Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Cặp Kè Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321805

Bình chọn: 8.00/10/180 lượt.

Nói vòng vo nhiều như vậy, nhưng em vẫn còn chưa nói cho anh biết, trước kia rốt cuộc anh là một người như thế nào?"

"Ách. . . . . ." Vẻ mặt Tử Đức lộ vẻ khó khăn, đôi mắt lại bắt đầu đảo quanh, "Chuyện này nói ra thì rất dài dòng. . . . . . Phải nói chi tiết từng giai đoạn mới được!"

"Không sao, em cứ từ từ nói, dù sao bây giờ anh cũng có rất nhiều thời gian mà." Tử Duy vừa cười vừa nói.

Hai vai Tử Đức rũ xuống, chán nản thở dài.

Trước kia là Tử Duy bó tay với cô, xem chừng hiện tại hoán đổi lại là cô không còn cách nào đối phó với hắn a!

"Được rồi!" Tử Đức xoa xoa hai tay, "Sự việc phải bắt đầu từ trước khi anh đi Mỹ . . . . . ."

"Vậy em kể về anh từ trước khi anh đi Mỹ đi!"

"Nhưng , như vậy sẽ liên quan đến ba mẹ. . . . . ."

"Ba mẹ? Nếu em không nhắc đến, anh còn tưởng rằng chúng ta không có ba mẹ!" Tử Duy nói thật nhẹ nhàng.

"Không phải là em không nhắc đến, mà là không dám nhắc! Trước kia là do anh không cho phép em nhắc tới ba mẹ."

"Vậy sao?" Tại sao trước kia hắn không cho phép mọi người nhắc đến chuyện này? "Anh độc đoán như vậy sao?"

"Không trách anh được, là do ba mẹ mình tạo thành!"

"Hả?"

"Anh, em có thể kể lại chuyện trước kia cho anh biết, nhưng anh phải cam đoan trước là anh sẽ không tức giận, sẽ không kích động, em mới chịu nói."

"Anh cam đoan!" Tử Duy đáp ứng rất thoải mái.

"Được rồi. . . . . ." Tử Đức ho khan hai tiếng, rồi cất tiếng: "Anh đi Mỹ từ lúc anh được mười bốn tuổi, năm ấy em mới năm tuổi, đối với những việc đã xảy ra căn bản em không hề nhớ gì hết, những chuyện này đều do Văn Thịnh sau này nói cho em biết. Văn Thịnh nói, trước khi anh rời khỏi ba mẹ, thì anh là một cậu bé rất đáng yêu, thông minh, hoạt bát, hiếu động, cả ngày cười đùa, thành tích học tập ở trường rất tốt, tính tình cũng tốt, giáo viên cùng bạn học rất thích anh. . . . . . Sau đó, giữa ba mẹ có trục trặc về vấn đề tình cảm, anh liền thay đổi. . . . . ."

"Giữa bọn họ xảy ra chuyện gì?"

Phản ứng của Tử Duy rất bình thường, giống như chuyện này không liên quan gì đến mình.

"Ngoại tình! Ba ngoại tình, làm mẹ rất tức giận, vì để trả thù ba, mẹ cũng đi ngoại tình, cắm sừng lên đầu ba. Ba là một doanh nhân có tiếng tăm trên thương trường, sao có thể chịu được sự mất mặt này? Hai người đương nhiên là cãi nhau một trận long trời lở đất. Ba việc công việc tư đều rất bận, khó khăn lắm mới về nhà được một lần, nhưng mỗi lần về tới nhà, hai người liền cãi nhau, có đôi khi còn đánh nhau. . . . . . Em còn nhớ mỗi lần ba mẹ gây gổ, làm em sợ tới mức khóc rất to, những lúc đó anh sẽ ôm em vào phòng anh, hai anh em trốn ở trong chăn cùng nhau khóc. . . . . ."

Tử Duy chỉ mỉm cười, bộ dáng ra vẻ như chuyện đó vẫn không liên quan đến mình.

"Sau đó thì sao?"

"Dĩ nhiên là ly hôn á! Văn Thịnh nói, bắt đầu từ khi đó, anh liền thay đổi rất kỳ lạ, không thích nói chuyện, cũng không để ý đến bất cứ ai. Sau đó, em theo ba, còn anh theo mẹ đi Mỹ. Em còn nhớ lúc ấy bác Hàn đưa em cùng Văn Thịnh đến sân bay tiễn anh, trước khi lên máy bay anh còn ôm em, nói với em là chờ sau khi anh biết kiếm ra tiền, nhất định sẽ quay trở lại đón em. . . . . ."

"Anh thật sự thương em như vậy sao?" Tử Duy nở nụ cười thật tươi.

"Đó là đương nhiên! Em đáng yêu, xinh đẹp như vậy, không chỉ có anh thương em mà ngay cả Văn Thịnh cũng thương em!"

"Văn Thịnh?" Trong đầu Tử Duy lướt qua một suy nghĩ, "Có phải em thích Văn Thịnh hay không?"

"Anh, sao chuyện này anh cũng quên. . . . . ." Tử Đức hờn dỗi nói, gương mặt tròn trịa không khỏi ửng hồng, cô dậm chân một cái, vội vàng thay đổi chủ đề: "Rốt cuộc anh có muốn nghe em kể nữa không?"

"Có chứ." Tử Duy cười thầm.

"Sau khi anh và mẹ đến Mỹ, cuộc sống về sau như thế nào em cũng không biết. Sau đó chỉ nghe ba nói lại, ở Mỹ mẹ tái hôn, anh có thêm một cha ghẻ." Tử Đức cười cười, "Anh có ấn tượng gì không?"

Tử Duy nhún vai một cái.

"Mãi đến ba năm trước, ba mắc bệnh ung thư qua đời, anh mới từ Mỹ trở lại thừa kế sự nghiệp của ông. Về phần anh lợi hại như thế nào, em vừa mới nói xong."

"Vậy ở công ty anh là một người như thế nào? Tại sao mọi người dường như rất sợ anh? Anh đối xử với họ rất hung dữ sao?"

"Thật ra thì cũng không phải là dữ! Chỉ là do yêu cầu của anh tương đối nghiêm khắc, mọi người dĩ nhiên là kính nể anh rồi. Anh làm việc rất thủ đoạn và cương quyết, yêu cầu mọi việc tuyệt đối chính xác. Ngoài ra, bởi vì anh rất đẹp trai, học thức sâu rộng, cho nên có thật nhiều cô gái thích anh, nhưng nhìn ai anh cũng thấy không vừa mắt, vì vậy, hiện tại một người bạn gái anh cũng không có." Đối với chuyện này, Tử Đức trái lại có vẻ rất tiếc cho hắn.

"Nghe em nói thế, vậy Âu Dương Tử Duy trước đây vốn là một động vật máu lạnh!"

"Đúng thế! So với anh như bây giờ, thì trước kia anh là người xấu! Cũng may, trải qua va chạm như vậy, bản tính khi còn nhỏ của anh đã quay về. Em thấy, anh cứ như vậy sẽ tốt hơn, đừng suy nghĩ tới chuyện khôi phục trí nhớ nữa."

Tử Duy chỉ cười không nói, Tử Đức lại càng nghĩ càng thấy hưng phấn, không nhịn được hét lớn: "Cứ quyết định như vậy đi! Để ăn mừng anh bắt đ