XtGem Forum catalog
Buổi Yêu Em

Buổi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324103

Bình chọn: 9.5.00/10/410 lượt.

ánh mắt Ly và anh Cô đón nhận môi anh ấm dịu và nuối tiếc nhận ra. Suốt cả tháng trời, cô đã đau khổ, ghên tuông vì

tính cố chấp, nông nổi. Ngày xưa ba cô cũng vì thế mà đẩy dì Ánh tới chỗ tự tử. Cái chết đầy thương tâm ấy đến nay vẫn là nổi đau không lành cho nhiều người. Nó là nguyên nhân chánh khiến mẹ không cho cô yêu Tường

Chuyện xảy ra vừa rồi tuy làm mẹ thay đổi nhiều, nhưng đâu có nghĩa là

bằng lòng mối tình này Tự nhiên Lưu Ly siết anh thật chặt. Tường rời môi cô hỏi nhỏ:

- Sao vậy bé con ?

Lưu Ly thổn thức:

- Em sợ mất anh lắm Tường vuốt tóc cô, giọng tự tin:

- Anh từng sợ như em. Nhưng đừng lo, đã yêu nhau thật lòng thì đâu khó

khăn nào lại không vượt qua được Nép đầu vào vai anh, cô bâng khuâng

nghe điệu nhạc dồn dập vui tai:

- "Giữa khúc quanh đời ta mới thấy rõ nhau Yêu anh Đại lộ hay khúc quanh nào có nghĩa gì Bốn con mắt vẫn âu

yếm nhìn nhau Ta cứ yêu" Bà Tư Lan yên lặng đứng một mình trong vườn tràn đầy khói. Nhìn khói

hương nghi ngút toa? lên cây, bà thì thầm những lời từ bao nhiêu năm

không hề nghĩ tới với giọng điệu hết sức thành khẩn:

- Chị Ba Ánh !

Thế là cuối cùng tôi cũng bước chân và ngôi nhà to nhất nhì xứ này với

danh ngôn mợ Hai Trịnh. Nhưng điều đó đã không chứng minh được tôi thắng chị, dù bao lâu nay tôi tìm mọi cách đê? đạt được như vậy Đưa tay sửa

lại nhánh huệ cắm trong bình, bà lại nói tiếp:

- Hàng chục năm nay,

trong lòng anh Trịnh chị luôn tồn tại. Chị mới thật là người ảnh yêu

quý. Còn tôi chỉ là một lầm lỗi mà anh ấy không thể dứt bỏ Giọng bà chợt run rẩy:

- Đã có được những gì từng ham muốn, lẽ ra tôi phải dừng

lại. Nhưng sự ghên tuông, ghanh tỵ, làm tâm trí tôi cứ bị thôi thúc bởi

hận thù. Tôi đã có lỗi, mong chị đừng chấp nhất Đang lầm bầm khấn vái bà Lan bỗng giật mình vì gió. Gió ở đâu ào ào tới làm thẻ nhang trầm cắm

trong lư hương đỏ rực lên, những chiếc lá khô còn sót lại trên cành xàc

xào rơi xuống như tiếng chân ai vừa lướt qua Rùng mình liên tục mấy cái, bà Lan nghiêng người xá lia xá lịa trước miếu, rồi hấp tấp bỏ vào nhà

Tới phòng khách bà ngồi phịch xuống trường kỹ thơ? hổn hển. Việc làm vừa rồi cua? bà là một cố gắng phi thường của một người vốn ương ngạnh, cố

chấp, không biết sợ ai Mấy đêm liền nằm ngủ không được đã làm bà mệt

mỏi, xuống tinh thần vì phải suy nghĩ quá nhiều về những chuyện đã qua.

