chặt.
An Lệ Đề không kịp phòng bị, phản xạ muốn rút tay lại, nhưng lại thấy anh
cầm tay cô rất chặt, cô không thể rút lại. “Anh…….” Cô hoảng hốt nhìn
anh.
Thường Phong Dịch dịu dàng an ủi cô, “Đừng lo, Tiểu Đề, anh chỉ muốn nói với
em vài câu, nắm lấy tay em làm anh có thêm dũng khí để nói.” Cô không từ chối, càng làm hi vọng trong lòng em tăng thêm mấy phần.
Cô trợn to mắt, bị thái độ và ngôn từ thay đổi của anh hù sợ. “Anh…… thay đổi rồi?”
Thường Phong Dịch cười khổ. “Nếu không thẳng thắn hơn, anh sợ không thể bù đắp cho em.”
Nhịp tim bỗng dưng đập nhanh hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, thật
lâu sau mới lắp bắp nói: “Anh…… Anh lại nói linh tinh!”
“Không, hôm nay mỗi câu nói của anh đều xuất phát từ đáy lòng.” Thường Phong
Dịch lắc đầu, dịu dàng nói: “Hãy nghe anh nói, Tiểu Đề, anh biết hôm đó
nói với em, quan hệ giữa anh và em chỉ là vở kịch đùa giỡn đã làm tổn
thương em sâu sắc, anh rất xin lỗi, anh không cầu xin em lập tức tha thứ cho anh, chỉ hi vọng sau khi em nghe xong những lời anh nói, có thể từ
từ tha thứ cho anh, cũng chấp nhận anh ở cạnh em lần nữa.”
“Phong Dịch…….” Cô hơi luống cuống cúi đầu, thấy tay mình bị anh nắm chặt, qua lúc lâu cô mới từ từ nói. “Anh muốn nói gì?”
“Tiểu Đề, từ đầu tới cuối em đều không biết một chuyện, đó là —— anh vẫn luôn yêu em. Thực ra, từ lúc chúng ta gặp nhau sau vườn, anh đã yêu mến em
gái vừa đáng yêu vừa cố chấp này, cho đến lúc chúng ta trưởng thành, cảm giác của anh cũng không thay đổi.”
“Năm ấy em cầu xin anh quay lại Đài Loan làm bạn nhảy trong vũ hội tốt
nghiệp của em thì anh đang có một dự án đầu tư, không thể tránh được,
nhưng không biết vì sao, anh đã bỏ lại công việc chạy về Đài Loan. Đến
lúc thấy bạn học có hành động xấu với em, anh giống như bị đổ cả thùng
lên người thuận tiện châm lửa, cả người bốc lửa, cuối cùng mất khống
chế. Lúc ấy, anh ngốc đến mức không hiểu tại sao vừa thấy có người tán
tỉnh em anh lại giận như vậy, sau đó, em mất khống chế mắng anh, làm
chúng ta chia tay trong không vui, về sau trong lòng anh chỉ có tức
giận, oán hận, nhưng vẫn ngốc nghếch chưa từng tìm hiểu nguyên nhân.”
“Một năm trước em tìm anh quay lại Đài Loan giúp em, sau khi biết khó khăn
của em, phản ứng đầu tiên của anh là muốn về Đài Loan ngay lập tức, bảo
vệ em dưới đôi cánh, không để người khác ức hiếp nữa. Nhưng đồng thời
lòng lại không chịu, không thể quên được những lời em nói với anh năm
đó. Thế là anh đưa ra điều kiện, một mặt có thể thoả mãn dục vọng của
anh với em, một mặt có thể trêu đùa em………”
Nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, ánh mắt anh nhìn cô vừa thành khẩn lại áy náy.
“Tiểu Đề, cứ nghĩ sai như vậy, anh hoàn toàn không phát hiện ra tình cảm thật của mình, chỉ theo ý mình nói ra điều kiện, cuối cùng lại làm tổn
thương em nặng nề, anh thật sự ngốc nghếch! Cũng vì thích em, yêu em,
cho nên mới không thể chấp nhận tội danh em gán trên người anh, lúc ấy
anh còn trẻ, lòng tự ái quá cao, không thể giải quyết tổn thương trong
lòng, nên mới cho rằng mình oán hận, có cơ hội sẽ trả thù, mới có những
hành động ấu trĩ, không chín chắn.”
Nghe anh giãi bày tình cảm của mình, An Lệ Đề càng nghe mắt mở càng lớn, không dám tin và cảm động thay nhau xuất hiện.
“Đến khi đùa giỡn em xong, anh thấy hối hận rồi, nhưng lại xấu hổ đổi ý, kết quả, em rời đi càng làm anh hối hận. Em không ở công ty, anh không lúc
nào yên lòng, trong lòng luôn nhớ đến em, công việc cũng không thể làm!
Anh vẫn luôn khinh thường sau khi nói những lời tổn thương đó với em,
tâm trạng phiền não này rốt cuộc xuất phát từ đâu? Còn tưởng rằng mình
chỉ áy náy làm tổn thương người khác nên thấy hối hận. Đến lúc mấy người bạn tốt anh nói, cuối cùng anh cũng hiểu được tình cảm thật sự của
mình, cho nên anh tới tìm em, nói cho em biết anh chậm lụt ngu muội, chỉ hi vọng vẫn kịp bù đắp cho em.”
An Lệ Đề vẫn mở lớn mắt nhìn anh, dịu dàng trong mắt anh từ từ xâm nhập
vào cô, từng chữ từng câu anh vừa nói xâm nhập vào lòng cô.
Lúc này, tình cảm vốn đã nguội lạnh của cô bỗng nóng bỏng sôi trào, cô hoà tan trong lời nói dịu dàng của anh……..
Ánh mắt anh làm rung động tình cảm của cô, tình cảm sâu đậm của anh làm
rung động lòng cô, nhưng quá mức cảm động làm cô không nói nên lời.
“Tiểu Đề, anh muốn nói cho em biết, anh yêu em, anh cũng cần em, anh muốn em
trở lại cạnh anh, chúng ta không bao giờ chia cắt nữa.” Anh không nhịn
được ôm cô vào lòng, khoá chặt cô trong vòng tay.
Hành động thình lình của anh làm cô ngẩn người, tay đặt trước ngực anh vốn
muốn giãy ra, lại bỗng dưng dừng lại, trong lòng chịu đựng đau đớn, lập
tức hơi nước che kín tầm mắt…….
Những lời này của anh làm cô cảm động quá lớn, nguyên tưởng rằng tình yêu vô
vọng độ nhiên đơm hoa kết trái, chuyện này…….. chuyện này là thật sao?
Không thấy cô kháng cự, trong lòng Thường Phong Dịch thấy vui sướng, hôn lên đầu cô. “Tiểu Đề, em cũng yêu anh, phải không?”
Lời anh nói làm nước mắt cô rơi xuống, cô từ từ đẩy anh ra, ngẩng đầu nhìn
thẳng anh. “Đúng, năm đó sau khi chia tay trong không vui, em
