ực sự là niềm hân hoan vui sướng không gì bằng mà chỉ một lương y mới có thể cảm nhận được.
*
“…Cô dạy hết, ai còn tìm cô xem bệnh nữa?” Trần Tế Nguyệt có may mắn được chứng kiến màn sung sướng không gì bằng kia, đợi nhóm đại phu cáo lui rồi, dị thường bất đắc dĩ hỏi.
“Chứng bệnh vô sinh không phải dăm ba câu là có thể xem xong.” Trần Thập Thất quay đầu phân phó, “Chuẩn bị thêm một phần bữa tối cho thiếu chủ.”
Thấy Trần Tế Nguyệt vẫn đầy bất mãn, Trần Thập Thất cười. “Thật ra bọn họ rất lợi hại, lại là đại phu dân gian. Kỳ thực bệnh có thể khả quan hay không, không thể chỉ dựa vào đại phu, còn phải xem người bệnh. Nhóm mục tiêu ta chân chính muốn bày lưới đặt bẫy, chỉ tín nhiệm ngự y… hoặc là ta.”
“Không phải y thuật ta cao siêu đến xuất thần nhập hóa, mà là các nàng đem ta thần tiên hóa lên, có thể trăm phần trăm tin ta, cho nên mới có thể trị được phi thường hoàn toàn.”
Nụ cười Trần Thập Thất thoáng chút mỉa mai, nắm cổ họng bắt chước giọng nói nũng nịu của đám quý phu nhân kinh thành, “Bồi Hồi nương tử ấy thế là con gái nhà y quan thế gia, những thứ đại phu dân gian kia nào bì kịp.”
Trần Tế Nguyệt cười khanh khách, một lát mới nói, “Cô chung quy vẫn còn là con cháu Mặc gia.”
Bách tính mới là quan trọng nhất, những quý phu nhân cố ý làm ra vẻ kia nàng cũng không đặt trong lòng.
Trần Thập Thất tán thưởng gật gật đầu, “Thiếu chủ đại nhân có đôi khi cùng Cửu ca ta không kém là bao nhiêu, thật sự có thể nói đến tâm khảm.”
Mỗi lần được Trần Thập Thất khen, cũng có xúc động muốn đánh người. Trần Tế Nguyệt cực kỳ khó chịu nghĩ.
“Đúng rồi,” Trần Thập Thất đột nhiên sực nhớ ra, “Tĩnh quốc công sao tự dưng xách cái bảng kia đến.” Đến phiên nàng bất mãn nhìn thiếu chủ đại nhân.
Tâm tình mưa dầm của Trần Tế Nguyệt lập tức chuyển tạnh, “Cô nói xem, có gì mà không thích hợp? Cái tên kia thích hợp phải biết.” Hắn chỉ chỉ cả vườn đầy hoa hồng, bò tới trên tường cũng có thể làm vũ khí thủ thành. Chủng loại đặc tuyển, gai hoa so với lang nha bổng còn dày đặc, mạnh mẽ hơn, Bộ khúc Bắc Trần thấy vậy vô cùng xuýt xoa thán phục, bèn quyết định thêm vào làm một khâu phụ trợ bố trí thủ thành.
Nhưng nàng cũng không muốn khoe khoang như thế! Đem khuê danh của mình treo trên cổng ra vào… cảm giác rất quái lạ có biết không? Nhưng hắn vịn cớ này, lại phi thường hoàn mỹ không sứt mẻ, rõ ràng không cách nào phản bác được.
Lúc này, đổi lại là Trần Thập Thất có xúc động muốn đánh người.
May mắn Kim Câu lanh trí giục bữa tối lên, thiếu chủ và Thập Thất nương tử cau có ngồi đối diện nhau dùng cơm, mới không thật sự gây gổ.
Kỳ quái nhất chính là, hai người rõ ràng đều là người đa trí gần như yêu, tâm ổn thần định. Muốn được thấy bọn họ nổi giận là không dễ, cao giọng kịch liệt tranh cãi với nhau… Quả thực không thể tưởng tượng ra.
Bọn họ không phải đều thường dùng ánh mắt như nhìn tên ngốc liếc qua, sau đó dùng biểu đạt khinh thường ác ý nhất, miệt thị sao?
Vì sao cứ chạm mặt liền gây lộn… vả lại còn có xu hướng càng ngày càng thích cãi nhau. Lúc trước vẫn luôn là thiếu chủ đơn phương tức nhảy dựng, hiện tại Thập Thất nương tử thỉnh thoảng cũng sẽ nổi giận.
Nàng không kiềm được ngẩng đầu nhìn trời.
Thiết Hoàn cũng ngẩng đầu theo nàng, kết quả mấy Bộ khúc cũng theo đó ngắm nhìn thiên không.
Ngô Ưng nhịn không được mở miệng, “Khách tinh vô phạm, hung tinh ẩn độn (sao mới không chạm phải sao chổi, hung tinh không lộ), điềm báo thiên hạ thái bình. Có gì hay mà xem?”
Ta không phải đang xem tinh tượng a! Kim Câu bất đắc dĩ liếc hắn một cái, “…Ta đang nhìn có phải sắp đổ mưa lớn… hay là mưa đinh sắt đao kiếm này nọ không? Ai biết được.”
Thiết Hoàn mặt mày ù ù cạc cạc, Ngô Ưng nhìn Kim Câu, thầm nghĩ. Đây nhất định là hậu di chứng rồi, tuyệt đối rồi. Mấy Bộ khúc huynh đệ được phái tới kinh hầu hạ thiếu chủ liền trở nên lẩm nhẩm như vong dựa, càng ở gần bên lại càng có bộ dạng đó.
Không ngờ Kim Câu cũng lâm vào tình trạng này. Thảo nào, trừ thiếu chủ và cả Thập Thất nương tử ra. Con bé thẳng đuột ngờ nghệch như Thiết Hoàn đương nhiên là không phản ứng rồi, Kim Câu hầu hạ kề bên ngày đêm như thế, không thần thần bí bí cũng khó.
Ngô Ưng không tự chủ được lui về sau vài bước, đem ánh mắt kính sợ từ trên người Thập Thất nương tử và thiếu chủ lấy ra.
Hắn không muốn nối gót Kim Câu, cũng trở nên thần bí không được bình thường.
Ăn được phân nửa, Trần Thập Thất dừng đũa, tâm tư xoay vòng, kinh ngạc hỏi, “Hôm nay công chúa điện hạ đích thân đến tìm huynh?”
Trần Tế Nguyệt thiếu chút nữa phun canh.
Có cho người ăn cơm hay không?! Có cần thiết phải thường xuyên biểu diễn “Quỷ cốc thần toán” thế không?!
Hắn dùng tu vi cả đời gắng nuốt xuống ngụm canh kia, không phun cũng không sặc, mình cũng phục mình thật. “Thập Thất nương tử, trước nên ăn cho xong. Ít nhiều gì nói sau khi ăn không được sao?”
“Ặc, ta dọa đến huynh rồi.” Trần Thập Thất không biết vì sao cảm thấy vui vẻ, chính nàng cũng hơi kinh ngạc. “Có thể làm huynh từ Đại Lý Tự sợ đến mức chuồn về sớm, ngoại trừ phòng lưu trữ bị sập hoặc hỏa hoạn, cũng chỉ có công chúa điện h