XtGem Forum catalog
Bóng Hoàng Hôn

Bóng Hoàng Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324065

Bình chọn: 10.00/10/406 lượt.

hiểu sao anh chàng lẳng lặng đứng dậy bỏ đi. Phượng nhìn theo mãi đến khi bóng anh mất hút ở chân cầu thang... Anh chàng thật là kỳ cục! Ngay lúc đó, Phượng nghe tiếng Lê Văn dưới lầu gọi vọng lên:

- Trúc Phượng cô ở trên ấy làm gì đấy?

Phượng giật mình chưa kịp trả lời thì Lê Văn và Bội Hoàng đã đến nơi. Phượng vội nói:

- Tôi đang tìm đọc báo thì gặp anh Bội Quân. Anh ấy nói với tôi mấy câu là bỏ xuống lầu ngay.

Bội Hoàng ngạc nhiên:

- Anh Quân ở đây à?? Anh ấy lên đây làm gì vậy?

- Ai biết, anh ấy đã ngồi đằng kia kìa.

Phượng nói và cảm thấy cái thái độ lạnh lùng đáng ghét của Quân vẫn còn đâu đây.

Lê Văn nói:

- Lúc đầu thấy Phượng nói chuyện với Quân, tôi tưởng anh ấy là bạn trai của Phượng đấy chứ.

Hoàng quay sang bạn thăm dò:

- Có như vậy không hở Phượng?

Phượng không đáp chỉ nói:

- Thôi về phòng học đi, sắp đến giờ rồi đấy.

Xuống tới sân trường. Phượng cảm thấy thoải mái hơn. Có lẽ nhờ cái không khí thoáng.

Văn chợt nói:

- Trúc Phượng này. Chiều thứ bảy này không có giờ, Bội Hoàng mời chúng mình đến nhà cô ấy ăn cơm. Phượng cũng đi nhé!

- Vậy à? Phượng quay qua Bội Hoàng, lúc đó mặt của Hoàng đang đỏ gắt - Thế nào mời cả tôi nữa ư?

- Dĩ nhiên rồi, đông đủ mới vui chứ.

Hoàng nói nhưng lại không nhìn thẳng vào mắt Phượng.

- Nếu vậy thì đi.

Phượng nói vì không muốn làm Hoàng khó xử, nhưng Văn lại chen vào:

- Sao lại "nếu"? Nghe có vẻ miễn cưỡng quá vậy?

Trúc Phượng quay qua nhìn Văn. Khuôn mặt anh chàng vẫn rạng rỡ như lúc nào. Không để lộ dụng ý gì cả.

- Đâu có miễn cưỡng đâu?

Phượng nói nhưng Lê Văn lại nói to:

- Nhưng thái độ hôm nay của cô khác lạ thế nào đấy. Có phải mới gặp Bội Quân chăng?

Bội Hoàng có vẻ tế nhị hơn:

- Đừng có nói vậy, Trúc Phượng giận bây giờ.

Nhưng Lê Văn vẫn không tha:

- Vậy thì Trúc Phượng nói đi? Tại sao?

- Tại anh đó!!

Trúc Phượng nói nửa chơi nửa thật, làm cho Lê Văn lúng túng. Và Phượng không chờ họ, bước nhanh vào giảng đường, để hai người ở lại sau lưng.

Cơn gió chiều mát rượi làm những chiếc lá vàng rơi lả tả. Biệt thự Lê Viên, nằm bên bờ hồ Bích đầm, với vườn hoa rộng lớn bao bọc chung quanh.

Trúc Phượng do dự đứng ngoài đôi cổng lớn. Nhà giàu ngay cánh cổng cũng khác. Đôi cột tròn màu son thật cao, với tấm biển thếp vàng có hai chữ "Lê Viên" nét thảo như rồng bay phượng múa. Đứng ngoài cổng thôi cũng thấy khớp. Phượng nhìn lại mình - Áo quần vải thô mà mặc cảm. Nhưng mà... hôm nay Phượng là khách mời của con gái chủ nhân cơ mà... Và như vậy bất cứ giá nào Phượng cũng phải vào đấy.

