tặng?”
“Kính nhờ, tặng huân chương là chuyện long trọng cỡ nào, muốn thay đổi trình
tự thì phải thông cáo cho cả nước, sau đó ước định ngày triệu kiến vào
cung, ở trước mặt mọi người quốc vương sẽ tự mình trao tặng. Bởi vì nó
là đại diện cho sự vinh quang, bởi vậy lại càng thêm thận trọng.
Mà vừa rồi, rõ ràng vì sợ Hans làm lớn việc, không thể hoàn thành buổi
thương hội hôm nay, công chúa của các chị liền tạm thời lấy một cái huân chương, mà cái huân chương đó lại lấy từ trên quần áo tên kị sĩ đứng
sau cô ấy xuống, sau đó đặt một cái mỹ danh liền làm cho Hans mơ mơ hồ
hồ. Hơn nữa, thương nhân vinh dự lại là danh hiệu phù phiếm cỡ nào, so
với mười đại phú hào, chị thật sự cho rằng nó càng thể hiện đầy đủ tài
lực thương mại của chị sao?” Sriranda nói xong, quỷ dị nở nụ cười,“Nhưng mà như vậy cũng tốt. Để cho tên Hans ngốc nghếch kia đắc ý một chút,
sau đó lại phẫn nộ một chút, ngu xuẩn một chút, đối với kế hoạch của
chúng ta cũng càng có lợi một chút.”
Hắn đang đợi cô chủ động mở miệng, cô liền không mở miệng.
Đây là một trận đánh lâu dài, so chính là lòng kiên nhẫn của hai bên, ai kiềm chế không được trước thì kẻ đó liền thua.
Nhưng mà, Hans lại có một ưu thế hơn cô, đó chính là — thời gian. Trước khi
thương hội chấm dứt, cô phải có ngọc trong tay, bởi vậy thời gian kéo
dài sẽ bất lợi đối với cô, đáng ăn mừng là trước mắt Hans tựa hồ vẫn
chưa thấy rõ ưu thế này của hắn. Ngược lại cho rằng viên ngọc trong tay
hắn mới là vương bài, như vậy, cô sẽ đem vương bài này hoàn toàn dập
nát, trở thành không đáng một đồng.
Đôi mắt Sriranda chuyển trầm, sau đó kéo khóe môi, lần này nở nụ cười chân thực.
Ngày đầu tiên của thương hội, viên mãn kết thúc.
Trong một ngày lượng giao dịch cao tới 279 vụ, tổng ngạch vượt qua 3 triệu, xác thực khả xem như khả quan.
Mà trong một ngày này, Sriranda mua ba thứ : Một là cái bình hoa không
chút nào thu hút, hai là một đóa hoa hồng điêu khắc thủ công làm bằng
ngọc lục bảo cùng một vòng tay thủy tinh màu đen.
Hành động
này của cô cũng tự nhiên lại trở thành đề tài cho mọi người thảo luận,
truyền qua miệng đám người hầu báo cho người vì chân bị thương mà không
thể tham dự chỉ phải tiếp tục nằm trên giường tĩnh dưỡng Isaac.
“Quả thực là rất thần kỳ , Isaac thiếu gia, ngài biết không? Bình hoa kia
sau khi dùng thuốc tẩy đặc thù tẩy qua, cư nhiên trở thành một cái bình
oliu hồng phấn tuyệt đẹp, mà đặc biệt hơn nữa là sau khi rót nước vào
bên trong, màu sắc của hoa văn sẽ từ phấn hồng dần dần biến thành tím
thẫm, giống như thượng đế đang triển lãm ma pháp vậy!” Người hầu cảm
khái nói,“Đám người chung quanh xem đến ngây người, mọi người đều hâm mộ và ghen tị muốn chết.”
Isaac nhướng lông mi, không cho là
đúng nói : “Hâm mộ ghen tị cũng vô dụng, đó là bản lĩnh của cô ấy, học
cũng học không được . Từ nhỏ, cô ấy đã đặt biệt có thiên phú về vấn đề
này, có thể dễ dàng nhận ra trong số trang sức của mẹ ta cái nào là đáng giá nhất, cùng với trang sức nào trên người các nữ nô bộc đang mang là
giả …… Còn hai cái khác là cái gì?”
“Bởi vì Sriranda tiểu thư vừa ra tay liền chọn được bảo vật, bởi vậy mọi người đều đối với lần ra tay thứ hai của cô rất chờ mong, kết quả lần thứ hai cô lại nhìn trúng
là một đóa hoa hồng điêu khắc thủ công làm bằng ngọc lục bảo.”
Isaac A một tiếng.
Người hầu nói : “Mọi người đều khẳng định đóa hoa hồng này nhất định không
phải ngọc lục bảo bình thường, hẳn cũng dấu diếm giá trị trong đó. Nhưng bởi vì sự việc ở cuộc triển lảm Venus, mọi người đều sợ cô ấy lại cố ý
thiết kế bẫy ? Bởi vậy cũng không có người dám tranh cùng cô. Vì thế đóa hoa hồng tới giá 40 vạn Farrell liền thành giao .”
Isaac xì
một tiếng cười ra, con mắt sang như sao, cười tủm tỉm nói : “Cô ấy cũng
thực thích chơi trò xiếc hư hư thực thực này, làm cho người ta đoán
không được lúc nào là giả lúc nào là thật, nhưng mà theo ta suy đoán,
đóa hoa hồng này khẳng định không có gì đặc biệt.”
Người hầu tò mò hỏi : “Di, sao thiếu gia lại biết?”
“Ta đoán Sriranda sở dĩ mua nó, nguyên nhân duy nhất là — nó được điêu khắc từ ngọc lục bảo, ha ha!”
Sắc mặt người hầu tràn đầy khâm phục, liều mạng gật đầu : “Quá lợi hại,
Isaac thiếu gia, bị ngài đoán trúng rồi! Sriranda tiểu thư chính là nói
như vậy, cô ấy nói với Melanie tiểu thư ‘Mọi người đều biết hoa hồng có
màu đỏ , trên thế giới căn bản không có hoa hồng màu xanh, nhưng tác giả điêu khắc đóa hoa này lại dám khiêu chiến với thế tục, dám dùng một
khối ngọc lục bảo thượng hạng đi điêu khắc hoa hồng, có can đảm, ta thực khâm phục, bởi vậy ta mua nó để làm kỷ niệm.’”
Isaac tiếp
tục cười, trong tươi cười lại có một chút hương vị khác. Kỳ thật bản
thân Sriranda làm sao không phải là một đóa hoa hồng? Độc đáo, nhiều vẻ, lại đặc biệt sáng rực rỡ, cố chấp lựa chọn màu sắc mình muốn, lựa chọn
dùng gai góc để bảo hộ chính mình, nhưng lại có chút cô độc càng thêm dụ hoặc, làm cho người ta càng muốn tới gần, càng muốn vịn cành bẻ xuống.
“Sau khi Sriranda tiểu thư mua hoa hồng xanh xong, rất lâu sau cũng không
lại kêu mộ