kéo ra ngoài.
Cô đem khóa áo ngực tháo ra, sau đó đem quả áo ngực cắt ra, dùng áo
choàng nhỏ ôm lấy, làm thành khăn choàng thật dày. Vừa gói cô vừa hối
hận, tại sao không mặc áo ngức loại bọt biển đẩy.
Sau đó cô đem hai cái áo ngực liền cùng một chỗ, dùng sức đem dây
luồn qua phía sau người Anh Bồi. Cô cầm vải bọc nhỏ, đối với Anh Bồi
nói: “Anh Bồi, anh nâng cao vai. Tôi muốn đem vết thương băng lại, cầm máu cho anh”.
Anh Bồi vẫn nhìn động tác của cô, gật đầu một cái. An Tiểu Tâm đem
vải bọc đè ở trên vết thương, nhanh chóng đem áo ngực ở phía trên giữ
chặt, buộc chặt. Anh Bồi bị đau, đầu đầy mồ hôi, cắn môi có chết cũng
không chịu phát ra thanh âm.
Thấy An Tiểu Tâm băng bó kỹ lưỡng xong, Anh Bồi cố gắng chống dậy nói: “Nơi này không…An toàn, chúng ta….Đi xa một chút”.
An Tiểu Tâm không thể làm gì khác hơn là đỡ anh dậy, chậm rãi hướng
chỗ sâu bụi cỏ đi đến. Cũng không quá 5 phút. Anh Bồi liền không chịu
nổi. Anh hoàn toàn mất đi ý thức, thân hình cao lớn đổ xuống, khiến An
Tiểu Tâm cũng ngã theo.
An Tiểu Tâm miễn cưỡng ngồi dậy, đem đầu Anh Bồi ôm lấy tựa vào đùi mình, vỗ mặt gọi anh, nhưng anh một câu cũng không đáp lại.
An Tiểu Tâm mờ mịt nhìn xung quanh bốn phía một chút, trong bóng đêm chỉ có một chút ánh sáng từ mặt trăng, khắp nơi đều đen như mực. Gió
thổi qua bụi cỏ, xột xột xoạt xoạt cây cỏ. Âm thanh ma sát cùng tiếng
côn trùng không biết tên kêu vang, làm người ta cảm thấy thế giới này
trống trải, tịch mịch cùng chán nản.
An Tiểu Tâm ôm lấy đầu Anh Bồi, thương xót khóc: “Anh Bồi, anh đứng lên cho tôi! Anh Bồi, anh đứng lên cho tôi, ô ô ô…Ô ô ô…”
Trời mới biết lúc nào thì mới có người tới cứu bọn họ, Anh Bồi nếu cứ như vậy mà chết, thì cô làm thế nào đây?
Cô nhìn chằm chằm Anh Bồi mặt mang theo bùn đất cùng vết máu, tâm
tình rối rắm kích động, máu mơ hồ thành bùn, khiến cô đau đến chết đi
sống lại. Ông trời đối với cô sao mà tàn nhẫn, tại sao có thể để cho cô
lần nữa trơ mắt nhìn người trong ngực rời đi cô chứ? Năm đó một người
thanh niên trẻ tuổi anh tuấn,cũng là vì cứu cô, cũng như thế này cả
người đẫm máu, nằm ở trong ngực cô, mỉm cười rời đi.
“Anh Bồi, anh đừng đi. Ẩm Uớt! Nhanh lên một chút tỉnh lại!”
An Tiểu Tâm đã khôn còn biết rõ đêm nay là đêm nào, chỉ cảm thấy trên
mặt tràn đầy máu tươi, tuyệt vọng hận mình không thể lập tức chết ngay.
“Đừng….Đừng…..Khóc, tôi…….Tỉnh…………Không có chết đây”. Có người yếu đuối nói.
An Tiểu Tâm nửa ngày mới phản ứng được đây là tiếng nói từ trong
ngưc cô. Anh Bồi đang nói chuyện, cô buồn cười, buồn cười đến một nửa
lại biến thành khóc. Cô ôm lấy mặt của Anh Bồi khóc: “Anh Bồi, van anh, anh nhất thiết không được ngủ, anh phải cố lên. Ô ô ô….”
