iếc nhìn thùng rác, dạ dày của anh….
Chắc là không chết được, tự cô an ủi mình: Dù sao, tai họa cũng là do trời định.
——-
Tần trạch ăn cơm tối rất sớm. Hôm nay tâm tình của Tần Uy rất tốt, bữa tối còn cố ý khui một chai rượu đỏ, cùng cả nhà trò chuyện vui vẻ nên uống hơi nhiều. Cơm nước xong lập tức lên lầu nghỉ ngơi.
Vương Di thu dọn cùng với các người hầu, Tần Dương và Tần Liễu, Tần Tang ngồi ở phòng khách nói chuyện phiếm. Tần Liễu cứ nói ríu rít những chuyện không đâu, Tần Dương vừa mở tạp chí tài chính kinh tế vừa nghe câu được câu không, Tần Tang ngồi đó cầm điện thoại nhắn tin với Lý Vi Nhiên.
“Gần đây Tiểu Hòe có tìm hai em không?” Bỗng nhiên Tần Dương hỏi.
Tần Liễu lắc đầu. Tần Tang âm thầm kinh hãi, nhưng gương mặt cũng bình tĩnh, thản nhiên “ừm” một tiếng.
Tần Dương nhíu mày, nhìn Vương Di đang bận rộn một chút, khẽ giảm âm thanh xuống “Ngày hôm trước, chủ nhiệm lớp nó đã gọi điện cho anh, nói là điểm số thi thử của nó rất thối.”
Tần Liễu cắn một quả táo giòn, giơ tay phải lên “Ừm, em đánh cuộc 100 đồng, chủ nhiệm lớp nó không có dùng cái từ “thối” này để hình dung.”
Tần Dương cầm cuốn tạp chí gõ lên đầu cô ta “Lúc nào em mới chịu học được nghe câu quan trọng hả?”
Tần Liễu nhún vai. Tần Tang cúi đầu như thờ ơ nói “Hai ngày nữa em đi thăm nó.”
“Tần Tang, chính anh ấy không có thời gian rãnh, nên chờ em nói câu này đó. Em ngu thật” Tần Liễu cười né tránh anh trai đang đánh tới, ngồi xuống cạnh Tần Tang.
Tần Dương tức giận mắng “Không phải là anh bận rộn kiếm tiền nuôi mấy em sao?”
Tần Liễu le lưỡi. Tần Tang cười thản nhiên, cũng không có tranh cãi với anh ta. Mặc dù, hai năm trước cô đã không cần Tần gia cho tiền tiêu vặt rồi.
Nghe Tần Liêu tiếp tục hỉ hả với Tần Dương, Tần Tang yên lặng một lát, bỗng nhiên đứng dậy nói muốn đi. Tần Dương giữ cô ở lại, nói là khó khi cô mới trở về. Tần Liễu thì đã hô to lên “Mẹ. Mẹ, Tần Tang nói muốn đi.”
Vương Di vội vàng lau khô tay đi ra ngoài “Sao vậy? Sao lại muốn đi rồi.”
“Bạn học của con muốn đến chỗ con tối nay.” Tần Tang mỉm cười dịu dàng nói dối.
Vương Di nghe cô nói như vậy, cũng không muốn giữ cô lại nữa, dặn dò cô mấy câu chú ý sức khỏe, thường về nhà chơi v/v.. Rồi cùng Tần Liễu đưa cô ra cửa.
Tần Tang lái xe trên đường rất nhanh, đến ngoài khu ở của Lý Vi Nhiên, cô gọi điện cho anh, kêu anh ra ngoài đón cô.
Chưa tới năm phút, Lý Vi Nhiên đã chạy từ trong tiểu khu ra, mặc một bộ quần áo ở nhà màu đen, đầu tóc vẫn còn nhỏ nước.
Thấy Tần Tang tựa trên cửa xe mỉm cười, anh hưng phấn chạy tới ôm lấy cô, hôn lên môi cô vài cái “Cái này có tính là kiểm tra đột xuất không?”
Tần Tang lau những giọt nước trên mặt anh, cười cười hôn anh.
Cô biết rất rõ, sáng sớm mai Tần Uy biết cô không có ở Tần trạch qua đêm sẽ không vui. Cô cũng rất rõ tối nay phải ở lại Tần trạch. Nhưng mà, thật quá muốn gặp anh. Không thể dùng văn chương nào có thể hình dung ra được loại nhung nhớ khó chịu khi không có người yêu ở bên cạnh này.
——–
Vừa vào cửa, Lý Vi Nhiên cả giày cũng không thay, vứt chìa khóa trong tay, xoay người lại ôm cổ cô, kéo vào trong ngực hôn đến trời đất mịt mờ.
Tần Tang thở hỗn hễn như là một giây sau sẽ phải ngất xỉu. Trước nay anh chưa từng nhiệt tình đến như vậy. Cô bị anh thiêu đốt cả người bủn rủn, mặc anh lột sạch người cô, áp cô vào cửa vừa cắn vừa xoa.
Lý Vi Nhiên thề mình chưa bao giờ nhiệt huyết sôi trào muốn tiến vào thân thể một người phụ nữ như giờ phút này, muốn hung hăng chiếm lấy cô mấy trăm vạn lần.
Cô đang ở trong vòng tay anh, da thịt trắng nõn mịn màng quyến rũ đỏ ửng, cần cổ mãnh khảnh, xương quai xanh khêu gợi, hai đầu ngực đứng thẳng trên đôi gò ngực mềm mại trắng như tuyết, nhẹ nhàng khẽ ôm eo anh. Cô xõa mái tóc dài như hải tảo, nửa thân trên để trần, phía dưới mặc chiếc quần jean cạp trễ, cả người yếu ớt dựa vào cửa, nhìn anh dịu dàng.
“Tang Tang…” Trán của anh và cô chạm vào nhau, hai tay siết thật chặt, giữ lấy cô, sức ôm như muốn khảm cô vào thân thể của anh. “Cho anh được không?” Cổ họng anh vì đè nén lửa tình nên khàn giọng, cúi đầu nói từng câu từng chữ làm rung động trái tim của Tần Tang.
Tần Tang nói không ra lời, sương mù lất phất trong mắt cô, tiêu cự tan rã, đôi môi hồng quyến rũ khẽ nhếch, cứ luống cuống nhìn anh, ngây thơ hấp dẫn chết người. Lý Vi Nhiên thể nghiệm rõ cảm giác thương tiếc vô vàn — chỉ sợ mình nhịn nữa sẽ phát nổ mất, chỉ sợ nửa thân trần của cô tựa vào lồng ngực anh, chỉ sợ anh chỉ cần xuất ra chút ít kỹ xảo cô đã không còn sức phản kháng. Nhưng chỉ là không nỡ để cô chịu chút xíu tủi thân không cam lòng nào, chỉ cần cô nói không được, dù chết anh cũng sẽ nhịn xuống.
Mà trái tim của Tần Tang lúc này cũng đấu tranh dữ dội, trái cổ của anh cứ lên xuống khát khao, nhìn cô thôi miệng lưỡi cũng bỏng cháy. Thân dưới cách một lớp quần jeans cũng có thể cảm nhận được vật rắn chắc của anh đang chống vào cô ma sát chậm rãi. Cô đau lòng khi thấy vẻ mặt cực khổ cố nén của anh, nhưng bây giờ cô thật do dự không thôi — Rốt cuộc, khoảng tuổi trẻ ngông cuồng này, có nên kiên trì hay không?