XtGem Forum catalog
Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324993

Bình chọn: 8.5.00/10/499 lượt.

Minh Trạch từ tốn gật đầu:

- Rất tốt! Nếu đã như vậy thì em có thể suy nghĩ về việc phát triển

quan hệ với anh thêm một chút không? Dù sao chúng ta đã gặp nhau vài

lần, cũng có thể coi là có ít duyên phận. Huống hồ, bất luận là từ phía

gia đình hay từ phía cá nhân mà nói, điều kiện của chúng ta tương đối

hòa hợp. Anh tin là sau này, nếu có thể chung sống với nhau thì chúng ta là một cặp không tồi đấy.

Thái độ của anh bình tĩnh nhưng phân tích lại hết sức có lý, cứ như một nhà đầu tư chuyên nghiệp đang phân tích

bảo cô nên lựa chọn vụ hợp tác này và có thể tránh được những lo ngại

rủi ro gì. Nếu lúc này đang bàn luận về chuyện của người khác, có lẽ cô

sẽ ngưỡng mộ sự lý trí và khách quan của Thiệu Minh Trạch. Nhưng khi bản thân chính là nhân vật trong câu chuyện thì cô lại cực kỳ căm ghét thái độ này của anh.

Cô xoay xoay cốc cà phê trên tay, lặng lẽ nghe anh phân tích. Đợi anh nói xong mới ngẩng lên nhìn, mỉm cười nói:

- Vậy sau hôn nhân thì sao? Hai người sẽ thế nào? Ai có không gian của người nấy, chỉ cần trước mặt mọi người vẫn ổn là được ư?

Thiệu Minh Trạch bình tĩnh nhìn cô giây lát mới điềm đạm nói:

- Tùy ở em.

- Ồ! Câu này là ý gì? - Cô lại truy hỏi.

Anh hơi nhíu mày suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Anh có thể không can thiệp vào quan hệ bạn bè của em, nhưng đồng thời mong em cũng dành cho anh không gian riêng tư.

Nói đến đây là quá rõ rồi. Chính là vợ chồng ai có cuộc sống của người

nấy, chỉ cần trước mặt người khác diễn vở kịch phu thê ân ái là được.

Sau đó, đợi đến lúc thích hợp thì sinh con cái, tạo ra thế hệ công nhận

họ là một gia đình bình thường.

Cô mỉm cười:

- Điều kiện anh Thiệu đưa ra thật sự rất tốt, nhưng anh lại bỏ qua một điểm quan trọng nhất.

Anh nhướng mày nhìn cô:

- Điểm gì?

- Anh quên hỏi điều kiện chọn đối tượng của tôi là gì? - Cô đáp.

Anh mỉm cười, trong mắt anh ánh lên sự tự tin không hề che đậy, hỏi:

- Vậy xin hỏi điều kiện chọn đối tượng của em là gì? Gia đình, học

thức, công việc, tướng mạo, anh có điểm gì không đạt yêu cầu của em?

Cô nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, rồi buông câu trả lời như kim châm vào thịt:

- Chiều cao.

Tuy mép Thiệu Minh Trạch hơi nhếch lên một chút nhưng anh vẫn nở nụ cười, giọng trầm xuống:

- Anh đâu có thấp.

- Nhưng tôi lại thích người đàn ông cao ráo. Ít nhất cũng phải trên mét tám. - Cô mỉm cười rồi đứng lên vươn cánh tay để minh họa chiều cao: -

Phải cao thế này này. Thế này mới có thể đạt tiêu chuẩn của tôi.

Thiệu Minh Trạch nhìn cô từ đầu đến chân rồi phản ứng lại:

- Em cũng đâu có cao lắm. Liệu được một mét sáu không?

Cô cố ý giương to mắt chớp chớp, rồi mới thản nhiên trả lời:

- Vì tôi không đủ cao nên mới tìm một người cao để cải thiện gen đời

sau mà. - Cô rút ra một tờ tiền đặt lên bàn, cười nói: - Tôi cũng đề

nghị anh Thiệu tìm một người vợ cao một chút, như vậy thì tương lai con

trai anh mới có thể cao một mét tám, sẽ không bị con gái từ chối.

Nói xong, cô vẫy tay chào:

- Bye bye.

Khi cô xoay người rời đi, anh bỗng gọi cô từ phía sau:

- Hạ tiểu thư.

Cô quay đầu lại thì thấy Thiệu Minh Trạch nở nụ cười châm chọc, chậm rãi nói:

- Lẽ nào không ai nói với em rằng chiều cao nam nữ không nên chênh lệch quá nhiều sao? Nếu không thì chẳng những đứng bên nhau không tương

xứng, mà ngay cả hôn nhau hay ân ái cũng đều rất bất tiện.

Mặt cô

bỗng đỏ ửng, hận là không thể hắt cốc cà phê vào mặt Thiệu Minh Trạch.

Lưu manh đúng là lưu manh. Bề ngoài ra vẻ đàng hoàng cũng không thể che

giấu được bản tính lưu manh.

Thiệu Minh Trạch ngồi đó, hơi

ngẩng mặt nhìn cô. Đôi mắt dài và hẹp của anh ẩn chứa ý nghĩ tinh quái,

giống như một cặp đá quý tuyệt đẹp lấp lánh dưới ánh đèn của cửa tiệm.

Đôi mắt đó mở ra, rồi lại khép vào, như thể phát ra vầng hào quang vô

tận có thể mê hoặc lòng người.

Cô rời mắt khỏi đôi mắt dài và hẹp của anh, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại thái độ của mình, cố gắng mỉm cười nói:

- Cảm ơn anh Thiệu đã nhắc nhở. Tôi sẽ suy nghĩ về phương diện này.

Thiệu Minh Trạch ngồi tựa vào ghế vô cùng thảnh thơi, hai tay đan nhau đặt trên bàn, đáp:

- Không cần khách sáo.

Cô hậm hực rời khỏi tiệm cà phê. Vì đi quá vội nên khi xuống cầu thang, cô suýt nữa bị trẹo chân. Cô tức giận ném đôi giày cao gót của mình

không thương tiếc rồi bỏ ra ngoài. Mọi người xung quanh đều nhìn cô như

nhìn quái vật. Cô không thèm để ý tới ánh mắt của mọi người mà cứ thế

bước đi, được một đoạn, cô đành phải quay lại nhặt đôi giày.

Nhưng tức như vậy thì phải tìm chỗ trút giận mới được. Nhiễm Nhiễm bắt

xe đến công ty của ông Hạ Hồng Viễn, chống hai tay trên bàn, lớn tiếng:

- Rốt cuộc Thiệu Minh Trạch đó có gì tốt chứ? Cả bố lẫn mẹ đều cố đẩy

con đến với anh ta. Là mẹ thấy dòng dõi của anh ta tốt, hay là bố muốn

vay tiền anh ta vậy? Bố mẹ nghĩ người khác đều là kẻ ngốc sao? Thật sự

tin rằng gặp nhau vài ba lần như vậy đều là tình cờ sao? Dù muốn làm thì cũng phải tự nhiên một chút, giữ thể diện một chút chứ.

Có lẽ những ngày qua, cô quá khéo léo giả vờ ngoan ngoãn nên ông Hạ Hồng Viễn nhất

thời không thí