Polly po-cket
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329443

Bình chọn: 7.5.00/10/944 lượt.

cằm nhìn Tần Tang đang ướt sũng, cười xấu xa. Tần Tang bị anh nhìn lại đỏ mặt, đập anh một cái, nhận lấy đồ đi vào thay.

—————

Lúc tan việc đã quá nửa tiếng, An Tiểu Ly vừa thu dọn đồ đạc, vừa ngóng tai lên nghe tiếng động trong phòng làm việc.

Sau khi ném hộp cơm trưa, anh cũng chưa ra khỏi phòng làm việc, người cuối cùng đi ra khỏi phòng làm việc của anh cũng đã hơn ba tiếng. Có thể anh đã đói đến chóng mặt hay không? Hay là đau bụng rồi? Đau đến té trên mặt đất cũng không há miệng la lên một tiếng ư?

An Tiểu Ly tưởng tưởng thấy cảnh tượng sắc mặt Trần Ngộ Bạch tái mét, giãy dụa trong phòng, yếu ớt té trên mặt đất. Trong lòng cũng sờ sợ, hay là nên vào xem thử, ai bảo cô là một đứa bé giàu lòng thương hại chứ.

Vào phòng làm việc cô mới phát hiện, mình không chỉ là một đứa bé giàu lòng thương hại, còn là một đứa bé thông minh. Nhìn Trần Ngộ Bạch đường đường chánh chánh ngồi ở bàn làm việc, lạnh lùng nhìn cô không mời mà tới. An Tiểu Ly nắm sổ ghi chép trong tay, âm thầm cảm thấy mình may mắn vì đã suy nghĩ chu toàn.

“Tổng giám đốc, tôi phải tan việc. Đây là hành trình được sắp xếp vào ngày mai.” Cô đưa cuốn sổ vô cùng khách khí.

Trần Ngộ Bạch chớp chớp mắt, ngón tay cũng không nhúc nhích, vênh khuôn mặt lạnh như băng cười nhạo “Thư ký An đã bao lâu chưa làm hết phận sự như vậy rồi?”

An Tiểu Ly bị nói trúng tim đen, không vui nhưng vẫn giả vờ cung kính, đưa sổ ghi chép để xuống bàn anh “Tôi chỉ vào xem thử anh có chết chưa. Hài lòng chứ?”

“Em quan tâm tôi?” Trần Ngộ Bạch dựa vào trên ghế, nhìn cô cười nhạt.

“Trí tưởng tượng của anh quả thật không tệ.” Cô kiêu ngạo xoay người đi.

Phía sau vang lên một cái ầm, mắt phải An Tiểu Ly vừa giựt, xoay người lại nhìn, thấy Trần Ngộ Bạch tựa như muốn đứng lên. Lúc này thân thể tái mét chống lên bàn, một tay đè chừng dạ dày, đầu cúi xuống, như rất đau đớn.

Trái tim An Tiểu Ly thoáng đau nhói, trước kia cũng biết dạ dày anh không tốt, trời lạnh sẽ phát bệnh, nhiều lần đau đến nhăn nhó, mỗi lần uống thuốc dạ dày cũng cả đống lớn. Sáng hôm nay gần như anh không ăn gì, buổi trưa lại giận dỗi với cô cũng không nuốt một hạt cơm nào vào bụng. Mới vừa rồi cô còn cố ý chọc giận anh… An Tiểu Ly ảo não vội vàng chạy tới.

“Tiểu Bạch?” Cô đỡ anh ngồi dậy, mình ngồi chồm hổm dưới đất, nhìn xem anh rốt cuộc thế nào. Dưới tình thế cấp bách, lại bật thốt ra cái tên thân mật giữa hai người. Sau khi Trần Ngộ Bạch nghe được ngẩng đầu lên, hai mắt sắc bén lóe lên nụ cười.

