cô, anh ta có chút bối rối, giải thích:
- Tổng giám đốc Hạ đã từng nói với tôi là dạ dày cô không tốt, không thể ăn đồ lạnh và cứng, càng không thể đói lâu.
Nhiễm Nhiễm lúc này mới hiểu ra mọi chuyện. Anh ta đúng là tâm phúc của ông Hạ Hồng Viễn. Chắc hẳn anh ta đang làm theo lời dặn của ông Hạ Hồng Viễn. Cô muốn làm cho anh ta bớt bối rối nên cười nói:
- Đúng
là cái dạ dày đang hành hạ tôi đây này. Quán cháo anh nói ở đâu vậy? Có
xa không? Nếu anh mời thì tôi không khách sáo nữa.
- Không xa đâu. - Trần Lạc xoay vô lăng, lái xe rẽ sang trái, mỉm cười nói: - Tôi mời thì tôi mời. Mời được vị khách này là vinh hạnh của tôi mà.
Tuy
quán cháo đó không xa nhưng lại ở khu phố cổ, xe phải men theo con đường nhỏ tối tăm để đi vào, vòng vòng ngoặt ngoặt vài lần mới tới. Quán cháo không lớn, thậm chí còn có vẻ khá cũ, tên là: Chúc Đạo Nhân Gia.
Nhiễm Nhiễm bước theo Trần Lạc vào quán. Trong không gian quán hẹp và
dài có kê mười mấy chiếc bàn nhỏ, chiếc nào cũng có người ngồi, rõ ràng
là đã kín chỗ. Trần Lạc dẫn cô đi sâu vào trong, ngoái đầu mỉm cười giải thích:
-