út văn kiện bên trong ra, không cần
phải xem hết, chỉ cần nhìn thấy rõ mấy chữ kia là đủ...
Kết quả
xét nghiệm: Gien của A và B trùng khớp 99%. A và B là cha con ruột...
Ha ha
ha, buồn cười, Đường Diệc Diễm, thì ra anh vẫn luôn nghi ngờ tôi, anh thậm chí
còn không dám hỏi tôi, lại lặng lẽ đi làm xét nghiệm phải không? Như vậy anh đã
yên tâm rồi chứ? Nhưng rõ ràng anh đã biết là con ruột của anh, tại sao còn đối
xử lãnh đạm với thằng bé như vậy? Vậy thì chỉ có thể nói rằng, anh vốn là kẻ
máu lạnh! Nếu đã đa nghi như vậy, anh không nên có quan hệ với bất cứ ai, anh
cũng chỉ có thể một mình đứng trên đỉnh của thế giới, bởi vì căn bản không có
người nào có thể lãnh huyết giống như anh!
Tôi
phẫn nộ xé nát văn kiện trong tay thành từng mảnh nhỏ, cũng từ bỏ việc tìm hộ
chiếu. Nếu xuất ngoại, Đường Diệc Diễm mà tra được thông tin xuất cảnh ghi lại
nhất định sẽ đuổi theo. Đến lúc đó sẽ chỉ liên lụy đến ba mẹ tôi, bây giờ chỉ
cần rời khỏi nơi này là tốt rồi. Về phần anh ta, sau đó sẽ tính tiếp!
Hạ
quyết tâm, tôi lại chạy về phòng, trước tiên là bế con, sau đó lấy túi xách của
mình, vội vàng chạy xuống lầu. Người làm nhìn thấy tôi vội vã như vậy đều rất
giật mình, tôi cũng không giải thích, chỉ nói một câu “tôi đi có việc”, sau đó
đi ra cửa, nhanh chóng chạy đến vẫy một chiếc taxi. “Đến nhà ga Trường Lộ”.
Suốt
dọc đường tôi đều hoang mang rối loạn, lúc xe khởi động tôi mới thở ra một hơi,
quay đầu nhìn căn nhà hoa lệ cách mỗi lúc một xa, trong lòng nổi lên một tia
phiền muộn. Tôi từng nghĩ rằng, cả đời này sẽ không phải ly khai nữa, nhưng mà
thật không ngờ, nhanh như vậy tôi lại giống như trước đây, rời khỏi anh!
Đường
Diệc Diễm, không phải tôi không tuân thủ ước định, là anh, là anh sở tác sở vi
bức tôi rời đi, anh quá độc ác!
Xe dừng
trước cửa nhà ga, tôi ôm con xuống xe, vội vàng chạy tới sân ga. Đường Diệc
Diễm thần thông quảng đại, tôi không nghi ngờ hắn có thể chỉ bằng thời gian tôi
rời đi sẽ tìm được hai mẹ con tôi. Cho nên tôi phải nắm chặt từng phút, không
còn thời gian để tính toán nữa, chỉ cần rời đi trước rồi nói sau. Nhưng chính
lúc này, có lẽ bị cảm xúc của tôi cuốn hút, Tinh Vũ bỗng nhiên khóc náo loạn,
tôi cúi đầu bối rối dỗ con, không cẩn thận lại đụng phải một người qua đường.
“Rất
xin lỗi!” Tôi xấu hổ giải thích, người trước mặt tôi mặc một bộ quần áo bảo hộ
màu vàng rất bắt mắt, mặt trên viết mấy chữ “công nhân bảo vệ”. Anh ta hẳn là
nhân viên vệ sinh đang quét tước quanh đây, bộ đồ rộng thùng thình che đi thân
mình gầy yếu của anh ta. Càng làm cho người ta ngạc nhiên chính là, ống tay áo
bên phải của anh ta hoàn toàn trống trơn, người tàn tật? Tôi lại càng cảm thấy
áy náy, tiến đến gần. “Anh không sao chứ?”
Người
đàn ông này hình như rất sợ hãi, bị đụng phải cũng không dám mở miệng, chỉ biết
khiếp sợ cúi đầu. Bởi vì tôi chạm vào, thân thể tàn tật của anh ta rung rung
một chút, lảo đảo lui về phía sau.
“Không...
Không sao...” Anh ta cúi xuống, cuống quýt lắc đầu.
“Nhưng
mà tiên sinh…” Cánh tay tàn tật của anh ta làm cho tôi vô cùng áy náy, nhưng
anh ta lại sợ người lạ như vậy.
“Tiên
sinh!”
“Không...
Không sao hết!” Anh ta thấy tôi tới gần, hoảng sợ, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên,
hé ra một khuôn mặt tiều tụy gầy yếu, khi ánh mắt vô thần vừa nhìn về phía tôi
vội trợn lên, trong mắt tràn ngập sợ hãi?
Sợ hãi,
sao lại sợ tôi? Hay là...
Nhìn
khuôn mặt khủng hoảng kia, tôi bỗng nhiên dâng lên cảm giác như đã từng quen
biết, người này... người này hình như tôi có quen!
“Cô...
Tôi... Tôi sai lầm rồi, tiểu thư tôi đã biết sai rồi, buông tha cho tôi đi, tôi
sai lầm rồi!” Anh ta bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt tôi, toàn thân run rẩy kịch
liệt, đôi mắt đỏ lên. Tôi bị kinh hách không nhỏ, càng không biết anh ta đang
nói cái gì, Tinh Vũ ở trong lòng lại tiếp tục khóc nháo, trong một khoảng thời
gian ngắn, đúng là tranh cãi ầm ĩ không yên.
“Tôi
sai lầm rồi, tiểu thư, buông tha cho tôi đi, tôi không dám nữa rồi!” Anh ta
thấy tôi thất thần lại càng hoảng. “Thùng thùng...” Vài tiếng va đập nặng nề
trên mặt đất, đầu rơi máu chảy cũng không chịu dừng lại.
“Tha
cho tôi đi, tha cho tôi đi, tôi không dám nữa, thật sự!”
“Anh...
Anh...” Tôi sợ tới mức không biết nói gì, khuôn mặt hoảng sợ của anh ta không
ngừng chớp lên trước mắt tôi, trong đầu mạnh cả kinh, là... là anh ta, đúng là
anh ta... Vì cái gì lại không nhận ra, là vì khí chất mạnh mẽ nguyên bản đã
hoàn toàn biến mất, không còn vẻ hung ác như ngày trước, chỉ có yếu đuối và
kinh hách.
Là
người đàn ông ngày đó đã tát tôi ở quảng trường, mà bộ dáng hiện tại, còn cả
cánh tay… hiện tại vừa nhìn thấy tôi đã sợ hãi... Sẽ có ai? Ngoại trừ hắn,
ngoại trừ ác ma kia, còn ai vào đây?
Vốn dĩ
tôi đã quên sạch, thậm chí còn tưởng rằng hắn cũng hết giận, nhưng... Có phải
rất buồn cười hay không, có phải sau khi đã phát hiện bản tính của một người,
sẽ không ngừng biết được những chuyện tàn nhẫn mà người đó làm. Như vậy mà cũng
cho tôi gặp được, ông trời lại đang muốn ám chỉ cái gì đây? Người đùa