Old school Easter eggs.
Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321730

Bình chọn: 8.00/10/173 lượt.

a rồi anh ta nhất định là nghe lầm!

"Hình như em ngửi thấy có mùi cà phê khét." Đường Hân Hân nghe một đằng, trả lời một nẻo, nhăn mũi lại nhìn Trương Á Quần la ầm lên.

Trương Á Quần không còn cách nào khác, chỉ biết trừng mắt nhìn Đường Hân Hân một cái, rồi quay lại nhà bếp tiếp tục pha cà phê của anh ta.

Một lát sau, anh ta bưng hai ly cà phê có mùi hương mê người đi ra.

Ánh mắt Đường Hân Hân sáng lên, bưng ly cà phê lên, ngửi một chút, sau đó nhấp một ngụm ——

"Wow. . . . . . Trình độ bậc nhất!" Đường Hân hân hài lòng gật đầu, "Á Quần, người như anh cả đời không cần lo lắng sẽ thất nghiệp!"

Vừa nghe đến hai chữ "Thất nghiệp", Trương Á Quần lại nhớ tới vừa rồi Đường Hân Hân nói chuyện không rõ ràng, vội vàng để ly cà phê xuống, trở lại chủ đề cũ.

"Hân Hân, nếu như anh nghe không nhầm, có phải vừa rồi em nhắc đến tập đoàn Khải Đạt phải không?"

"Đúng rồi!" Đường Hân Hân thờ ơ trả lời, rồi lại khẽ nhấp một ngụm cà phê.

"Em nói là hôm nay em đến Khải Đạt tìm Âu Dương Tử Duy?" Trương Á Quần bắt đầu cảm thấy khẩn trương.

"Đúng vậy a!"

"Trời ạ!" Trương Á Quần kêu to một tiếng, ngay sau đó lại trợn to hai mắt hỏi tiếp: "Kết quả thế nào?"

"Kết quả là thiếu chút nữa làm mất hết mặt mũi của ba!"

Đường Hân Hân để ly cà phê xuống, bĩu môi, dựa người vào thành ghế.

"Chuyện thế nào?"

Đường Hân Hân tức giận nhìn anh ta, sau đó đem cuộc gặp gỡ hôm nay ở Khải Đạt, từ đầu chí cuối kể hết ra.

"Nói như vậy, em cũng chưa được gặp mặt Âu Dương Tử Duy? Kế hoạch sáp nhập của Khải Đạt vẫn tiến hành như cũ?" Thần kinh Trương á Quần đang căng thẳng rốt cuộc cũng thả lỏng.

Đường Hân Hân cảm nhận được trong lời nói của Á Quần có chỗ kỳ lạ, hai đầu lông mày nhíu lại, liếc xéo Trương Á Quần.

"Á Quần, chẳng lẽ anh lại hi vọng công ty bị sáp nhập?"

"Chuyện này. . . . . ." Trương Á Quần giật mình, có chút không tự nhiên quay mặt đi, "Sao. . . . . . Sao có chuyện đó được?"

Sắc mặt Trương Á Quần có vẻ hốt hoảng khiến Đường Hân Hân nảy sinh lòng nghi ngờ.

Bọn họ quen biết nhau đã hai mươi mấy năm nay, nhất cử nhất động của Trương Á Quần sao có thể thoát khỏi ánh mắt tinh tường của cô.

"Á Quần, anh hãy thành thật nói đi, có phải anh có chuyện gì lừa gạt em không?" Đường Hân Hân nhìn chằm chằm vào anh ta không rời, "Hơn nữa chuyện này còn liên quan rất lớn đến sự sống chết của công ty, có đúng hay không?"

"Anh nào có chuyện gì lừa gạt em. . . . . ." Trương Á Quần cố hết sức trốn tránh ánh mắt của Đường Hân Hân.

"Được, anh không nói cũng không sao, em không ép người khác phải khó xử." Đường Hân Hân nói, sau đó đem ngón trỏ tay phải và ngón trỏ tay trái ngoắc lại với nhau, đưa tới trước mặt trương Á Quần, lạnh lùng nói: "Cắt đi!"

"Một dao cắt đứt quan hệ". Hành động này là mánh khóe từ nhỏ đến lớn Đường Hân Hân luôn mang ra uy hiếp Trương Á Quần, và lần nào cũng có tác dụng!

"Hân Hân, em không cần phải làm như vậy, cũng không phải là anh muốn. . . . . ." Anh ta lo lắng, thiếu chút nữa nói hớ khỏi miệng.

"Cái gì? Trừ anh ra, còn có đồng lõa?" Đường Hân Hân kêu lên.

Vẻ mặt của Trương Á Quần dở khóc dở cười, "Em cũng biết, anh chỉ quản lý về nhân sự của công ty mà thôi, nếu như công ty thật sự có quyết sách trọng đại, cũng không tới phiên anh. . . . . ."

"Anh đừng có diễn trò!" Đường Hân Hân một câu cắt ngang lời biện bạch của anh ta, "Trên danh nghĩa, anh là quản lý của công ty, nhưng ai mà không biết anh còn kiêm nhiệm chức thư ký riêng của ba, quyết sách công ty, sao có thể không hỏi ý kiến của anh?"

"Nhưng . . . . . ."

"Được rồi! Em nói rồi em không ép người khác phải khó xử." Đường Hân Hân một lần nữa sử dụng tuyệt chiêu. Đứng lên, cô phủi nhẹ quần Jean phía sau mông, "Lúc này ngay cả nghi thức tuyệt giao cũng phải tiết kiệm, từ giờ trở đi, Đường Hân Hân không bao giờ biết ai là Trương Á Quần nữa! Bái bai. . . . . ." Hai tay cô đút vào túi quần, cằm ngẩng lên thật cao.

Trương Á Quần là hàng xóm nhiều năm của nhà họ Đường, kể từ khi cha mẹ anh ta được anh trai đưa đi định cư ở Mỹ vào ba năm trước, ngôi nhà lớn này cũng chỉ còn lại có một mình anh ta ở, vì vậy, Đường Hân Hân rất thường lê la đến.

Đường Hân Hân đi xuống dưới lầu, còn cố tình bước chân rất chậm, mục đích là chờ Trương Á Quần đuổi theo cứu vãn tình bạn giữa bọn họ.

Nhưng. . . . . . Thật đáng ghét! Lần này cô lại tính toán sai rồi!

Khuôn mặt xinh đẹp phủ lên một vẻ khó hiểu, trong lòng cô nói thầm.

Người này đến tột cùng là đang làm cái quái quỷ gì? Bí bí ẩn ẩn . . . . .

Trong đầu Đường Hân Hân thầm tính toán lần nữa, nên dùng phương pháp gì để Á Quần có thể nói ra sự thật đây. . . . . .

-------------------

"Bác Đường, cháu nghĩ chúng ta vẫn còn có. . . . . ."

"Á Quần, trước tiên cháu đừng nóng vội, bác không muốn thay đổi biện pháp khác."

Tổng giám đốc công ty Hân Quốc - Đường Quốc Sâm cùng Trương Á Quần đang đóng cửa trong phòng làm việc thảo luận chuyện đại sự.

Trương Á Quần cau chặt chân mày căng thẳng ngồi trên ghế sa lon, mười ngón tay đan chéo vào nhau, chờ Đường Quốc Sâm nói về biện pháp của ông.

Nhưng Đường Quốc Sâm cứ đi qua đi lại