Phượng cố lấy lại bình tĩnh. Rồi đưa tay lên bấm chuông. Rất lâu có lẽ trên năm phút, Phượng mới nghe tiếng chân bước ra rồi cổng mở.

Nhưng Phượng chợt giật mình, vì người mở cổng cho nàng chẳng ai khác hơn là Bội Quân, người mà hai hôm trước nàng đã đối đầu ở thư viện, điều đó khiến Phượng ngượng ngùng. Nàng thấy tiếc là đã không hẹn cùng Lê Văn đến một lúc.

Bội Quân không nói gì cả, chỉ ra dấu mời Phượng vào trong, Phượng cố nở nụ cười rồi bước vào. đôi cổng sắt sau lưng đã đóng lại

Trước mặt Phượng là một khu vườn rộng lớn. Rừng cây gần như che khuất cả tòa biệt thự, hèn gì Quân chẳng lâu ra mở cửa.

Nghĩ tới Quân, bất giác Phượng quay nhìn ra sau. Quân đang lặng lẽ đi cách nàng có mấy bước, điều đó làm Phượng lúng túng hơn.

- Cảm ơn anh đã ra mở cửa cho tôi.

Phượng nói, Quân giải thích:

- Vì tất cả công nhân đều bận việc ở vườn cây ăn quả phía sau, nên chẳng ai nghe chuông reo cả.

- Khu vườn này rộng lớn quá!

Phượng kiếm chuyện nói để cho không khí bớt ngỡ ngàng:

- Thế này tối đến... chắc đáng sợ lắm!

Nhưng Quân lắc đầu:

- Tôi thì không thấy sợ, vì chỉ có những vùng ngoại ô như vầy, mới có được nhà cửa rộng rãi. Tôi thích cái tĩnh mịch của nó.

Trúc Phượng chợt hỏi:

- Thế anh Lê Văn đến chưa?

Nhưng Quân không đáp ngay mà nói:

- Cho tôi xin lỗi chuyện hai hôm trước nhé!

Phượng dừng chân lại, nghi ngờ nhìn Quân. Anh chàng có thật tình không? Nhưng Phượng cũng nói:

- Hôm ấy tôi cũng không phải. Nhưng mà bỏ qua chuyện đó đi, đừng nhắc đến nữa. À, còn Bội Hoàng đâu rồi?

Quân nhìn Phượng như thăm dò, rồi nói:

- Hoàng và Lê Văn đã đi bơi thuyền trên hồ Bích đầm, chắc còn lâu lắm họ mới quay về.

- Vậy à?

Phượng nói mà cảm thấy thất vọng. Tại sao họ lại không chờ nàng.

- Vâng - Bội Quân nói - Nếu bây giờ cô muốn tìm họ, thì để tôi đưa đi.

- Thôi khỏi. Phượng đáp. Họ đã cố tình bỏ nàng thì đi tìm họ làm gì? để làm cái bung xung ư? - Tôi sẽ chờ họ một chút, nếu không được, tôi về trước thôi.

Hai người đi vào phòng khách. Căn phòng rộng lớn được bài trí theo kiểu xưa. Bộ trường kỷ bằng cẩm lai điêu khắc tỉ mỉ nằm giữa phòng. Gần đấy cũng có một bộ salon nệm, nhưng thiết kế cũng không trái mắt với cách bày trí trong phòng. Trúc Phượng ngồi xuống ghế, im lặng.

Bội Quân nói:

- Nghe Bội Hoàng khen cô là vui tính nhưng sao thấy cô ít nói vậy?

Trúc Phượng bào chữa:

- Chuyện đáng thì nói không thì thôi, chứ bằng không người ta lại chê là mình lắm mồm.

Phượng nói, chứ thật ra từ lúc đến đây, nghe tin Lê Văn và Bội Hoàng bỏ đi không chờ, Phượng