t, chân chính khiến người chú ý chính là thân cành thon dài và đóa hoa cấu thành đường nét ưu mỹ.
Nhưng chân chính kiêu ngạo, lại là khí thế muôn vàn của bạch nguyệt quý (hoa hồng) trắng muốt như tuyết sau lưng. Tựa như sống, cực kỳ sống động như thật, làm cho người ta sợ nó sẽ từ trên y phục rơi xuống. Bông hoa cực lớn cúi đầu, cánh hoa như tuyết, tựa như vừa trong mớ đất bùn đội lên, rễ cây nho nhỏ ngoằn nghèo lan đến cùng tận, tựa như bò leo kéo theo cả vạt áo xuống đất.
Lớn mật đến tưởng chừng như ngang ngược, gần như không thể tưởng tượng được, lại dung hợp đến hài hòa hoàn mỹ như vậy.
Đồng dạng là váy dài tay rộng màu xanh nhạt, đồng dạng là áo khoác ngắn hơn áo trong một tấc. Lại làm nổi bật lên tấm áo khoác kiêu ngạo hoa quý đến có phần quá mức thêm vài phần nhu hòa. Trên thắt lưng phẳng phiu mang theo những chuỗi hồ điệp thật dài, tung bay trước vạt váy dài xanh nhạt.
Chống gậy trúc, đạp guốc gỗ, thi thi mà đến, chuỗi hoa hồng cung sa bên tóc mai màu bạc khẽ đong đưa. Vẻ mặt trong trẻo nhu hòa, tựa như tản ra hương hoa hồng nhàn nhạt, nhất hành nhất chỉ*, quả nhiên cẩm tú Bồi Hồi.
(* nhất hành nhất chỉ: đi một bước dừng một bước)
Cái gọi là mỹ nhân, chỉ thế này mà thôi.
Trần Tế Nguyệt rũ mắt nhìn nàng, trong bất tri bất giác đã thu liễm uy nghi quá mức cường liệt lại, thậm chí là có chút ôn nhu một cách đau thương.
Hãy nhìn nàng đi, các ngươi, hãy nhìn nàng đi. Hiện tại nàng rất đẹp đúng không? Chính xác. Tựa như một đóa mẫu đơn bằng sứ trắng đã vỡ nát được khôi phục lại, cuối cùng có thể khôi phục hình dáng cũ được một hai.
Ấy vậy mà lại càng khiến người khác không thể chịu được, không thể tha thứ được.
Nàng vốn dĩ phải xinh đẹp hơn tươi sắc hơn, phải là Trần Bồi Hồi được ca tụng không để son phấn làm vấy bẩn nhan sắc a! Đáng lẽ ra, nàng phải tràn đầy hoa thơm, càng khiến người người nín thở mới đúng. Hiện tại cái đẹp kia, chỉ là tàn dư.
Không thể tha thứ được.
*
“A, biểu tình bây giờ của thiếu chủ không tệ nha, hơn hẳn so với ta tưởng tượng rồi.” Trần Thập Thất kinh ngạc. “Ta biết huynh rất giỏi cải trang, lại không nghĩ rằng có thể cải trang đến mức này, thật không hề đơn giản.”
Vốn đang đau lòng đến không thể hô hấp, Trần Tế Nguyệt không chỉ rất nhanh có thể hô hấp trở lại, ngay cả đau lòng đều bốc hơi gần như tắp lự.
Nữ nhân Nam Trần khó ưa này.
“Rồi rồi rồi, đừng trừng ta. Ta biết giả vờ giả vịt rất mệt a, trước thả lỏng một chút đi.” Nàng đưa gậy trúc cho Thiết Hoàn, “Phải đi mừng thọ, chống gậy trông không dễ nhìn lắm, hôm nay làm phiền Kim Câu Thiết Hoàn đỡ ta rồi…”
Trần Tế Nguyệt mặt lạnh đẩy Thiết Hoàn ra, tức tối đưa tay ra.
“Bắt đầu ngay giờ á?” Trần Thập Thất càng kinh ngạc, “Không cần đâu, vẫn chưa tới thời gian bắt đầu trò hay…”
Trần Tế Nguyệt thực sự không thể kìm được nữa .
“Câm miệng.” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, “Bây giờ là cô nhờ ta… Cho nên, câm miệng.”
Nếu không hắn không chắc có thể nhịn xuống xúc động muốn bóp chết Trần Thập Thất hay không.
***
Bạch nguyệt quý: tên gọi mỹ miều thế thôi, chứ nó là hoa hồng trắng
Thủ lĩnh Bộ khúc hầu hạ Trần Thập Thất – Ngô Ưng chẳng những có một thân võ công giỏi, còn có một tài rất ít người địch nổi – kỹ thuật điều khiển xe ngựa. Cộng thêm năng lực điều tra cường hãn của Bộ khúc Bắc Trần, cho nên có thể ổn định xác xuất, vừa vặn dừng xe ngựa sau xa giá của công chúa Nhu Nhiên.
Ngày hôm nay là thọ đản mừng Trấn quốc phu nhân bảy mươi tuổi, đáng tiếc là tôn quý như hoàng đế cũng không có phúc khí thăm viếng. Cho dù tuổi đã năm mươi, Dương đế đối với vị á mẫu Trấn quốc phu nhân này càng thân thiết, còn có một chút kính nể.
Dù sao người đầu tiên cầm cây đánh hắn chính là Trấn quốc phu nhân, vị á mẫu vừa từ ái vừa nghiêm khắc của hắn, lần đầu tiên bao giờ cũng khó quên nhất.
Cho nên chỉ có thể ở một ngày trước đó mang theo Hoàng hậu đến ăn bữa cơm rau dưa, rốt cục bị Trấn quốc phu nhân đuổi về, lòng hiếu thảo quả thực không có không gian phát huy.
Cho nên ba ngày mừng thọ đản của Trấn quốc phu nhân, ngày đầu tiên mời tiệc họ hàng thân thích, Dương đế liền dùng danh nghĩa “Á mẫu”, nhét toàn bộ hoàng thân đến dự tiệc, công khai tỏ vẻ thái độ: Mẫu hậu Trịnh thái hậu đã qua đời, nhưng trẫm vẫn còn mẹ, đặc biệt là đám hoàng thân các ngươi banh con ngươi rộng ra một chút, tôn kính một chút, chớ có rước chuyện đến cho á mẫu của trẫm. Á mẫu mời tiệc thân thích, chỉ có thể dùng gia lễ không dùng quốc lễ, kẻ nào không có mắt dám phá đám, trẫm tự mình mang Ngự lâm quân đi đập nát nhà kẻ đó.
Khoan hãy nói, nhớ lại lúc thọ đản 60 tuổi của Trấn quốc phu nhân, đường thúc của hoàng đế – Phụng Viễn quận vương ngạo mạn muốn Trấn quốc phu nhân hành quốc lễ, Trấn quốc phu nhân quả khom lưng. Thế là ngày hôm sau, Dương đế lập tức mang Ngự lâm quân đi đập phủ Phụng Viễn quận vương, khiến đường thúc quận vương gia sợ tới mức nhảy vọt đến eo.
*
“Thực sự không có vấn đề chứ?” cưỡi ngựa theo xe, Trần Tế Nguyệt phi thường hoài nghi hỏi. “Như vậy có thể sao?”
Trần Thập Thất vén rèm xe, nhìn Trần Tế Nguyệt cưỡi con ngựa Ô vân đạp tuyết