An Tiểu Ly không biết làm sao, anh sợ cô lo lắng nên miễn cưỡng cười, hay là đắc ý vừa lừa được cô nên cười?

“Trần Ngộ Bạch, anh có khỏe không?”

“An Tiểu Ly, em quan tâm anh.” Anh khẳng định rõ ràng. Ngồi trên ghế cúi đầu nhìn An Tiểu Ly đang vội vội vàng vàng, nửa gương mặt lạnh lùng của anh dưới ánh nắng chiều mờ mờ lại nhuộm lên vẻ dịu dàng.

Trong nhất thời An Tiểu Ly giận tím mặt.

Đang định mở miệng nói ra những lời ác độc nhất, thì bỗng nhiên anh đưa tay đặt lên ót cô, gương mặt nhẹ nhàng tới gần, dịu dàng dán lên môi cô, đưa đầu lưỡi ra liếm liếm lên môi cô trước, sau đó thì mút lấy môi cô, ngấu nghiến say đắm yêu thương. Trong JQ của Trần Ngộ Bạch và An Tiểu Ly, chưa bao giờ có sự dịu dàng tỉ mỉ như vậy.

Nếu như là An Tiểu Ly một tuần lễ trước, như vậy chắc đã phải viết — “An Tiểu Ly, say mê nặng rồi.”

Đáng tiếc ơi là đáng tiếc, nếu nói, nếu như không có chuyện xảy ra. Thì khi mông An Tiểu Ly liều mạng chạm xuống đất, có thể cô chỉ cố gắng đẩy Trần Ngộ Bạch đang mút hăng say ra.

Mà nếu nói, đã có chuyện đã xảy ra. Thì khi An Tiểu Ly xoa cái mông bị té đau đớn, chỉ vào gương mặt tái nhợt của kẻ đang ngồi trên ghế, chửi ầm cả lên “Anh đừng tưởng rằng mỗi lần dụ dỗ đều thành công. Hôm nay tôi đã ăn rất no rồi.”

Trần Ngộ Bạch cười nhạo một tiếng, dựa ra sau, sắc mặt dường như tái nhợt hơn chút, “Em như vậy là đang khích lệ biểu hiện đêm qua của anh khiến em rất hài lòng sao?”

An Tiểu Ly nhất thời chán nản, bực bội xoay người đi. Bên tai nghe thấy tiếng anh đứng dậy từ trên ghế, giây tiếp theo tay cô đã bị anh bắt lấy.

“Buông tay!”

“Không buông.” Vẻ mặt của anh bình tĩnh ung dung, “Thứ Trần Ngộ Bạch anhnhìn trúng, chưa bao giờ buông tay.”

An Tiểu Ly giãy dụa bị anh kéo vào trong lòng. Tay anh rất lạnh, nhưng sức lực vẫn dã man như trước, gắt gao tóm đau cánh tay nhỏ bé của cô.

“Đừng ầm ĩ nữa!” Rốt cuộc anh cũng ôm siết cả người cô vào trong lòng, tay nâng lên hạ xuống đánh lên mông của cô không nặng không nhẹ, “Ngoan ngoãn chút cho anh!”

Lần này An Tiểu Ly bị anh đánh tới mức chẳng hiểu ra sao, trong hô hấp chợt toàn là mùi nam tính của anh, sự giãy dụa của cô hình như chuyển thành làm bộ làm tịch.

“Lời em muốn nghe… Anh không thể nói.” Anh cúi đầu, một bên mặt vuốt ve tai cô, chậm rãi nói bên tai cô, “Bởi vì anh cũng không chắc chắn. Cho nên anh cần thời gian cân nhắc và quyết định. Anh chỉ có thể nói, hiện tại và cả trong thời gian rất dài sau này, anh, muốn em ở bên anh.” Nói đến về sau, trong lời lẽ của anh hơi có chút khó khăn.

Mà lúc đó An Tiểu Ly cũng không biết, Trầm tam thiếu gi