Polly po-cket
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329351

Bình chọn: 10.00/10/935 lượt.

Tần Dương lên tiếng cắt đứt hồi lải nhải của mẹ, “Mẹ, con gái mọi nhà đến tuổi thanh xuân, ăn diện cũng là điều hiển nhiên, ai cũng nói con gái phải nuôi cho tốt, mẹ tính toán cái này với nó làm gì!”

Tần Liễu ngẩng đầu nghịch ngợm nháy mắt với anh hai, Tần Dương phi cho em gái ánh mắt “Có anh hai ở đây”. Vương Di tức giận nhẹ nhàng đánh con trai một phát, “Chính là bị các người làm hư như vậy đấy! Nếu các con đều nghe lời được một nửa Tần Tang thì mẹ đã bớt lo, lại còn mừng rỡ ung dung tự tại mặc kệ hai đứa rồi!”

Tần Tang đang cầm ly sữa tươi mỉm cười hờ hững, khuôn mặt hơi cúi xuống, trong ánh mắt không hề có độ ấm nào.

Ăn sáng xong, Tần Dương ra ngoài đi làm trước. Tần Uy gọi Tần Tang vào thư phòng nói chuyện công việc.

“Theo ý của ba, con vẫn nên làm việc bên cạnh ba, cho dù là làm trợ lý, vẫncó th ể học được chút gì đó. Ba thấy con đừng tìm việc ở ngoài nữa, chưa thạo đời, chịu đựng những cơn giận không đâu, không cần thiết.” Tần Uy lo lắng uống trà, thảo luận hiền hòa với con gái.

Tần Tang đang thưởng thức bộ bút lông mới của ông, nghe cha nói như vậy, trầm ngâm một lúc, chậm rãi hỏi: “Có thể cho phép con có ý kiến khác không ạ?”

Tần Uy cười, gật đầu.

“Mấy công việc con phỏng vấn có hoàn cảnh không tồi, đang chờ kết quả. Nếu như có thể, con vẫn muốn tự tìm việc hơn. Dù sao, luôn thản nhiên tự đắc dưới sự bảo bọc của ba, không phải là chuyện vui vẻ. Huống hồ, con cho rằng đời người cần một ít cơn giận không đâu để mài giũa.” Vẻ mặt Tần Tang trầm tĩnh, nhìn qua rất hiền thục đoan trang. Tuy rằng Tần Uy rất hiếm khi tán dương con cái hết lời, thế nhưng đứa con gái này, ông vẫn hết sức hài lòng. Nhìn chung trong số con cháu cùng thế hệ, Tần Tang nhà ông rốt cuộc vẫn xứng đáng với bốn chữ thục nữ danh môn nhất.

“Vậy tức là ba đồng ý?” Nhìn cha tán thành gật đầu, Tần Tang hơi kinh ngạc. Cô vốn tưởng rằng, cho dù thuyết phục cha thành công, cũng phải hao phí một phen miệng lưỡi rất lớn.

Ngón trỏ của Tần Uy gõ trên mặt bàn, cộc cộc cộc ba tiếng chầm chậm vang lên, “Đối với con, ba vẫn luôn yên tâm.”

Tần Tang nghe vậy không nói gì, mỉm cười điềm tĩnh.

Tần Uy đứng dậy từ ghế thái sư, Tần Tang vội vã đuổi theo. Ông vừa ra ngoài vừa chỉ một bức tranh trên tường cho con gái xem, “Tuần trước Trình Hạo sai người mang đến. Ba xem mấy ngày nay, vẫn chưa nhìn ra ý nghĩa. Ngày nào con có rảnh, nghiên cứu hộ ba xem.”

Bàn tay Tần Tang vốn dĩ nắm nhẹ,thoáng cái đã siết chặt lại, móng tay nhỏ dài đâm vào lòng bàn tay, cô cười cực kỳ khéo, “Xem tranh, quan trọng nhất là lòng yên tĩnh. Trong lòng ba luôn có tính toán bí hiểm, nhất thời suy xét bất định cũng không ngạc nhiên. Con sẽ gọi điện thoại hỏi Trình Hạo xem bức tranh có ý gì!”

Tần Uy thoả mãn chuyển ánh mắt từ trên bức tranh tới người con gái, mỉm cười vỗ vai Tần Tang.



Ở Tần trạch chẳng làm được việc gì, Tần Tang đành phải dính với Tần Liễu cả ngày. Xem đĩa phim, rồi tâm sự, nhưng cảm giác về thời gian vẫn như thể không biến mất.

Tiếng tin nhắn, Tần Tang cầm lấy điện thoại di động liếc nhìn, là Lý Vi Nhiên.

Tần Liễu vươn cổ ra muốn xem, bị Tần Tang né tránh, Tần Liễu híp mắt mờ ám, “Tần Tang, khai thật ra mau!”

“Lắm chuyện!”

“Nói đi mà! Có dáng vẻ thế nào vậy?” Tần Liễu buông xuống đồ ăn vặt trong tay, quấn quít Tần Tang không tha. Tần Tang nói câu có câu không cho có lệ với cô ấy, thật vất vả mới xử lý xong sự quan tâm nhiệt tình của Tần nhị tiểu thư.

Nhưng mà hai mươi mấy giờ không gặp, nhưng Tần Tang đã cảm thấy thật sự là “ngang cũng nhớ mà dọc cũng nhớ”. Nhân lúc Tần Liễu đổi đĩa, cô lên gác về phòng gọi điện cho anh.

“Sao bây giờ mới gọi điện thoại cho anh? Tinh thần anh cứ không yên từ sáng đến trưa .” Trong giọng nói Lý Vi Nhiên mang theo chút oán trách, Tần Tang nghe cứ mím môi cười không ngừng.

Hình như anh bộn bề nhiều việc, thỉnh thoảng nghe thấy có người đến xin chỉ thị công việc với anh. Anh cúi đầu dặn dò Tần Tang bên kia điện thoại chờ chút, sau đó che điện thoại lại dặn dò đơn giản vài câu. Tần Tang nằm nhoài trên giường, nhìn cây đại thụ ngoài cửa sổ, nghe ve sầu kêu liên miên, tưởng tượng thấy ánh mắt anh sáng người, dáng vẻ kéo tay áo kẹp điện thoại ký tên trên văn kiện.

Lý Vi Nhiên, Lý Vi Nhiên… Trong lòng cô gọi từng lần một dịu dàng, vách tường trong căn phòng nho nhỏ cũng đầy tên của anh. Có lẽ, tương lai cô chỉ có thể mỗi ngày nhốt mình ở bên trong, dựa vào những thứ này, cứ lặng lẽ hoài niệm.

“Tang Tang?”

“Em đây” Lòng Tần Tang run lên, vội vàng trả lời anh vô ý “Em đây”

“Buổi tối chúng ta cùng đi ăn cơm có được không?”

“Ngày mai đi, hôm nay em ở nhà ba rồi. Trưa mai chúng ta ăn cơm với nhau, có được không?”

“Trở về báo cáo tình trạng yêu đương hả? Có phải anh sẽ nhanh chóng được ra mắt cha mẹ vợ rồi không?”

Anh nói ngả ngớn, Tần Tang nhẹ giọng xía anh một cái.

Lý Vi Nhiên bận rộn cho tới tận trưa, lúc này mới hơi có rãnh rỗi, đứng dậy mở cửa sổ để gió lùa vào. Anh đứng từ tầng 99 nhìn về phía xa, bầu trời xanh trong không mây, buổi chiều cuối thu thanh nhàn thư thả, cứ làm lòng người khác yên bình giống như T