ơng nhiên còn có rất
nhiều nguyên nhân, mà quan trọng nhất là, từ sau khi Pitt đi tôi đã
không còn ý muốn lập gia đình.”
Sriranda nhấp môi dưới, không nói nữa.
Nếu nói cô sợ nhất chính là phiền toái, như vậy trong phiền toái cô sợ nhất chính là cảm tình.
Bản thân mình cũng đã rối tinh rối mù thì sao có thể quản đến chuyện của người khác ?
“Ah, không nói chuyện này nữa, nói cô đi.” Melanie dời đề tài : “Mười hai viên ngọc đã đến một nửa, chúc mừng .”
“Còn lại một nửa mới là mấu chốt.” Sriranda ngồi xuống tự rót cho mình chén
trà, xoa cái trán nói,“Tôi nghĩ đến chuyện này liền đau đầu.”
“Nhưng mà thật ra ba người còn lại, một người hận cô tận xương, một người đến
bây giờ còn chưa có xuất hiện, còn có một người là băng sơn vạn năm, tác động thế nào cũng chưa phản ứng, thật là khó thu phục.” Melanie nói
xong lại lấy một đống bưu kiện lớn đem đến.
Sriranda tựa
đầu dựa vào lưng ghế dựa, nhìn trần nhà mạ vàng khắc hoa nói : “Ngày mai thương hội sẽ chính thức bắt đầu, mà một khi thương hội chấm dứt, mọi
người đều sẽ rời đi. Nói cách khác, tôi chỉ còn thời gian ba ngày…… Ba
ngày, ba ngày…… Thời gian thật ngắn, không đủ dùng a……”
Melanie đem một tấm bưu thiếp mở ra đưa tới trước mặt cô, cười nói : “Cơ hội
tới , Gary vương tử bị cô cự tuyệt một lần, không những không nổi giận
còn đưa đến một bức thư mời khác.”
Như trước là một tấm thiệp màu đen thiếp vàng tinh mỹ, tao nhã lại xa xỉ.
Chẳng qua lần này xưng hô không hề là Cameron tiên sinh, mà là một từ đơn giản “Luis”.
Sriranda nhìn chằm chằm cái chữ Luis kia, đôi mắt từ thiển chuyển nùng.
Melanie hỏi : “Đi chứ?”
Ánh mắt Sriranda nhất thời chuyển tới trên người cô, nhìn mái tóc dài như
thác nước của Melanie, ăn diện tinh xảo xinh đẹp cùng với vòng eo thon
gọn nhỏ nhén, ánh mắt dần dần trở nên sáng ngời : “Melanie, cô nói vì
sao khi đàn ông cùng phụ nữ ở cùng nhau, phụ nữ luôn có vẻ mảnh mai
hơn?”
Melanie di một tiếng, không rõ cho lắm.
Sriranda búng tay một cái, tự mình trả lời cái vấn đề kia : “Là vì hai giới chưa bao giờ từng có quan hệ ngang hàng chân chính? Tôi biết nên làm như thế nào .” Cô đứng bậc dậy, đi qua mở rộng cái tủ quần áo của mình.
Melanie không hiểu ra sao hỏi : “Biết cái gì ? Quyết định đáp ứng lời mời của Gary vương tử ?”
“ Ừm.” Cô lấy ra một cái váy dài màu đen có hoa văn thêu bằng chỉ bạc từ trong tủ quần áo, ném tới trên giường.
Melanie lắp bắp kinh hãi : “Cô muốn dùng nữ trang đi gặp anh ta?”
Sriranda mỉm cười với cô, sau đó đi đến trước gương. Trong gương là một thiếu
niên tướng mạo thanh tú, đôi mắt đen như màu nước sơn, làn da trắng nõn
như tuyết, tóc ngắn bị gió thổi có chút loạn, vì thế cô nâng tay nhẹ
nhàng vén lại, nói : “Nam trang, nữ trang, cũng chẳng qua chỉ là một
loại thủ đoạn mà thôi. Lúc trước sở dĩ lấy nam trang gặp người là vì có
thể khiến cho bọn họ coi trọng, làm cho đối phương đem tôi đặt ở vị trí
đối thủ cạnh tranh ngang hàng, nhưng hiện tại –”
Khóe môi
nhợt nhạt hơi hơi giương lên, gợi lên độ cong châm chọc,“Tôi muốn làm
cho đối thủ khinh thường tôi, càng khinh thường càng tốt.”
Tuy rằng bi ai, nhưng đó là sự thật – đàn ông chưa bao giờ đem phụ nữ xem thành đối thủ cạnh tranh.
Bởi vậy, muốn lấy được ngọc trong tay Gary vương tử thì trước tiên phải làm giảm cảnh giác của anh ta với cô, nếu anh ta đã biết cô là nữ, như vậy
sẽ dùng tư thái nữ nhân này mà nhân cơ hội tới gần anh ta, hiểu biết
càng nhiều, cơ hội cũng càng lớn.
Bởi vì chỉ cần là người thì nhất định sẽ có nhược điểm.
Mà chỉ cần có nhược điểm, thì nhất định có thể lợi dụng.
– Gary vương tử, anh sẽ có cái nhược điểm gì đây? Để cho tôi đến đào móc vạch trần đi.
Ánh mắt của thiếu niên trong gương so với bất kì thời điểm nào càng sáng
ngời hơn. Bỏ đi áo khoác, cởi bỏ nút thắt, thay trang phục nam tử đơn
giản ra, một lần nữa đem nữ trang rườm rà, từng kiện từng kiện mặc vào
thân.
Từng tầng váy dài mày đen phủ xuống, thắt lưng da cá
voi nhẹ nhàng buộc lại làm nỗi bậc vòng eo nhỏ nhén cùng hai chân thon
dài. Trên chiếc cổ thiên nga là một chuỗi vòng cổ kim cương, ở dưới ngọn đèn nhiễm một vầng ánh sáng bảy sắc, như mặt mày của cô, có loại cảm
giác huyễn lệ loá mắt.
Một bên Melanie khen : “Rất được. Tôi mà là Gary vương tử thì khẳng định sẽ bị cô mê đến thần hồn điên đảo.”
“Tôi vẫn cảm thấy, sử dụng tiền tài hoặc sắc đẹp mà giải quyết phiền toái
thì đó căn bản không thể xưng là phiền toái. Nếu Gary vương tử thuộc
loại người nông cạn thì tôi sẽ không cần phải đau đầu như vậy. Nhưng mà
như vậy cũng tốt,” Nói tới đây, cô ngừng lại một chút, nhấn mạnh
nói,“Trò chơi thôi, quá dễ dàng sẽ không còn tốt chơi nữa.”
“Cô thật đúng là người không bao giờ chịu thua.” Melanie nói xong lại với tay lấy một cái áo choàng chỉ bạc.
Sriranda phủ thêm áo choàng, hôn cái trán Melanie một cái nói : “Chúc tôi may mắn đi, bảo bối .”
“Thật sự không cần tôi cùng đi với cô sao?”
Sriranda mở cửa phòng ra, quay đầu, mỉm cười với cô.
Nhất thời Melanie cảm thấy yên lòng. Bởi vì –
Cô ấy là một người vô luận gặp phải việc gì cũng sẽ không
