ng tương tự, môi của hắn nhịn không được phủ lên đầu ngực đang căng cứng của nàng, dục vọng lập tức cháy lan khắp toàn thân hắn.
"Tử Nguyên. . . . . ." Móng tay của nàng cắm sâu vào vai hắn, nhịn không được cong người lên, cuồng loạn thì thầm.
Hắn ngâm một tiếng, ôm chặt lấy nàng, dùng lực đạo đem thứ nóng rực dưới bụng nhẹ nhàng tiến vào trong cơ thể nàng, nếu như không phải vì không thể mở miệng, hắn sẽ vừa hôn vừa nói yêu nàng.
Hơi thở giao hòa theo nhiệt độ cơ thể lên cao, hắn chăm chú đem nàng ép chặt dưới thân, dùng nụ hôn để lưu lại ký hiệu thuộc về hắn, dùng nụ hôn khắc sâu dục vọng thuộc về bọn họ. . . . . .
Khi Lâu Thừa Vũ tỉnh lại, nhìn thấy tay của mình vòng quanh thắt lưng Hình Tử Nguyên, một cảm giác ngọt ngào chợt xông tới, nàng nhẹ nhàng tựa đầu hướng lồng ngực trần trụi của hắn, muốn trân trọng cảm giác có hắn ở bên mình.
Đồng hồ báo thức trong phòng chỉ vào số mười, đã mười giờ sáng rồi, bọn họ đúng là heo, lại ngủ lâu như vậy? Cũng khó trách, ngày hôm qua hoả hoạn làm cho hai người đều mệt muốn chết rồi. . . . . . Hoả hoạn -- Trời ạ! Nàng vội vàng xuống giường tìm điện thoại!
Ở trong túi da tìm được điện thoại di động, kiểm tra, quả nhiên đã hết pin! Chết chắc rồi, Tiểu Mạch nhất định đi tìm nàng! Nàng vội vàng thay pin mới gọi điện cho Tiểu Mạch.
"Lâu Thừa Vũ, em muốn làm tổng tài phu nhân của tập đoàn Khai Dương thì cũng phải từ chức trước chứ, vô duyên vô cớ bỏ việc như vậy là sao?" Đầu bên kia điện thoại, Tiểu Mạch oán trách. Ngày hôm qua, tận mắt nhìn thấy nàng cùng Hình Tử Nguyên hôn môi thật là làm hắn có đủ giật mình rồi, không chỉ hắn, trong đài truyền hình, ai nấy đều muốn rớt kính, nhất thời, thủy tinh còn quét không hết.
"Thực xin lỗi, là em không đúng." Nàng vội vàng nói xin lỗi. "Nhưng tiền bối à, em không có muốn từ chức, em bây giờ lập tức đi qua!"
"Em không phải lesbian thì nói sớm đi." Tiểu Mạch tiếp tục phàn nàn, "Thiệt là, em không biết anh ngày hôm qua có bao nhiêu tan nát cõi lòng."
Nàng nhịn cười."Thực xin lỗi, tiền bối."
"Hơn nữa em cùng Hình tổng tài hôn nhau là loại tin lớn độc nhất vô nhị, phải lưu cho đài truyền hình chúng ta mới đúng, làm sao có thể để cho đài nào cũng đều tiếp sóng được? Em có biết anh bị cấp trên dí đến u đầu sứt trán hay không, lão đại hỏi anh cả ngày làm việc chung với em, tại sao lại không biết em đang cùng Hình tổng tài nói chuyện yêu đương. Anh thật sự rất oan uổng mà."
Lâu Thừa Vũ nhịn không được nữa nở nụ cười. "Biết rồi, tiền bối, chờ thời điểm bọn em kết hôn, độc quyền phát sóng nhất định lưu cho đài truyền hình chúng ta, có được không? Em hiện tại liền qua đó."
"Bỏ đi, ngày hôm qua thấy em đầu tiên là lạc mất hồn vía, sau lại vừa khóc vừa cười, đã trải qua nhân sinh đại bi đại hỉ (chuyện vui lớn, chuyện buồn lớn trong cuộc đời), chắc cũng cần nghỉ ngơi thật tốt, tiền bối đây cũng không phải không hiểu nhân tình, đã thay em xin nghỉ rồi, em hôm nay hãy cùng Hình tổng tài hảo hảo ân ái đi."
"Tiền bối --" ô, nàng rất cảm động.
"Không cần quá cảm động, anh cúp máy đây." Lâu Thừa Vũ cảm động thu hồi điện thoại, xoay người muốn về trên giường, lại bỗng nhiên phát hiện người nào đó đã tỉnh, hơn nữa đang chống nửa thân ngoắc ngoắc nhìn nàng.
"A!" Nàng thấp giọng hô vòng tay che ngực. Đáng chết! Che được trên không che được dưới, đều do nàng vừa rồi vội vã nhảy xuống giường tìm điện thoại. Không nghĩ tới phải tìm quần áo mặc trước.
Nhìn hắn, môi khẽ nhếch như cười lai như không, trong đôi mắt đen toát ra ngọn lửa, nhìn sao cũng là không đứng đắn, thực chịu không nổi a!
"Không nên nhìn!" Nàng chợt đỏ mặt. Nàng thực sự vẫn chưa quen ở trước mặt hắn như vậy, thẹn đến muốn chui xuống đất, bởi vì trần trụi đứng trước mặt hắn thế này cùng đêm qua triền miên là hoàn toàn không giống nhau!
Nhìn ra nàng là thật sự rất thẹn thùng, Hình Tử Nguyên lông mày hiện lên ý cười, nhưng hắn cũng lập tức nhắm mắt lại, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ý bảo nàng trở lại trên giường. Nếu như hắn tiếp tục nhìn chằm chằm vào nàng, không khéo nàng sẽ chạy vào phòng tắm trốn mất, như vậy tổn thất của hắn có thể sẽ rất lớn.
Lâu Thừa Vũ ngượng ngùng trở lại trên giường, cả người lập tức rơi vào trong vòng tay của hắn. Hắn đem nàng ôm chặt trong lòng, thở dài nhẹ nhõm, trong lòng có vô hạn thỏa mãn. Ai, nếu như hắn có thể nói chuyện thì tốt rồi, hắn có thật nhiều lời muốn nói cho nàng biết, rằng hắn đã yêu nàng lâu như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy nàng hắn đã động tâm, toàn bộ những lời này hắn đều muốn nói cho nàng biết rõ. Chính là hắn hiện tại cùng người câm không có khác biệt, nên phải nhẫn nại, mấy ngày nữa mới có thể mở miệng.
"Anh có đói bụng không? Em làm bữa sáng cho anh ăn." Nàng hỏi.
Hắn lắc đầu, bỗng nhiên đem nàng đặt ở thân dưới, cúi đầu xuống, muốn hôn nàng.
Nàng thân thủ ngăn trở môi của hắn, trái tránh phải trốn. "Không nên, còn chưa có đánh răng. . . . . ."
Ngón tay của hắn nhẹ lướt qua ngón tay của nàng, ôn nhu kéo năm ngón tay đang khép chặt của nàng ra, tiếp tục cúi đầu.
Mùi hương nam tính tinh khiết, nồng n