họ cách một khoảng cách không xa không gần. Nhà An Nhiên ở gần trường, ra khỏi cổng trường sẽ phải chia tay với cô ấy. An Nhiên rẽ trái còn cô rẽ phải đi đến một bến xe buýt ở bên đường đợi xe.
Giờ tan trường, học sinh đợi xe rất nhiều,Bạc Hà đứng im trong đám người. Tịch Duệ Nam ngập ngừng không tiện qua đó. Chẳng mấy chốc xe buýt đã đến, cô lập tức lên xe, từ đầu chí cuối không nhìn cậu lấy một cái.
Buổi trưa, lúc Bạc Hà vừa xuống lầu đã nhìn thấy Tịch Duệ Nam, cậu cũng không đạp xe, hai tay đút trong túi quần đứng ở dưới lầu. Bộ dạng bơ phờ trông hơi giống cái cây xơ xác tiêu điều, cành lá trơ trụi phía sau lưng cậu. Trong lòng cô hậm hực. Còn cố tình làm ra bộ dạng này để lừa sự cảm thông của cô phải không? Cô sẽ không mắc lừa cậu nữa đâu.
Bạc Hà nhìn mà như không thấy đi lướt qua cậu, đến khóe mắt cô cũng không muốn liếc cậu một cái.
“Bạc Hà.” Tịch Duệ Nam cẩn thận, e dè đi sau cô, nói: “Mình biết hôm qua là mình không tốt, mình sai rồi, xin lỗi cậu, cậu tha thứ cho mình được không?”
Tịch Duệ Nam vẫn luôn kiêu ngạo, tính cách lại mạnh mẽ, đây là lần đầu tiên cậu chịu hạ giọng xuống nước với người khác. Bởi vì biết mình sai, càng vô cùng để tâm tới Bạc Hà, cô là người con gái đầu tiên khiến cậu động lòng, cậu vừa đi phía sau cô vừa nói những lời xin lỗi đã nghĩ cả buổi tối hôm qua. Đây là sự hối hận chân thành, cầu xin sự tha thứ của cô.Nhưng còn chưa nói xong, cô đã lạnh băng cắt ngang lời cậu: “Cậu đừng đi theo tôi nữa có được không? Tôi ghét cậu.”
Câu nói tuyệt tình, lạnh lùng của cô mang theo sự ghét bỏ và hận thù không hề che giấu. Giống như bị một cây gậy lớn giáng thẳng xuống đầu, Tịch Duệ Nam bỗng chốc đờ đẫn cả người.
Cậu chẳng thể ngờ được rằng, sự kích động nhất thời ngày hôm qua lại khiến cô phản cảm đến vậy, sự phản cảm còn sâu đậm hơn cả trước kia. Ánh mắt cô nhìn cậu bây giờ lại là ánh mắt coi cậu như lưu manh, còn có cả sự khinh thường và ghét bỏ. Tịch Duệ Nam khó khăn lắm mới thay đổi được ấn tượng không tốt trong mắt cô, vậy mà trong chốc lát đã bị đánh về nguyên hình.
Tịch Duệ Nam ngốc nghếch đứng nguyên tại chỗ, nhìn Bạc Hà lên xe buýt rời đi mà chẳng thèm quay đầu lại. Cậu vô cùng rầu rĩ, buồn bã. Vừa mới nếm được hương vị ngọt ngào của tình yêu, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã biến thành vị đắng chát như hoàng liên, cậu thực sự khó mà thích ứng được với sự tương phản to lớn này.
Chút tuyết cuối cùng còn động lại trên cành cây tan chảy dưới ánh mặt trời. Tiếng nước chảy tí tách giống như tiếng khóc mơ hồ.
Lúc tuyết rơi, tình yêu đến, khi tuyết tan, tình yêu đi. Tình yêu thời niên thiếu đơn thuần của bọn họ ngắn ngủi như tuyết. Khi tuyết tan thành nước, tình yêu cũng theo đó mà tan biến.
6
Bạc Hà quyết tâm phải đoạn tuyệt với Tịch Duệ Nam, hễ nghĩ đến nụ hôn đầu của cô bị một tên khốn nạn như vậy lấy mất, còn cả tấm thân nữ nhi trong trắng của cô cũng bị tên khốn này sờ mó, cô chỉ hận không thể lập tức khiến cậu ta chết đi. Đồng thời cũng hận bản thân mình, sao có thể dễ dàng bị cậu ta mê hoặc như vậy? Chẳng phải cậu ta chỉ đẹp trai thôi sao? Hừ, chỉ đpẹ trai thì có tác dụng gì chứ, trong đầu chỉ có những suy nghĩ không lành mạnh, điển hình của loại bề ngoài đẹp đẽ còn bên trong thì thối nát.
Bạc Hà không còn đạp xe đi học nữa, mùa đông lạnh như vậy vốn dĩ cô chẳng muốn đạp xe, chỉ vì trước đo bị Tịch Duệ Nam “mê hoặc” mới ngày ngày chịu lạnh, chịu rét cùng cậu ta đạp xe đi học. Bây giờ biết rõ con người cậu ta rồi, đương nhiên cô sẽ không dính dáng gì đến cậu ta nữa. Cô thậm chí hận không thể cách xa cậu ta đến mười vạn tám nghìn dặm.
Mười vạn tám nghìn dặm đương nhiên là không thể, cự li duy nhất Bạc Hà có thể kéo xa được chính là không ngồi trước mặt Tịch Duệ Nam nữa. Ngày hôm sau cô liền tìm lý do xin giáo viên chủ nhiệm đổi chỗ đến một tổ khác.
Khi Tịch Duệ Nam đến lớp, thấy chỗ ngồi trước mình giờ đã là một nữ sinh khác, cậu sững sờ cả người. Vốn dĩ cậu vẫn còn ôm hy vọng Bạc Hà chỉ vì tức giận nên mới có thái độ không tốt với cậu, hy vọng qua mấy ngày nữa, khi cô bớt giận rồi sẽ tha thứ cho cậu. Nhưng cậu không ngờ được rằng cô lại lập tức chuyển chỗ ngồi.
Trái tim hoang mang rối loạn, Tịch Duệ Nam vô thức tìm kiếm bóng hình Bạc Hà, phát hiện cô đã đổi đến một chỗ ngồi gần sát tường, cách xa cậu hơn nửa phòng học, mấy chục bạn học như thể núi non trùng trùng điệp điệp ngăn cách họ. Cậu không còn được nhìn thấy bóng lưng của cô im lặng thất thần, càng không thể khe khẽ nói chuyện phía sau lưng cô, cô đã dứt khoát kéo xa khoảng cách với cậu, thật sự không muốn để ý đến cậu nữa rồi.
Sự đau khổ, chán chường giống như thủy triều từng đợt nối tiếp nhau không ngừng đánh tới, khiến cậu có cảm giác sắp nghẹt thở.
Tịch Duệ Nam vẫn muốn cố gắng thêm lần nữa, cô gái cậu thích, tình cảm mới manh nha, cậu thực sự không muốn dễ dàng vứt bỏ. Cậu biết hôm đó là mình có lỗi,biểu hiện quá kích động khiến cho Bạc Hà tức giận, nhưng cậu tuyệt đối không phải là loại lưu manh như cô nghĩ, sự kích động của cậu có thể tha thứ được. Bố đã nói với cậu như thế, ở tuổi thanh xuân, bản nă