không nhìn thấy vết thương hắn, chứng tỏ hắn bị
thương quả thật thực trầm trọng.
Nhớ lại Lý Mộ Bạch từng nói qua, Tư Mã
Thanh Lam rốt cục hiểu rằng chỉ có chịu qua đau thương, người ta mới nói ra được cảm giác như vậy. Nhưng mà, như vậy không khỏi rất không công
bằng, không lẽ nhất định hắn phải là người bị thương thì mới có khả năng được người yêu mến chú ý sao?
“Theo muội nói như vậy, hai người ở với nhau chỉ là an ủi nhau mà thôi nha!”
“Sai, chỉ có hắn an ủi vết thương của
muội, muội không có cách nào đụng chạm đến miệng vết thương của chàng.
Nhân tiện lại nói cho huynh một chuyện…” Dừng bước ở cửa ngoài phòng
bếp, Nhiếp Đông Nhạn ngạo nghễ liếc hắn.
“Có lẽ huynh không tin, nhưng kỳ thật
chàng cũng không thích muội, là muội xin ông ngoại buộc chàng, chàng mới không thể không thành thân cùng muội, ngay cả như vậy, chàng vẫn là vị
phu quân dịu dàng nhất, tuy rằng không có tình nùng ý mật, không có lời
nói yêu thương, nhưng chàng thiệt tình săn sóc muội, quan tâm muội, đối
với chàng, là muội khăng khăng một mực, yêu đến phát cuồng, cho dù cha
có tính toán gì, muội cũng sẽ không rời chàng, lời này, phiền huynh
chuyển tới cha, tạ ơn!”
Dứt lời, nàng liền xoay người tiến vào phòng bếp, Tư Mã Thanh Lam khiếp sợ đến nhất thời không thể phản ứng được gì.
Lý Mộ Bạch không thích nàng?
Hơn nữa, vậy mà là nàng bức Lý Mộ Bạch cưới nàng?
Đến tột cùng là nam nhân kia đã xảy ra chuyện gì?
0000000000000000000000000000000
Nói là có cừu gia muốn lên nhà trả thù,
cho nên không thể không tạm lánh, tất nhiên là lấy cớ, lại không nghĩ
rằng lấy cớ lại biến thành sự thật, đây là Nhiếp Văn Siêu chuẩn bị chưa
đến nơi đến chốn.
Ngày hôm đó, sáng sớm Nhiếp Văn Siêu gọi nữ nhi đến, trịnh trọng tuyên bố ông sẽ không cố ý bắt bẻ Lý Mộ Bạch ── dù sao mặc kệ ông chọn như thế nào, Nhiếp Đông Nhạn đều có biện pháp
bác bỏ, hơn nữa bác bỏ ông rất khó coi, tuyệt không chừa cho ông chút sĩ diện nào, liều mạng bắt bẻ ông, đào bới ông, khiến cho ông bị lăng nhục trước mặt vãn bối.
Nói lại phải mắng thôi, hết lần này đến
lần khác mặc kệ nói cái gì đều là ông đuối lý, thân là lão đại duy nhất ở trong nhà, đáng tiếc điểm ấy dường như không thế nào dùng được.
“Nhiếp phủ là võ lâm thế gia, thân là
con rể của Nhiếp Văn Siêu, tất nhiên có được năng lực để bảo vệ nữ nhi
của ta, đây là ta phải kiên trì, con phải biết rằng, tất cả Nhiếp phủ
trừ bỏ hạ nhân ở ngoài, từng người đều có một thân võ công không tầm
thường, bao gồm cả nương của con. Cho nên, con đi gọi hắn chuẩn bị tốt,
sau bữa trưa cha sẽ thử xem hắn có bao nhiêu năng lực bảo hộ con.”
Nhìn chằm chằm vẻ mặt dấu không được đắc ý của phụ thân, mặt Nhiếp Đông Nhạn không chút thay đổi, sau một lúc
lâu không hé răng, đột nhiên mà xoay người bước đi, cũng không trả lời.
“Đừng quên đấy!”
Nhiếp Văn Siêu dào dạt đắc ý dặn dò phía sau, còn có Nhiếp Nguyên Xuân, hắn cũng theo đi lên.
“Muội muội, đừng trách cha, có băn khoăn này cũng là bất đắc dĩ, phải biết rằng, người ở giang hồ tránh không
được có cừu gia, nếu là muội phu không có năng lực bảo hộ muội, cha làm
sao yên tâm cho muội đi cùng hắn đi chứ? Hạnh di nói rất đúng, dù sao
muội là… Ách!”
Bỗng nhiên Nhiếp Nguyên Xuân ngậm miệng, bởi vì Tư Mã Thanh Lam đột nhiên đụng phải hắn một chút, bị đâm làm cho hắn mờ mịt, đang nghi hoặc, đột nhiên nghe thấy Nhiếp Đông Nhạn trào
phúng hừ lạnh.
Quả nhiên là Hạnh di!
Nữ nhân kia
chính là không thể nhìn nàng tốt được, luôn miệng đầy lời ngon tiếng
ngọt hãm hại người khác, lúc này cũng thế, biết rõ Lý Mộ Bạch sẽ không
có võ công ── ít nhất bọn họ đều cho rằng như vậy, lại cố ý bảo cha tới
thử võ công của hắn, rõ ràng muốn chỉnh Lý Mộ Bạch.
Đương nhiên, nàng không lo lắng Lý Mộ
Bạch thật sự sẽ bị chỉnh, nhưng nàng cũng không hy vọng để cho bọn họ
biết Lý Mộ Bạch có võ công, bởi vì võ công của hắn rất cao cường, phụ
thân nhất định sẽ truy vấn hắn rốt cuộc là vị nào trong chốn giang hồ,
đến lúc đó nàng nên trả lời như thế nào?
Nói thật ra, Lý Mộ Bạch chính là Ác Diêm La Diêm La Cốc?
Không được, bởi vậy, nhất định mỗi người bọn họ đều sẽ kiên quyết phản đối!
Như vậy, lừa bọn họ?
Coi như hết! Lý Mộ Bạch không thích nói dối gạt người, một câu còn chưa nói hoàn, sơ hở đã xuất hiện rồi.
Ai, như vậy không được, như vậy không được, rốt cuộc thì làm như thế nào?
Cầu ông trời?
000000000000000000000000000000000
“Nhạn Nhạn.”
“Hử?”
“Nàng suy nghĩ cái gì?”
“Không suy nghĩ cái gì a!”
“… Thế vì cái gì muốn đem kẽ hở trên áo của ta ghép với mặt trên váy của nàng?”
“… Ách?” Đột nhiên hoàn hồn, Nhiếp Đông
Nhạn vội vàng cúi đầu vừa thấy…”Á? Tại sao có thể như vậy?” Vội vàng gỡ
sợi chỉ xuống, sau đó lộ ra một tia cười trào phúng với chính mình, lại
ngẩng đầu, Lý Mộ Bạch một tay cầm sách hai mắt nhìn thẳng nàng, chột dạ
một hồi, nàng lại cúi đầu xuống, chăm chú thêu tiếp.
“Nhạn Nhạn, rốt cuộc làm sao vậy?”
“Không… Không a!”
“… Liên quan đến ta sao?”
Thực hận tâm tư của nàng dễ dàng bị hắn nhìn thấu như vậy!
Thở dài, nàng buông