Bà sút người đến mức dì Tám phải kêu lên vì ngạc nhiên. Rồi cũng chính

dì khuyên nên cúng vái Không phải mê tính gì đâu. Mơ. từng có lỗi với mợ Ba Ánh, và cả bà Chín. Về đây ơ? cũng không yên, mợ phải tạ lỗi rồi sẽ

thấy nhẹ người. Người chết bao giờ cũng bao dung. Họ tha thứ hết hà Tha

thứ hay không bà Lan chưa biết, nhưng rõ ràng lòng bà thanh thản hơn khi đã nói được những điều lâu nay vì cao ngạo bà không nghĩ tới Đang ngồi

ôm đầu gối, bà chợt giật mình khi nghe tiếng động. Mở mắt lên nhìn, bà

bất ngờ khi thấy ông Trịnh Từ ngày giận dỗi bỏ bà ơ? đây về Sài Gòn đến

nay ông mới chịu xuống. Vốn nhiều tự ái nên bà cũng không về trển thăm

chồng con. Mặc dù cánh tay gẫy chưa lành, bà vẫn lao vào công việc để

tìm quên....

Bà đã chỉnh đốn chi thu, đôn đốc, sửa sang lại toàn bô.

đất đai ở đây và bên cồn. Khối lượng việc bà làm được nhiều gấp đôi gấp

ba lần so với lúc trước kia của ông Chín Trực, Thế nhưng tâm hồn bà vẫn

nặng trĩu, bực dọc. Bà tức tối vì ông Trịnh vẫn còn giận, trong khi công việc bà đốn cây xoài không chút ác ý Chú Út Tường cũng nói rằng:

-

"Không có cây xoài, miếu của dì Ba trông đỡ âm u, hoang phế hơn. Dì Tư

làm thế mà hay, suýt nữa cháu đã trách lầm". Rốt cuộc "người dưng" còn

hiểu bà hơn chồng. Chính nhờ "hiểu bà" nên Tường mới được phép gọi "dì

Tư" nghe vừa ngọt vừa thân tình thay cho tiếng "bà Lan" lạnh lùng xa

cách Hôm nay ông Trịnh đã hiểu bà rồi sao mà về đây vậy ?

Cố dằn nổi tủi thân xuống. Bà Lan hỏi:

- Anh vừa lên tới à ?

Ông Trịnh chậm chạp gật đầu, giọng có vẻ dịu dàng:

- Tay em đỡ nhiều chưa ? Nghe con Ly nói dạo này em mất ngu? thường xuyên Bà Lan chớp mắt:

- Chi? hơi khó ngu? chút thôi, chớ đâu đến nỗi thường xuyên, con nhỏ chỉ giỏi đặt điều Ông Trịnh chăm chú nhìn vợ:

- Nhưng trông em tiều tụy xanh xao lắm Tránh ánh mắt của chồng, bà nói như than:

- Tại công việc nhiều quá....đã vậy chả ai là người thông cảm sớt chia Ông Trịnh thẳng thắng:

- Em trách anh phải không ?

Bà Lan làm thinh, bà nghe tiếng ông Trịnh thở dài rồi ông nói:

- Suốt thời gian qua anh hơi ích kỷ khi bỏ em một mình trước đây. Nhưng

thật lòng anh không thể làm khác vì anh rất giận. Em làm anh thất vọng

chưa từng có khi ngang nhiên đốn cây xoài ấy đi mà không hỏi anh hay ba

một tiếng. Nếu tai nạn không xảy ra, ai biết việc làm tiếp theo của em

là gì sau khi đã rào đất rút cầu Im lặng một chút, ông Trịnh trầm tư:

- Anh từng nói anh yêu thương em nhiều hơn ba Ánh, vậy mà em vẫn ghên

tuông, ganh tỵ. Nghĩ lại đi, giờ đây ngoài nấm mộ xanh cỏ và cái miếu

bám rêu xanh kia, cô ấy được gì ? Trong khi em có con cái đề huề, nhà

cửa sênh sang, đất đai tươi tốt Bà Tư Lan nấc lên:

- Xin anh đừng quy tội nữa. Em