“Cô ………. Làm ồn ………. như vậy, tôi………Sẽ không ngủ”. Anh Bồi
cưỡng bách mình mở mắt. Anh vừa mới ở trong hôn mê vẫn nghe thấy có
người ở bên lỗ tai anh gọi, khiến cho anh không thể không ra sức mở mắt
ra xem ai vì anh mà khóc thương tâm như vậy.
“Anh Bồi, tôi hát cho anh, anh đừng ngủ”. An Tiểu Tâm vỗ mặt Anh Bồi.
“Cô …….Gọi tôi……..Ẩm Uớt”. Không biết thế nào, ở thời điểm
sống còn này, Anh Bồi đột nhiên rất muốn biết An Tiểu Tâm cùng cái
người tên Ẩm Uớt đó đến tột cùng là có chuyện xưa như thế nào.
“Ẩm Uớt? Anh nghe ai kể về người đó?” Trên mặt An Tiểu Tâm bùn đất hòa quyện với nước mắt, mặt toàn bùn lầy, thần sắc có chút ngây ngô.
“Cô ………..Mới vừa…….” Anh Bồi khó khăn nói.
An Tiểu Tâm vội vàng cắt đứt lời anh nói: “Anh đừng nói chuyện, giữ vững thể lực. Để sau nói”.
“Ừ”
Tay An Tiểu Tâm vẫn đặt trên mặt Anh Bồi, nhẹ nói: “Ẩm Uớt … Đặng Dịch Triều. Chúng tôi từ nhỏ cùng nhau lớn lên. Bởi vì tên người đó
chữ cuối cùng là ươn ướt triều, tôi liền gọi là ẩm ướt. Trên thế giới
này, chỉ có mình tôi gọi cậu ấy như vậy …Anh Bồi, anh còn tỉnh chứ?” An Tiểu Tâm không quên hỏi Anh Bồi.
“Ừ”
“Tôi vẫn cho là chúng tôi là bạn thân sẽ tốt hơn, không đề cập
tới tình yêu nam nữ. Lên đến đại học, tôi yêu hot boy Sở Úc hai năm. Sở
Úc thật sự khi ấy theo đuổi rất khó khăn, Ẩm Uớt vẫn giúp tôi bày mưu
tính kế. Tôi dùng hết tất cả vốn liếng rốt cộc theo đuổi được Sở Úc, trở thành bạn gái của anh ta…….Anh Bồi, anh có tỉnh không?”.
“Ừ”
“Sau đó có một lần tôi phát hiện ra Sở Úc ở ngoại tình. Tôi nhất
thời bị sốc, ở trên đường chạy loạn. Ẩm Uớt vì cứu tôi, bị
xe……Đụng………….” An Tiểu Tâm ngẹn ngào không nói được nữa, nhắm mắt
lại. Ai nói thời gian là phương thức chữa trị tốt nhất? Tại sao nhiều
năm qua đi, vết thương kia vẫn đầm đìa máu tươi, đau đớn không ngừng?
“Xong…….rồi hả?” Anh Bồi thấy An Tiểu Tâm nửa ngày không nói nữa, không nhịn được hỏi.
“Ừ……..Xong rồi”. An Tiểu Tâm trả lời. Cô lúc này mới phát
hiện ra, thì ra là chuyện cũ hành hạ mình nhiều năm, chưa bao giờ dám
suy nghĩ nhiều lại không dám kể cho bất kỳ người nào, lại chỉ cần dùng
vài câu ngắn ngủi là kể xong rồi.
“Anh Bồi, anh có người yêu sao?” An Tiểu Tâm thấp giọng hỏi.
“Tôi…….không biết”. Anh Bồi tựa hồ còn đang suy nghĩ về chuyện cũ của An Tiểu Tâm.
“Anh chẳng lẽ chưa từng thật lòng?”
