ấy túi xách vừa mới đặt xuống. "Ở trong khách sạn ăn được rồi, chỗ này có nhà hàng không?"
Hắn gật đầu. "Trong khách sạn có ba, bốn nhà hàng, món Trung, Tây hay đồ ăn Nhật đều có, em muốn ăn cái gì?"
Nàng nở nụ cười. "Em không đói bụng a, phải là anh muốn ăn cái gì chứ."
.......
Mười phút sau, bọn họ đã ngồi tại quán ăn Trung Quốc ở sảnh tầng hai khách sạn, "Bích Nguyệt lâu".
"Sắc mặt anh thật không tốt, ăn nhiều một chút đi." Nàng cố ý chọn vài món ăn thanh đạm, chính là hy vọng có thể hợp khẩu vị của hắn, để cho hắn ít nhiều gì có thể ăn thêm một chút bổ sung thể lực.
"Nói cho anh biết, làm sao em lại qua đây? Thật là đến thăm anh sao?" Bị cảm có là cái gì? Hắn quan tâm chỉ có chuyện này mà thôi.
"Thật là tới thăm anh, không cần phải hoài nghi." Lâu Thừa Vũ nghịch ngợm cười. "Bởi vì em là người có lương tâm, anh bởi vì chăm sóc em mà bị bệnh, em làm sao có thể giả bộ như không biết!"
"Còn công việc?"
Nàng thản nhiên cười. "Giao cho tiền bối làm cùng rồi, ngày mai đáp chuyến bay sớm nhất trở về là được."
Hắn nghe thấy tim của mình như đập nhanh hơn. Nói như vậy, nàng tối nay sẽ ở lại chỗ này rồi?
Hắn lập tức nói: "Anh giúp em đặt một căn phòng cách vách phòng anh."
Nàng cười cười. "Đại tổng tài, anh không cần quan tâm cái này, em đã đặt phòng tại Khách sạn Thải Hồng rồi, chỗ ở không thành vấn đề."
"Trả lại đi." Hắn phủ quyết nói: "Em một mình ở trong khách sạn khác, anh sẽ lo lắng." Bình thường hắn đều rất ôn nhu, nhưng ở vào thời điểm này, thì thực sự là mười phần nam tính.
Nàng dở khóc dở cười nói: "Chỗ đó rất an toàn, đồng nghiệp của em đi công tác tới nơi này đều ở tại đó, dùng danh nghĩa công ty em đặt phòng còn có chiết khấu nữa." Vị tiên sinh này rốt cuộc nghĩ nàng mấy tuổi chứ? Đã quên nàng từng một mình đi Nga thụ huấn nửa tháng, cũng từng bị phái đi Nw Zealand công tác một mình một tháng sao?
"Anh vẫn không yên tâm, anh kiên quyết muốn em ở phòng cách vách." Khẩu khí của hắn vô cùng kiên trì.
"Biết rồi, người bệnh là lớn nhất được chưa?" Nàng cười thúc giục hắn. "Nhanh ăn đi." Không biết có phải bởi vì có nàng ở đây hay không, khẩu vị của hắn đã khôi phục, ăn chén cơm, uống thêm non nửa chén canh gà, cảm giác được tinh thần cũng tốt hơn nhiều.
"Hành lý của em đâu? Anh cùng em tới khách sạn Thải Hồng lấy."
"Hành lý của em chính là cái túi này đây." Nàng mềm mại cong môi lên, vỗ vỗ vào cái túi lớn đặt trên ghế bên cạnh, mỉm cười nói: "Hơn nữa em căn bản còn chưa có tới khách sạn đó, xuống máy bay một cái liền trực tiếp tới công ty của anh, sau đó là nơi này."
Hình Tử Nguyên hơi sững sờ, sau đó bất khả tư nghị nhìn nàng. Làm gì có người phụ nữ nào như nàng, qua đêm mà mang ít đồ như vậy? Nàng cũng không có mỹ phẩm dưỡng da, đồ trang điểm, đồ bảo hộ ... gì đó muốn mang theo sao?
Nhưng mà hắn chẳng phải là bị chính điểm này của nàng hấp dẫn đó sao? Rất phóng khoáng, không ra vẻ kệch cỡm, có phong cách riêng. Xem ra đời này, hắn Hình tử nguyên đại khái là khó mà thoát được lòng bàn tay của cô gái này rồi. Hắn cam nguyện thần phục bên chân nàng, cả đời. . . . . .
...........
Sau khi trở lại phòng, bởi vì Lâu Thừa Vũ kiên trì, hắn phải uống thuốc, rồi đi ngủ, mà nàng thì đương nhiên thay hắn thu dọn trong phòng.
Khi hắn tỉnh lại thì đã chạng vạng, tấm rèm cửa thật dày cản lại ánh chiều tà chói mắt, nhìn thấy gian phòng trở nên ngăn nắp vô cùng, hắn liền biết là nàng đã thu dọn.
Thừa Vũ biết rõ hắn quái gở, tuyệt đối sẽ không gọi nhân viên phục vụ đến thu dọn, cho nên nhất định là nàng tự mình thu thập.
Hắn xuống giường, phát hiện nàng đang nằm trên sô pha, chuyện này thật là ngoài ý muốn, nàng chưa có trở về gian phòng của mình. Hắn kinh ngạc nhìn nàng, nhịn không được ngồi xổm xuống, ngắm nhìn gương mặt ngủ say của nàng, chợt cảm thấy ở sâu trong nội tâm có một cảm giác rung động không cách nào ức chế.
Nàng đẹp quá. . . . . . Nếu như có thể đem nàng cầm giữ ở trong lòng, hắn nguyện ý trả tất cả mọi giá.
Hắn nghĩ rằng nàng đã trở về phòng nghỉ ngơi, không nghĩ tới nàng sẽ lưu lại, còn cuộn tròn trên sô pha, xem ra nàng nhất định là mệt muốn chết rồi, sáng sớm bay tới đây, khoang máy bay nhỏ hẹp cùng quá trình chuyển tiếp thực là sự tra tấn.
Nàng vì hắn như vậy, hắn cảm giác được mình thật may mắn, hà cớ gì bởi vì không chiếm được toàn bộ con người nàng mà cảm thấy trống rỗng?
Hình Tử Nguyên, có thể nhìn thấy nàng như vậy, đã là một chuyện xa xỉ rồi, ngươi phải nên biết đủ, ông trời mới có thể cho ngươi phúc phận lớn hơn.
Hắn không có đánh thức nàng, sau khi nhìn nàng một hồi lâu, hắn đi tắm rửa. Tắm rửa xong, hắn thay một bộ quần áo nhẹ nhàng thoải mái, tiếp đó uống nhanh một ly lớn nước ấm, hi vọng tới khi nàng tỉnh lại, hắn có đủ tinh thần để mang nàng đi ra ngoài một chút.
Thời gian tiếp theo, hắn ngồi trên mặt thảm trước sô pha, giống như kẻ ngốc chăm chú nhìn nàng, mãi đến gần tám giờ thì mí mắt của nàng rốt cục giật giật.
Lâu Thừa Vũ không biết mình đã ngủ từ lúc nào, dọn dẹp đồ đạc xong, nàng chỉ muốn chợp mắt một chút, không nghĩ tới lạ
