nàng sống không giống với mặt ngoài của nàng, nàng
cũng có bi thương của nàng, này…” Thuận nương trộm nhìn Hạnh phu nhân
một chút, “Có lẽ liên quan đến mẹ ruột của nàng, nhưng trong phủ tựa hồ không ai nguyện ý nhắc tới mẹ ruột của nàng, cho nên…” Đón nhận ánh mắt cay độc của Hạnh phu nhân, nàng đột nhiên không lên tiếng, nhắm mắt,
không dám nói thêm gì đi nữa.
“Đúng rồi, mẹ ruột của muội muội, sao ta không nghĩ tới nàng lại nói chuyện mẹ ruột của nàng?” Tư Mã Thanh Lam
ảo não thì thào tự nói, sau đó thở dài, lại nhìn phía Nhiếp Văn Siêu.
“Lại nói, thế bá, vì sao chúng ta lại nói về vấn đề này?”
“Nhạn nhi là nữ nhi của ta, ta không thể thấy nàng làm chuyện điên rồ mà không để ý, nếu nàng quả thật chỉ là vì làm ta tức giận mà tùy tùy tiện liền tìm người cho ta xem, tất nhiên ta phải nghĩ cách vì nàng giải quyết vấn đề phiền toái này, sau đó giúp
nàng chọn chồng, để tránh sai lầm hại nàng cả đời.” Nhiếp Văn Siêu nói
năng hùng hồn đầy lý lẽ. “Lúc này, ta sẽ giúp nàng gả cho nam nhân chân
chính thích hợp với nàng.” Nói quang minh chính đại như vậy, nhưng nói
đến cùng còn vì tâm tư của hắn.
“Cho nên cha mới nghiêm cấm mọi người
trong phủ đem chuyện thành thân của muội muội truyền ra ngoài, bởi vì
cha đã sớm chọn một vị hôn phu khác cho muội muội sao?” Nhiếp Nguyên
Xuân dở khóc dở cười nói. “Cho dù mọi người trong phủ không nói ra
ngoài, sớm muộn gì chính muội muội cũng sẽ nói ra ngoài nha!”
“Không cần lo lắng, ta sớm nghĩ đến,”
Trong lòng Nhiếp Văn Siêu định liệu trước đã ra tay trước rồi. “Đợi Tết
Nguyên Tiêu qua đi, chúng ta liền tạm thời chuyển đến biệt uyển Thiên
Bình Sơn đi, chỗ đấy thâm u yên lặng, người ở rất thưa thớt, kể từ đó,
chuyện gì cũng không cũng truyền đi ra ngoài.” Thay đổi lời nói, đem “Bí mật” che giấu nói cho mọi người biết hết.
Nhiếp Nguyên Xuân giật mình, tiện đà lắc đầu thở dài ── cha không khỏi có phần không tình nguyện.
Lúc này những người khác biết được kế
hoạch mới nhất, không khỏi thấp giọng thảo luận, ai muốn đi? Ai không
đi? Chỉ có một mình Tư Mã Thanh Lam im lặng không nói gì.
Nếu đúng như lời nói Nhiếp Văn Siêu đơn giản như vậy, tự nhiên là tốt nhất.
Hắn cũng không thèm để ý Nhiếp Đông Nhạn đã thành thân gả cho người, thậm chí có đứa nhỏ cũng không có vấn đề,
cảm tình hắn đối Nhiếp Đông Nhạn không nông cạn như vậy, từ năm mười
tuổi ấy, lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn liền đã yêu tiểu cô nương phấn điêu ngọc mài kia, bảy năm đi qua, tâm ý của hắn thủy chung chưa
từng thay đổi, chỉ cần có thể đến với nữ nhân hắn yêu, hắn không cần
quan tâm ánh mắt người đời.
Sợ chỉ sợ vấn đề cũng không phải đơn giản như vậy, mà mấu chốt ngay tại cho…
Rốt cuộc Lý Mộ Bạch là người như thế nào?
ooooooooooooooooooooooooooooooooo
Tháng giêng gió lạnh vẫn lạnh lẽo như
cũ, dây cột tóc màu đen của hắn bay nhẹ, áo bào đen của hắn lay động, Lý Mộ Bạch lại giống như không hề có cảm giác khoanh tay đứng lặng phía
trên cầu hành lang, con ngươi sâu thẳm yên lặng nhìn song nước dập dờn,
nhìn qua, hắn yên tĩnh, lại an tường như thế.
“Lý công tử.”
Âm thanh gọi tới này thật sự đột ngột,
nhưng Lý Mộ Bạch cũng không kinh ngạc, từ từ nghiêng người, hắn bình
tĩnh nhìn chăm chú vào đối phương.
“Tư Mã công tử.” Đôi mắt trong suốt không sợ hãi, vẫn nhu hòa như cũ.
Tư Mã Thanh Lam gật gật đầu, sau đó sóng vai đứng cùng hắn.”Nghe nói ngươi rất thích đến nơi này?”
“Ta thích hoa mai.” Lý Mộ Bạch nhỏ giọng trả lời.
Bên Mai trì, vài cây mai đứng thẳng cạnh đình, hoa mai nhu hòa tinh khiết phiêu dật, còn có cái cầu hành lang
khéo léo lịch sự tao nhã, trong Nhiếp phủ to như vậy chỉ chỗ này có mai
mọc, cũng bởi vậy, Lý Mộ Bạch đặc biệt thích đến chỗ này tĩnh tâm.
“Ta cũng thích, đáng tiếc…” Tư Mã Thanh Lam nhìn hắn liếc mắt một cái. “Muội muội không thích.”
“Không,” Lý Mộ Bạch lắc đầu. “Nàng không phải không thích, chỉ là sợ sầu não.”
“Phải không?” Tư Mã Thanh Lam kinh ngạc nói. “Nàng nói cho ngươi?”
“Không có, nhưng lần đầu tiên nàng dẫn
ta tới nơi này thì từng lơ đãng nhắc tới nhạc mẫu, nàng thường đến nơi
này hái mai để nhạc mẫu cắm vào bình.” Lý Mộ Bạch khẽ thở dài. “Mà nay,
hoa mai vẫn thơm như trước, từ trúc cũng đã khô, nàng có thể không sầu
não sao?”
Tư Mã Thanh Lam không khỏi im lặng, hồi lâu sau, hắn mới lại chậm rãi mở miệng.
“Ta cũng biết năm đó nàng thường đến nơi này hái mai, lại không nghĩ nhiều như vậy, cứ tưởng chỉ có mẫu thân
nàng thích, mà nàng không thích, cho nên khi mẫu thân của nàng mất, nàng cũng không phải bắt buộc đến hái mai.”
“Nếu không thích, nàng sẽ nói thẳng ra, ở phương diện này, Nhạn Nhạn thật thẳng thắn.”
Tư Mã Thanh Lam không khỏi lâm vào trầm mặc sau một lúc lâu.
Đến tột cùng là vì cái gì Lý Mộ Bạch hiểu rõ Nhiếp Đông Nhạn hơn hắn?
“Lý công tử, nếu có thể nói được, xin
ngươi nói cho ta biết, vì sao ngươi nghĩ tới trước đi tế bái mẹ ruột của muội muội? Là vì nàng đem tâm sự đều nói cho ngươi sao?”
Ánh mắt nhu hòa nổi lên một chút hoang mang. “Tư Mã công tử hỏi cái này…”
“Không cần quan tâm vì sao ta hỏi vấn đề này, xin nói cho ta