quên sạch sẽ rồi." Lưu Khải Hiên nhắc nhở.
"Anh Lưu, em biết chứ!" Âu Dương Tử Đức vuốt vuốt ngực, hết sức khống chế mình.
"Cho nên chúng ta phải cố gắng nhanh chóng giúp cậu ấy khôi phục lại trí nhớ, chứ không phải trêu đùa cậu ấy!" Lưu Khải Hiên nghiêm túc nói.
Âu Dương Tử Đức ngại ngùng gật đầu, sau đó xoay người, len lén le lưỡi một cái.
Giọng điệu nói chuyện của Lưu Khải Hiên, cảm giác giống hệt như giọng điệu của anh trai cô trước khi gặp chuyện không may, khiến cho cô bất giác ngoan ngoãn nghe lời.
Hàn Văn Thịnh đang cố gắng kiềm chế cơn buồn cười, nhìn thấy phong thái nghiêm túc của Lưu Khải Hiên, có chút ngượng ngùng mà quay đầu đi hướng khác.
Chẳng trách Tử Duy nói anh ta căn bản không giống như bác sĩ, tại sao anh ta lại hùa theo Tử Đức mà hồ đồ như thế? Bây giờ Tử Duy đúng thật là một bệnh nhân bị mắc chứng mất trí nhớ!
Lưu Khải Hiên thấy đã kiểm soát được tình hình, bèn mở miệng nói: "Bệnh của Tử Duy cần phải có thời gian để phục hồi như cũ, bây giờ, tôi có chút chuyện nhất định phải nói với hai người cho rõ ràng."
Nghe vậy, ba người đồng thời dời sự chú ý tập trung hướng về phía Lưu Khải Hiên.
"Vì Tử Duy, cũng vì công ty, Hội Đồng Quản Trị mở một cuộc họp quyết định đối với những tin đồn ở bên ngoài, mọi người chọn lựa thái độ từ chối trả lời, cho nên về phía bệnh viện, hy vọng bác sĩ Hàn có thể tiếp tục phong tỏa các tin tức liên quan đến Tử Duy."
"Chuyện này không thành vấn đề, ngay từ lúc đầu Viện trưởng Phương đã đem hồ sơ bệnh án của Tử Duy liệt vào loại văn kiện cơ mật, không có sự đồng ý của Tử Duy, chúng tôi sẽ không tùy tiện truyền tin ra ngoài." Thái độ của Hàn Văn Thịnh có vẻ rất chân thành.
"Vậy thì tốt!" Lưu Khải Hiên rất hài lòng gật đầu, rồi nhìn Âu Dương Tử Đức nói: "Tử Đức, em cũng phải đặc biệt chú ý một chút, em là em gái của Tử Duy, anh chắc chắn rằng phóng viên sẽ chú ý tới em."
"Anh Lưu, anh yên tâm đi, em sẽ không dễ dàng bị chú ý như vậy đâu!" Tử Đức cười hì hì nói.
Lưu Khải Hiên nhẹ nhàng cười. Tính cách của Âu Dương Tử Đức nghịch ngợm ranh ma hắn cũng đã từng biết, hắn tin tưởng cô có thể ứng phó rất tốt.
Cuối cùng, hắn nhìn sang Âu Dương Tử Duy, nói:
"Tử Duy, cậu đừng lo lắng, chuyện của công ty tôi sẽ giúp cậu xử lý, cậu cứ yên tâm ở đây dưỡng bệnh cho tốt."
"Ừ."
Âu Dương Tử Duy gật đầu một cái, chân mày lại không tự chủ được cau chặt lại.
Nhìn thấy Lưu Khải Hiên xử lý mọi chuyện có vẻ rất thận trọng, có thể đoán được chuyện hắn bị thương do tai nạn xe cộ lần này dường như ẩn dấu sự tình rất quan trọng.
Đến tột cùng hắn là người như thế nào?
Nghĩ đến, Âu Dương Tử Duy không tự chủ được nhìn Hàn Văn Thịnh, trong ánh mắt mong muốn được giúp đỡ.
Hàn Văn Thịnh hiểu ý vỗ vỗ vai hắn, "Tử Duy, đừng nóng vội, cậu sẽ sẽ nhớ lại thôi!"
----------------------
Hôm nay, Đường Hân Hân đột nhiên xuất hiện ở phòng làm việc của tập đoàn Khải Đạt.
"Xin hỏi tổng giám đốc có ở đây không?"
"Tổng giám đốc?"
Cô gái bàn tiếp tân quan sát Đường Hân Hân, theo bản năng nghề nghiệp cô có vẻ đề phòng. Mấy ngày nay, cô gần như bị các phóng viên diễn xuất đủ các loại người tiếp cận vì muốn tìm hiểu tin tức về tổng giám đốc khiến cho tinh thần cô rối loạn, "Cô tìm tổng giám đốc?"
"Đúng vậy! Làm phiền cô thông báo một tiếng."
Đường Hân Hân nở một nụ cười thân thiện. Cô biết rằng nếu cô nhân viên bàn tiếp tân có ấn tượng tốt với cô, thì cô có thể thuận lợi lấy được giấy thông hành lên gặp tổng giám đốc rồi.
"Thưa cô, rất xin lỗi, xin hỏi cô có hẹn trước không?"
"Hẹn trước? Thật xin lỗi, tôi quên."
"Không sao, lần sau muốn gặp tổng giám đốc của chúng tôi, xin nhớ phải hẹn trước, để tránh tay không đi về." Cô gái bàn tiếp tân nói xong, liền cúi đầu tiếp tục làm việc của cô.
"Vậy bây giờ tôi có thể. . . . . ." Đường Hân Hân có chút lo lắng nói.
"Thật xin lỗi, trước mắt tổng giám đốc của chúng tôi không có ở trong nước, ngài ấy ra nước ngoài nghỉ phép rồi. Chờ ngài ấy trở về, cô gặp thư ký của ngài ấy hẹn trước đi!" Cô gái bàn tiếp tân nói.
"Ngài ấy ra nước ngoài nghỉ phép? Không thể nào! Không phải báo chí viết ngài ấy bị tai nạn xe sao? Mới vừa rồi tôi tới bệnh viện, bệnh viện cũng nói ngài ấy mới xuất viện hôm qua, sao. . . . . ."
"Thưa cô, tổng giám đốc của chúng tôi chỉ bị trầy xước nhỏ bên ngoài mà thôi."
"Sao lại như thế được? Sức va chạm mạnh như vậy. . . . . ." Trong lòng Đường Hân Hân quýnh lên, vô tình buột miệng nói ra.
"Làm sao cô biết là va chạm mạnh?"
"Bởi vì tôi ở hiện. . . . . . Ách. . . . . . Tôi thấy trên báo chí nói. . . . . ."
"Vậy tôi đề nghị cô nên trở về chờ xem báo xuất bản chiều nay, nói không chừng sẽ có tin tức tổng giám đốc của chúng tôi ra nước ngoài đó!"
"Cô ơi, tôi thật sự phải gặp tổng giám đốc của cô, tôi có chuyện quan trọng. . . . . ."
"Tôi biết, nhưng tôi thật sự không có biện pháp nào để giúp cô." Cô gái bàn tiếp tân nói xong, lại tiếp tục làm việc của mình.
Đường Hân Hân thấy cô gái bàn tiếp tân không thèm để ý đến mình, trong lòng cảm thấy tức giận. Hai mắt cô trừng to nhìn cô gái phía sau bàn tiếp tân, sau đó nhìn xuyên q
