ồi không yên như thế, canh cánh trong lòng,
thậm chí tâm trạng buồn phiền.”
Trong lòng chấn động lớn, sắc mặt Thường Phong Dịch khó coi lườm Thẩm Hoành
Trung. “Tôi chỉ áy náy, không liên quan đến yêu hay không!”
“Cậu không cảm thấy mình yêu cô ấy?” Phòng Bách Ngạn bình tĩnh hỏi.
“Tôi…….” Vốn định lớn tiếng phủ nhận, nhưng lời đến cửa miệng lại không biết vì
sao đột nhiên không nói được. “Tôi…….. Tôi không biết.”
“Vậy tôi hỏi cậu, lúc đầu tiểu thư An nói chuyện khó khăn công ty gặp phải
cho cậu cũng cầu xin cậu trở về giúp cô ấy thì ý nghĩ đầu tiên của cậu
là gì?”
Nhìn ánh mắt dò hỏi của Phòng Bách Ngạn, Thường Phong Dịch suy nghĩ một lát
mới nói: “Nếu như tôi nhớ không nhầm, lúc ấy phản ứng đầu tiên trong đầu tôi là phải lập tức trở về giúp cô ấy, bảo vệ cô ấy dưới đôi cánh của
mình, không để cô ấy bị người khác lừa gạt, ức hiếp nữa………” Nói xong,
trong mắt anh từ từ lộ ra sự tỉnh ngộ.
Nếu muốn báo thù cô đã tổn thương tự ái của anh, anh nên rất thích khi cô
gặp khó khăn mới phải, nhưng anh lại không thể để người khác bắt nạt cô, chạy về Đài Loan giúp cô, loại tâm tình này chứng tỏ ý nghĩa rồi, nhưng anh lại chưa từng suy nghĩ sâu xa!
Thấy Thường Phong Dịch hình như đã giải được khúc mắc, Phòng Bách Ngạn hỏi
nữa: “Vậy cậu có từng nghĩ, sau khi cậu tuyên bố với cô ấy tất cả chỉ là kế hoạch đùa giỡn, trong lòng cậu không chỉ không cảm thấy vui vẻ, mà
còn càng lúc càng buồn, tại sao?”
“Tôi………” Thường Phong Dịch nhíu chặt mày.
“Vì không nên đùa giỡn người ta mà còn thấy buồn tủi cắn rứt?” Thẩm Hoành Trung suy đoán chen vào.
“Còn lâu!” Cổ Chí Luân nói. “Vì mấy câu nói mà ‘ghi hận’ nhiều năm như vậy,
vẫn không quên trả thù người ta mới kỳ quái! Tôi thấy, thằng nhóc này đã yêu người ta từ 7, 8 năm trước rồi, cho nên vì mấy câu nói nặng lời như vậy không chịu nổi, còn nhớ rất rõ, thậm chí trả thù, thật đúng là nhỏ
mọn!” Càng nói, giọng điệu anh ta càng châm biếm.
Mấy câu của Cổ Chí Luân như tiếng sấm đánh vào đầu khiến Thường Phong Dịch
chợt hiểu rõ nhiều năm như vậy anh vẫn luôn không hiểu sự thật ——
Nếu không phải đã yêu An Lệ Đề từ lâu, tại sao anh lại không chịu nổi những câu nói đó của cô, còn đánh chết cũng không quay lại Đài Loan? Nhưng
khi cô mở miệng cầu xin anh, anh lập tức buông xuôi tất cả trở về giúp
cô, loại hành động này, anh lại không nhìn ra ý nghĩa thật sự? Anh thật
là đồ ngốc!
Thấy vẻ mặt Thường Phong Dịch không giấu được rung động, Phòng Bách Ngạn cười nói: “Nghĩ thông rồi?”
Thường Phong Dịch nhìn anh, cười khổ nói: “Tôi thật sự là đồ ngốc chậm lụt!”
“Nếu đã xác định mình có tình cảm với cô ấy, nhanh đi xin lỗi đi, mang người trở về!” Thấy Thường Phong Dịch cuối cùng cũng hiểu được tình cảm của
mình, Thẩm Hoành Trung cười đề nghị.
“Tôi biết, nhưng sợ rằng không đơn giản như vậy.” Vẻ mặt Thường Phong Dịch khổ sở.
Anh dùng lời nói làm tổn thương cô gái yêu anh …… Đúng, anh biết An Lệ Đề
yêu anh, hôm nay khi anh hiểu được mình cũng yêu cô thì cô đã cách xa
anh, mà anh còn chưa kịp bù đắp, cầu xin sự tha thứ của cô và mang cô về là tình cảm của anh sao?
“Vậy còn do cậu, nếu cậu thật sự yêu cô ấy, muốn cô ấy, phải cố gắng bỏ qua
tự ái cầu xin cô ấy tha thứ, để cô ấy chấp nhận cậu lần nữa, tìm được
hạnh phúc của cậu.” Phòng Bách Ngạn đề nghị, nhớ tới mình cũng từng trải qua cuộc tình cảm đấu tranh như thế.
Đưa
Đưa mắt nhìn sự quan tâm ấm áp trong mắt bạn tốt, cuối cùng Thường Phong
Dịch cũng lộ ra nụ cười vô ưu đầu tiên trong tối nay. “Xem ra có mấy
người bạn tốt cũng có lợi.”
“giờ cậu mới biết!” Cổ Chí Luân lập tức lộ ra vẻ kiêu ngạo. “Còn không nhanh khấu tạ mấy an hem khuyên bảo?”
“Khấu tạ?” Thường Phong Dịch nhướng mày. “Mời rượu được không?”
“Được!” Phòng Bách Ngạn cười đáp. “Anh em trong nhà rất dễ thương lượng.”
“Ai nói? Tôi phản đối!” Cổ Chí Luân khịt mũi phản đối. Thật vất vả mới có
thể sai khiến Thường Phong Dịch, làm sao anh ta có thể dễ dàng bỏ qua.
“Cậu đúng là tính xấu không đổi, luôn thích gây phiền toái cho Phong Dịch.” Phòng Bách Ngạn lắc đầu.
“Hai phiếu hơn một phiếu, cạn ly thay cho khấu tạ đi!” Thẩm Hoành Trung lên tiếng ủng hộ.
Cổ Chí Luân khép mắt. “Được rồi! Được rồi! Ai bảo chúng ta đang cô đơn, hừ! Cạn ly thì cạn ly!”
Ba người bị vẻ mặt không cam lòng của anh ta chọc cười, nhất thời cả phòng vang vọng tiếng cười.
Sau đó, bốn người cụng ly.
Cạn ly!
Bắc California.
Sau khi tâm sự với em trai, An Quan Lâm tạm thời gác việc học qua một bên,
lái xe đưa An Lệ Đề đưa cô đi ngắm vài phong cảnh ở Bắc California, nói
chuyện phiếm với cô, giải sầu, sau một tuần, quả thật khiến tâm trạng An Lệ Đề từ từ vui lên rất nhiều.
Sau đó An Quan Lâm tiếp tục việc học, còn An Lệ Đề bắt đầu lái xe đi dạo
xung quanh, hoàn toàn ném chuyện ở Đài Loan qua sau đầu. Cô thích nhất
đi hóng gió ven biển phía Tây, còn bất chợt dừng lại, ngồi bên đường
ngắm biển, có lúc ngồi hơn nửa ngày, cho đến trời tối, thậm chí có lúc
còn phải tìm khách sạn gần đấy qua đêm, hôm sau mới về thị trấn Palo
Alto.
Giữa trưa ngày hôm sau, An Lệ Đề đang trở về nhà An
