a đừng lo lắng."
Lâu Thừa Vũ trái tim nhất thời lỡ một nhịp. "Cái -- cái gì?” Trời ạ, không thể tưởng tượng nổi, hắn lại làm như vậy? Nàng xúc động nhắm mắt, cảm giác nhu tình trong nháy mắt rót đầy trái tim.
Hắn đối với nàng, rốt cuộc là yêu sâu đậm tới đâu? Hắn vẫn luôn yêu nàng, về điểm ấy, nàng cho rằng đã biết rõ ràng, nhưng bây giờ xem ra, nàng tựa hồ hiểu được còn chưa đủ sâu, phần tình yêu sâu đậm kia, rõ ràng là không thể ước lượng . . . . . .
"Tiếp đó, cậu ấy nói cậu ấy yêu em, . . . " Lâu Thừa Phương tiếp tục, ". . . nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt, muốn chúng ta tin tưởng cậu ấy, cho nên mọi người đối với chuyện của em rất yên tâm. Có một người đàn ông vừa thâm tình lại vừa si tình như vậy ở bên cạnh, tin rằng em thất tình cũng không đến mức quá bi thảm đâu."
Nàng dở khóc dở cười hỏi: "Chẳng lẽ đây là nguyên nhân mọi người đối với em không quá quan tâm?" Khi nàng thất tình, biểu hiện của người nhà đều rất lạnh nhạt, chỉ có vài lời an ủi trên miệng mà thôi, nàng vẫn cảm thấy rất kỳ quái, bởi vì người nhà họ Lâu chính là rất đoàn kết , không có lý do đối với nàng không quan tâm. Hiện tại nàng mới biết được. Người nhà họ Lâu đúng thật là đoàn kết, nhưng lần này là đoàn kết lại để sắp đặt một mình nàng!
"Đúng vậy!" Lâu Thừa Phương vẻ mặt đắc ý. "Chúng ta đã nói không cần phải quan tâm em, đem cơ hội đều lưu cho Tử Nguyên, như vậy cậu ấy mới có thể ở trước mặt em biểu hiện thật tốt chứ sao."
Lâu Thừa Vũ bật cười nhìn chị gái. "Thật không dám tin tưởng em vẫn luôn bị mọi người lừa gạt." Khó trách Tử Nguyên đối với mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà nàng đều rõ như lòng bàn tay, bọn họ căn bản là cùng phe mà.
"Cái này chứng minh mắt nhìn của chúng ta thật tốt." Lâu Thừa Phương nháy nháy mắt với nàng. "Chị nói này, em gái ngoan, hiện tại em cũng sắp gả vào nhà giàu có, trở thành Tổng tài phu nhân rồi, đến lúc đó nhớ rõ phải chiếu cố người nhà nhiều hơn a! Tiền lì xì đầu năm của tiểu bất điểm cần phải lớn hơn một chút."
"Chị em hai đứa đang to nhỏ cái gì vậy? Cắt hoa quả mà cắt hết cả buổi." Má Lâu đi vào phòng bếp thúc giục.
"Mẹ!" Lâu Thừa Phương cướp lời, "Con đang nói..., Thừa Vũ sắp gả vào nhà giàu có rồi, từ nay về sau bao lì xì cho tiểu bất điểm của chúng ta phải lớn một chút, mẹ nói có hợp lý hay không?"
Má Lâu mặt trắng không còn chút máu liếc con gái lớn. "Cái gì mà tiền lì xì, chỉ cần đối tốt với Thừa Vũ, cho nó hạnh phúc, chăm sóc nó cả đời thật tốt, ch mẹ không thu sính lễ luôn còn được nữa là, cho nên con, nha đầu kia, cũng không cần suy nghĩ nhiều quá, người ta có tiền hay không chẳng quan hệ tới chúng ta."
"Mẹ. . . . . ." Lâu Thừa Vũ cảm động nhìn mẹ. Nàng thế mới biết,bản thân cho rằng che dấu vết thương rất khá. Thế nhưng người nhà vẫn là vì nàng đau lòng.
"Con gái à, Tử Nguyên tên nhóc kia không tệ, thường đến thăm mẹ với cha con, mỗi lần nghe cậu ấy nói sau này muốn cùng với con trải qua hạnh phúc như thế nào, chúng ta chỉ nghe thôi cũng thấy thỏa mãn, có người đối với con gái mẹ dụng tâm như vậy, chúng ta còn có thể yêu cầu gì, chính là cậu ấy rồi." Má Lâu hài lòng nói.
Lâu Thừa Vũ sững sờ, hỏi: "Mẹ, mẹ nói. . . . . . Tử Nguyên thường tới thăm mẹ cùng cha?" Hắn bận rộn như vậy, làm sao có thể? Không đúng, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là, bọn họ trước kia chỉ là bằng hữu, hắn tại sao phải thường đến thăm cha mẹ của nàng? Hắn thật sự làm nàng thấy khó hiểu.
"Đúng vậy, cậu ấy thường đến." Má Lâu nghĩ đến con rể tiêu chuẩn liền mỉm cười. "Ngay từ đầu đã kêu chúng ta coi cậu ấy như con rể, bảo chúng ta không cần quá khách khí, có bất kỳ sự tình gì cứ gọi điện thoại cho cậu ấy, chúng ta là không có gọi, nhưng tự cậu ấy lại thích gọi tới."
Lâu Thừa Phương cười to. "Điều này chứng minh em rể tương lai rất thông minh a, biết rõ tấn công từ hướng mẹ vợ là hữu dụng!"
"Con gái, có người đàn ông tốt như vậy ở bên cạnh con, mẹ với cha con đều rất yên tâm, các con cũng nhanh một chút định ngày kết hôn đi, chúng ta đợi không nổi muốn thấy con mặc áo voan trắng." Má Lâu thúc giục, tuy không nói ra miệng nhưng là, bọn họ đều lo lắng sẽ giống như Triển Thác, đến rồi lại đi như bọt nước, uổng phí biết bao thời gian thanh xuân cho tên tiểu tử thối kia, thật sự là không đáng.
"Đúng vậy đúng vậy, nhanh lên gả đi, tiểu bất điểm chờ làm hoa đồng của em đấy." Lâu Thừa Phương cũng lên tiếng.
"Nào có nhanh như vậy a." Lâu Thừa Vũ bật cười. Nàng thật sự. . . . . . rất cảm động. Một người đàn ông yêu nàng, lại đồng ý đối xử tốt với người nhà của nàng.
Trước kia Triển Thác rất bài xích việc đến nhà nàng, cho rằng như thế là lãng phí thời gian, hắn luôn nói hắn xem đồ án kiến trúc đến thời gian ngủ còn không đủ nữa, làm sao có thời giờ xã giao với người nhà của nàng.
Tử Nguyên thì ngược lại, hắn giống như đã đem người nhà của nàng làm người nhà mình mà đối đãi, phần tâm ý này ngàn vàng khó mua, nàng thực thỏa mãn.
"Làm sao có thể không nhanh chứ?" Má Lâu mở to hai mắt nhìn.
"Vừa mới rồi, Tử Nguyên ở phòng khách nói với chúng ta, phải nhanh một chút cưới con về nhà, bằ
