Nam, rất nhiều nữ sinh nhiệt tình đăng ký. Lúc cô ấy hỏi Bạc Hà, cô từ chối thẳng thừng: “Mình không đi đâu, cậu biết đó, hôm nay mình phải trực nhật.”
“Trực nhật cũng chẳng sao, cùng lắm bọn mình đợi cậu mười lăm phút.”
“Trực nhật xong mình phải về nhà nấu cơm, thật sự không rảnh, các cậu đông người như vậy đi là đủ rồi, thêm mình cũng chẳng nhiều hơn mà thiếu mình cũng chẳng ít đi.”
Bạc Hà kiên quyết không đi, An Nhiên cũng không miễn cưỡng. “Lần trước thăm cậu ấy, cậu đã không đi, lần này lại không chịu đi, thôi vậy, dù sao mình cũng nhất định phải đi.”
Buổi chiều sau khi tan học, gần hai phần ba học sinh trong lớp đi thăm Tịch Duệ Nam. Nữ sinh ngồi trước mặt Bạc Hà vốn cũng phải trực nhất nhưng cô ấy nhờ Bạc Hà làm giúp để đi thăm bệnh. Bị bạn nhờ vả, Bạc Hà đành đồng ý.
Hằng ngày lịch phân công trực nhật trong lớp là bốn người lần lượt theo thứ tự chỗ ngồi, hiện giờ chỉ còn lại ba người, Bạc Hà và hai nam sinh ngồi phía sau cô, một trong số đó là Quách Ích, thật trùng hợp, chỗ ngồi cô mới đổi lại cùng tổ với cậu ta.
Nam sinh còn lại trong nhóm trực nhật cũng là con nhà giàu, Bạc Hà không thích cậu ta, lớn lên trong gia đình quen được chiều chuộng nên mấy việc trực nhật cậu ta chỉ làm qua quýt. Cậu ta cầm giẻ lau bảng mấy nhát rồi tìm cớ chuồn mất. Trong phòng học chỉ còn lại Bạc Hà và Quách Ích đang vùi đầu làm việc. Một người xê bàn ghế, một người quét, im lặng phối hợp.
Đã mấy ngày rồi bọn họ không nói chuyện, lúc này sau khi im lặng hồi lâu, Quách Ích đột nhiên hỏi: “Tại sao cậu không đi thăm Tịch Duệ Nam.”
“Vì sao tôi phải đi thăm cậu ta?” Chẳng phải cậu và cậu ta..”
Quách Ích chỉ nói nửa câu rồi im lặng nhưng sự im lặng của cậu có ý tứ sâu xa. Bạc Hà đột nhiên thấy đỏ mặt, nhớ đến chuyện từng bị cậu nhìn thấy hai người bọn họ ở riêng với nhau trong hành lang. Lúc đó cô thật ngu ngốc, lại để mặc cho Tịch Duệ Nam làm thế với cô ngay trong trường học.
“Có lẽ cậu hiểu nhầm rồi, trước đây mình không thích cậu ta, bây giờ vẫn ghét cậu ta, cho nên mình sẽ không đi thăm cậu ta.”
Trước đây và bây giờ, Bạc Hà chỉ không nhắc đến một số chuyện xảy ra ở giữa hai mốc thời gian đó, một số chuyện khiến cô đỏ mặt, tim đập nhanh, sau đó lại khiến cô hận đến nghiến răng nghiến lợi. Cô muốn quăng đến tận Thái Bình Dương đoạn tình yêu manh nha giữa mình với Tịch Duệ Nam, nếu như có thể, cô thậm chí còn hy vọng thời gian đảo ngược lại, để xóa đi tất cả những gì đã từng xảy ra. Cô thực sự thấy xấu hổ khi phải thừa nhận mình đã “ngã ở cùng một chỗ đến hai lần.”
Lời phủ định dứt khoát của Bạc Hà khiến Quách Ích ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn cô, thấy biểu cảm trên mặt cô kiên quyết không kém ngữ khí trong giọng nói. Mắt cậu ta sáng lên. “Hóa ra mình đã hiểu nhầm, mình xin lỗi.”
Ánh tà dương xuyên qua cửa sổ kính, trải một màu vàng nhạt lên sàn phòng học. Tâm trạng Quách Ích đột nhiên tươi sáng, bỗng dưng cảm thấy đây là ánh mặt trời đẹp nhất trong mùa đông này.
Tịch Duệ Nam bị ốm nghỉ đúng ba ngày mới đi học.
Tuy sốt cao nhưng đến sẩm tối hôm đó đã hạ sốt, sau đó cậu vẫn rất yếu và mệt mỏi. Vì mất máu do vết thương ở tay, lại kiệt quệ tinh thần và thể chất dưới sự đả kích quá lớn nên bố mẹ cậu vẫn không yên tâm, bắt cậu nằm trên giường tĩnh dưỡng ba ngày, sau đó bố cậu mới đích thân lái xe đưa con trai đi học.
Tịch Duệ Nam quay lại trường học mang theo vẻ ốm bệnh. Sắc mặt trắng xanh tiều tụy. Cậu phờ phạc ngồi vào chỗ, chẳng nói chẳng rằng, tương phản hoàn toàn với hình ảnh cậu nam sinh tinh lực dồi dào, yêu thích vận động trước kia. Dưới lớp áo khoác ngày, lần đầu thấy cậu mặc một chiếc áo len. Hạ Dung Phương nhất định bắt cậu mặc thêm hai chiếc áo nữa, sợ cậu lại bị cảm lạnh. Từ nhỏ đến lớn, cậu gần như không bị bệnh nhưng năm nay lại bị bệnh những hai lần trong một khoảng thời gian ngắn, người làm mẹ như bà không còn dám chủ quan tin tưởng vào thể chất của con trai mình như trước nữa.
Tịch Duệ Nam cũng đột nhiên trở nên sợ lạnh, sự lạnh giá của buổi trưa hôm đó dường như đã thấm vào tận lục phủ ngũ tạng của cậu, khiến cậu thường xuyên cảm thấy có luồng hàn khí đang cuồn cuộn lưu chuyển trong cơ thể mình.
Cho nên cậu nghe lời mẹ mặc thêm áo len, trên tay cũng đẹo găng, giấu đi lớp băng trắng ở lòng bàn tay phải. Vết thương này cậu không muốn bị người khác nhìn thấy, cậu mệt mỏi vì phải giải thích nguồn gốc của nó, cho dù là nói qua quýt cũng không muốn.
Vết thương này không chỉ nằm trên lòng bàn tay của cậu, mà nó còn khắc sâu trong tim cậu. Miệng vết thương ở tay đã được băng bó rồi nhưng miệng vết thương trong lòng vẫn đang thấm đẫm máu tươi, dù chỉ khẽ chạm vào cũng khiến cậu đau đớn.
Nhưng làm sao có thể tránh không chạm vào nó cơ chứ? Bạc Hà là bạn học cùng lớp, ngày ngay đều ra vào phòng học, bóng dáng của cô cứ ở trước mắt cậu cũng là một sự giày vò vô hình. Càng khiến cậu đau khổ hơn là cô lại nói cười với Quách Ích, ngoài thời gian học ra, bọn họ lại thường xuyên đánh cầu lông với nhau. Nhìn thấy bọn họ từ từ qua lại thân thiết, cậu ngày càng trầm mặc. Trong sự trầm mặc của cậu có sự oán hậ