Cao Điệu Ái Thê Đại Trượng Phu

Cao Điệu Ái Thê Đại Trượng Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323011

Bình chọn: 8.00/10/301 lượt.

út ngây ngẩn cả người. Khang Vi Băng. . . . . . một trong những người bạn thời cao trung của Thừa Vũ, hắn đối với cái tên này cũng không lạ lẫm, khi đưa đón Thừa Vũ đã gặp qua rất nhiều lần, nhưng hai người cũng không có quen thân.

Hắn khó hiểu hỏi: "Tại sao cô lại dùng điện thoại của Thừa Vũ gọi cho tôi? Thừa Vũ có chuyện gì sao?"

"Cô ấy say rồi, say đến bất tỉnh nhân sự, anh có thể tới đón cô ấy không?"

Hắn không có hỏi nguyên nhân, cũng không hỏi Khang Vi Băng tại sao không tự mình đón, càng không nói hắn buổi sáng ngày mai phải ra nước ngoài, chỉ vội vàng hỏi: "Thừa Vũ ở đâu?"

Chỉ cần chuyện liên quan tới Lâu Thừa Vũ, hắn đều đặt ở vị trí số một, cho nên căn bản không cần phải hỏi nguyên nhân.

"Ở quán cà phê "Tiền phu hảo lạn", anh trực tiếp đến đem cô ấy đi là được, tự nhiên sẽ có người đóng cửa."

Hắn biết quán cà phê kia, là một người bạn khác đã ly hôn của Thừa Vũ, Tần Gia Di mở. "Được, tôi sẽ đến trong vòng ba mươi phút." Cúp điện thoại, hắn nhanh chóng đứng dậy thay quần áo, trong màn đêm lao nhanh đến mục tiêu.

Trên cửa thủy tinh treo biển "Tạm nghỉ", hắn đẩy cửa đi vào, nhìn thấy một cái bàn phía trên chén đĩa cùng đồ ăn bừa bộn, còn có cái bánh kem ăn chưa hết, trong quán trang hoàng đủ loại bong bóng sặc sỡ. Xem ra là có người sinh nhật, có lẽ là một trong số bạn bè của nàng.

Hình Tử Nguyên đem Lâu Thừa Vũ đang gục trên bàn ôm lấy, cảm thấy trong ngực một hồi rung động ấm áp, trong nháy mắt, nhu tình nồng đậm khiến đáy lòng như tan ra.

Nàng lại gầy hơn. So với lúc trước, khi hắn có cơ hội ôm lấy nàng, giờ còn nhẹ hơn rất nhiều.

Lần dầu ôm nàng là hồi năm thứ tư, hội sinh viên đi suối Đài Đông, nàng không cẩn thận trượt ngã xuống suối, chân bị trật khớp, khi đó Triển Thác đang chỗ khá xa cùng vài bạn học dựng lều trại, hắn vội vàng nhảy xuống suối đem nàng ôm lấy.

Đêm hôm đó ở trong lều, hắn cả đêm không ngủ được, trong đầu đều là hình ảnh của nàng. Hắn cảm thấy mình rất hèn hạ, làm sao có thể thầm mến bạn gái của bạn, nhưng mà mặt khác hắn lại không có cách nào khắc chế không động tâm với nàng.

Hắn đã từng nghĩ tới, tìm một người bạn gái để đoạn tuyệt cảm giác đối với nàng, nhưng là luôn thất bại, cho dù những nữ sinh kia xinh đẹp đến đâu cũng không hấp dẫn được hắn.

Cuối cùng hắn rốt cục hiểu được, nguyên lai tình cảm là không thể miễn cưỡng, sâu trong nội tâm đã in dấu thân ảnh một người thì căn bản không có khả năng đón nhận thêm một người khác.

Về sau, hắn chấp nhận số mệnh, buông tha không giằng co giữa đạo đức và tình cảm của mình nữa, hắn tự nói với bản thân, chỉ cần có thể trông thấy nàng như vậy là đủ rồi, nếu như nàng cùng Triển Thác kết hôn, hắn cũng sẽ vì hạnh phúc của nàng mà vui vẻ.

Nhưng thật không ngờ, Triển Thác lại không chút nào quý trọng nàng. Nếu sớm biết như vậy, lúc trước hắn nhất định liều lĩnh đoạt lấy nàng!

Nghĩ tới đây, tim của hắn như thắt lại. Nàng còn yêu Triển Thác không? Trong lòng của nàng có vị trí của hắn không? Nếu như hắn bày tỏ với nàng, có khi nào nàng cho rằng hắn đang an ủi nàng không? Bởi vì nàng bị Triển Thác bỏ rơi mà tội nghiệp nàng, đồng tình với nàng, do thương hại mà theo đuổi nàng không?

Đáng chết!

Lại giẫm chân tại chỗ, suy đi nghĩ lại, hắn phải làm sao mới có thể công khai ôm nàng vào trong ngực, chứ không phải chỉ trong lúc nàng ngủ say, lưu luyến nhìn thân ảnh xinh đẹp trước mặt, trái tim hắn co rút đau đớn từng trận?

Hắn quyết định, hắn muốn triển khai tấn công, hơn nữa là tấn công một cách oanh oanh liệt liệt. Nếu như cuối cùng bởi vì hắn băn khoăn quá nhiều, để cho nàng bị người khác cướp đi, thì hắn cũng không cần sống nữa, phụ nữ trên thế giới này, ngoại trừ Lâu Thừa Vũ, hắn không cần ai khác!

..........

Lâu Thừa Vũ mở to mắt, cảm thấy một trận khó chịu vì say rượu.

Hình Tử Nguyên trắng đêm chưa ngủ canh giữ bên giường lập tức quan tâm hỏi nàng. "Em tỉnh rồi, có thấy không thoải mái ở đâu không?"

Nàng kinh ngạc nhìn hắn. "Ách -- đây là có chuyện gì?”

Hắn chỉnh đèn đầu giường sáng hơn một chút, nhẹ nhàng nói: "Em uống say, bạn của em gọi điện thoại bảo anh đi đón em."

"Cho nên nơi này là -- nhà của anh?" Đôi mắt tròn như hạt châu của nàng khẽ chớp, nhìn đến bức vẽ bầu trời sao khiến người ta kinh hỉ trên trần nhà, vũ trụ sâu thẳm, đẹp quá. . . . . . Hắn bắt gặp sự vui thích trong mắt nàng, hiểu được là vì nàng yêu thích ngắm sao.

Lúc trước trang trí nơi này, hắn tất cả đều dựa theo sở thích của nàng mà sắp xếp, không có quá nhiều đồ trang trí phức tạp, vô cùng đơn giản, nhẹ nhàng mà thoải mái, cũng giống như con người của nàng vậy.

Nếu có một ngày, nàng có thể trở thành nữ chủ nhân của căn nhà này thì thật tốt . . . . . . Sợ nàng nhận thấy nỗi băn khoăn trong lòng mình, hắn vội hạ tầm mắt, nhanh chóng xóa đi suy nghĩ.

"Tại sao không nói chuyện? Chẳng lẽ nơi này là --" Trái tim Lâu Thừa Vũ đột nhiên nhảy lên một cái. "Motel?" Nàng đã làm rất nhiều phỏng vấn, trong đó không thiếu những motel thời thượng có vẽ bầu trời sao trên tường. (Motel: Khách sạn nhỏ thông với bãi đỗ xe)

"Tư tưởng


pacman, rainbows, and roller s