Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325344

Bình chọn: 9.5.00/10/534 lượt.

phận khác biệt. Trần Chi Nghị nuốt nuốt cổ họng, nhìn người con gái ở trước mặt, mặc dù đang mỉm cười nhưng từ đầu đến cuối đều giữ khoảng cách thật xa với ngưởi ta. Anh khẽ gọi: “Y Y…” Rốt cuộc lại nói không nên lời, chỉ muốn lẳng lặng nhìn cô. Gương mặt ngày nhớ đêm mong vô số lần đã ở ngay trước mặt anh vào lúc này, mang theo độ ấm chân thật, chỉ có hai người bọn họ.

Trần Chi Nghị trực tiếp bỏ qua cái cớ phải làm việc của cô, đứng đó ôn chuyện với cô: “Hôm trước gặp mặt vội vàng, nghe người phục vụ ở khách sạn nói em làm việc ở đây, nên anh muốn đến xem xem.”

Dư Y không có gì để nói với anh ta, nhưng ngoài mặt vẫn phải nói vài lời xã giao. Trong lòng cô đã không còn kiên nhẫn. Cô nhận ra rằng bản thân mình cảm thấy chán ghét anh ta nhiều hơn so với Nguỵ Tông Thao. Lúc này cô thà rằng người ngồi đối diện là Nguỵ Tông Thao, ôm cô cũng được, hôn cô cũng được, ít ra không phí sức nói chuyện.

Trần Chi Nghị rốt cuộc hỏi: “Em có bạn trai rồi?”

Dư Y cười nhưng không nói, Trần Chi Nghị cũng cười, hướng cái laptop trên bàn đến cô, nhìn cô nói: “Em thích người như thế này?”

Mấy chữ tựa đề của tin tức được viết rất lớn “Nhà giàu tranh gia tài”, ba chữ “Nguỵ Tông Thao” đã xuất hiện mấy lần.

Trần Chi Nghị nói: “Anh ta là con riêng, Nguỵ Khải Nguyên – người mới nhậm chức chủ tịch của tập đoàn Vĩnh Tân là chú của anh ta. Về tin tức của anh ta chỉ có mấy câu này ‘một năm trước mới trở lại Vĩnh Tân, không có quyền thế, không tài không bằng cấp, không có thành tựu’. Tiêu điểm của truyền thông vẫn dồn vào cái người tên có chữ Khải.”

Anh ta là một người vô danh trong đám nhà giàu, không có quyền thế, cùng lắm thì có chút tiền. Ngày trước Dư Y mắt cao hơn đỉnh, khinh thường nhất là loại ăn chơi trác táng này, huống chi đối phương lại là “con riêng”, cô ấy khinh thường thân phận này nhất. Trần Chi Nghị không hiểu thấu tâm tư của Dư Y, nhưng đối với sự yêu thích của cô thì rõ như lòng bàn tay.

Dư Y cười như không cười: “Cảm ơn anh đã quan tâm.” Dứt lời liền đứng dậy rời đi. Trần Chi Nghị cười cười, chậm rãi ăn hết hoành thánh, cố ý tinh tế thưởng thức. Phải biết rằng, năm năm trước đây, anh ta chưa bao giờ nghĩ tới có thể ăn được thứ gì do Dư Y nấu.

Dư Y nghĩ đến câu đánh giá trong tin tức kia “không có quyền thế, không tài không bằng cấp”. Cô coi tới coi lui, bất luận thế nào cũng không thể liên tưởng Ngụy Tông Thao và mấy từ này lại với nhau. Thì ra tên của anh là “Thao”, ai mà nghĩ ra chữ này chứ.

Tâm trạng của Dư Y rất tốt, không tốn công sức mà có được tin tức này, chuyện kế tiếp không được nóng nảy, cô nên suy tính kỹ hơn.

Làm việc cả ngày, đến khi Dư Y tan tầm thì đã hai giờ sáng. Cô biết Trần Chi Nghị đi theo cô xa xa ở đằng sau, cũng không hé răng. Sau khi về đến nhà cổ thấy đèn trong nhà bếp còn sáng, A Thành đang nấu đồ ăn ở bên trong.

A Thành không nghĩ là Dư Y tan tầm trễ như vậy, liền hỏi: “Cô Dư, cô có muốn cùng ăn một chút không?”

Dư Y vui vẻ gật đầu. Không bao lâu, mì xào được múc ra, cô nghe mùi thơm, khen A Thành: “Không ngờ rằng tay nghề của anh lại giỏi như vậy!” Sợi mì vàng ươm, bên trong còn bỏ thêm trứng và hải sản, ớt xanh và cà chua. Dư Y liếc nhìn A Thành một cái, cưởi tủm tỉm nếm một miếng, hơi cay, mùi thơm dày đặc bốn phía, mùi nước tương đặc biệt. Ánh mắt cô hơi loé lên, không khỏi nâng mắt liếc nhìn A Thành một cái, đang muốn mở miệng nói gì đó thì thấy A Thành đột nhiên đứng lên, hướng về phía sau Dư Y nói: “Tổng giám đốc Nguỵ, đã đánh thức anh?”

Nguỵ Tông Thao đang mặc áo ngủ, không một tiếng động đi đến bên cạnh Dư Y, cầm lấy đôi đũa của cô gắp mì lên nếm một miếng, nói với A Thành: “Đi làm thêm một phần nữa!”

Rồi buông mắt nhìn Dư Y: “Có muốn hỏi cái anh bạn vẫn đứng ở bên ngoài kia cần ăn khuya hay không?”

Chuyển ngữ: Pussycat

Chỉnh dịch: Mon

***

Dư Y trở lại biệt thự được mười phút. Đã quá hai giờ sáng, cả Nho An Đường không thấy một ánh đèn nào, chỉ có mấy ngọn đèn đường đang cố gắng chiếu sáng. Nhưng ánh sáng toả ra từ nhà cổ dường như còn hơn đèn đường đèn cũ xưa, tại chỗ này thấy được hết sức rõ ràng.

Nguỵ Tông Thao trả lại đôi đũa cho Dư Y. Dư Y lấy cũng không được mà không lấy cũng không được. Tô mì này đã bị người dùng qua, đôi đũa cũng bị dính nước miếng của người khác. Cô không có bệnh ưa sạch sẽ gì, nhưng mà không thích đụng chạm. Cuối cùng cô mỉm cười, tiếp nhận đôi đũa, bưng tô mì lên đi ra cửa

Mở cổng lớn nhìn ra, quả nhiên thấy Trần Chi Nghị đang dựa vào một cây cổ thụ ở đối diện, vị trí gần hơn so với buổi tối hôm trước. Con đường mênh mông chỉ có một mình anh ta, trong đêm tối có chút vắng vẻ hiu quạnh.

Trần Chi Nghị thấy Dư Y đi ra thì chân khẽ nhúc nhích, do dự một chút mới tiến lên. Mùi thơm của thức ăn xông vào mũi, anh ta nghe Dư Y nói: “Anh Nguỵ kêu tôi đem thức ăn khuya này cho anh, giờ đã quá muộn nên không mời anh vào được.” Giọng điệu bình thản, khoé miệng mỉm cười, lịch sự mà lại xa cách, nhưng nội dung câu nói này lại rất khó nghe. Khoé mắt Trần Chi Nghị giần giật, nhìn thoáng qua mì xào nóng hổi, cụp mắt hỏi: “Của em làm?”

Dư Y cười: “N


Old school Swatch Watches