The Soda Pop
Biển Khóc

Biển Khóc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326003

Bình chọn: 7.00/10/600 lượt.

đâu hắn cũng có thể tìm được em nên em chắc rằng, hắn sẽ nhanh

chóng tìm ra em thôi.

"Em chờ anh!"

Quay trở lại với hắn,

hắn đã tìm đến biết bao ngôi nhà hoang nhưng vẫn không thấy gì. Thực chất thì

ngôi nhà hoang mà em nói ở thành phố này có rất nhiều, cứ tìm như thế chẳng

khác nào mò kim đáy biển. Bên Liz cũng chẳng có tin tức gì, cậu cũng đã tìm

khắp nơi nhưng cũng như hắn, đều không tìm được gì.

Gục đầu trên vô lăng

với nỗi thất vọng ê chề, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình thực sự bất lực và vô

dụng như thế. Hắn đã từng nói sẽ tìm ra được em dù em có ở bất cứ đâu, vậy mà

bây giờ đến một chút tung tích nhỏ nhoi của em hắn cũng không tìm thấy. Hắn

biết Jane rất ghét em, chắc chắn giờ này không ít thì nhiều em cũng bị cô hành

hạ bằng cách ra tay đánh đập em không thương tiếc. Chỉ nghĩ đến cảnh em bị đánh

đến nằm lê lết dưới

đất thì tim gan hắn lại nóng lên. Vò đầu bứt tóc một hồi lâu, hắn chợt ngẩng

đầu lên, hình như có một chỗ mà hắn chưa tìm, đó là ngoại ô của thành phố. Hắn

mỉm cười rồi lái xe đi, mong rằng hy vọng cuối cùng của hắn sẽ không bị dập

tắt.

Nơi mà hắn dừng xe lúc

nãy cách ngoại ô không xa lắm, lái khoảng chừng mười lăm phút là tới. Hắn dừng

xe trước một ngôi nhà hoang cũ kĩ lâu năm, tường nhà đã bị ẩm mốc và rêu xanh mọc

đầy, hai bên đều là bụi cỏ mọc rậm rạp. Nơi đây rất hoang vắng, cách rất nhiều

cây số mới thấy một ngôi nhà. Quan sát xung quanh một lúc mắt hắn dừng lại ở

hai chiếc xe BMW, một chiếc màu đen còn một chiếc màu đỏ nổi bật nằm khuất

trong bụi cây. Vì nó quá nổi bật nên nhìn một chút là có thể nhận ra ngay.

Hắn khẽ nhếch môi rồi

lái xe thẳng đến chiếc xe màu đỏ của Jane, tắt máy rồi xuống xe. Lấy điện ra

báo cho Liz biết một tiếng rồi hắn thở mạnh một cái, sải chân bước vào trong.

Ngôi nhà này rất rộng,

cứ tưởng rằng phải mất một lúc lâu mới có thể tìm được chỗ em bị bắt nhưng

không ngờ chỉ cần vài phút ngắn ngủi là hắn đã biết được em đang bị nhốt ở đâu

rồi. Tất cả cũng nhờ tiếng nói quen thuộc của Jane đang nói chuyện với ai đó.

Hắn đi tới căn phòng

phát ra tiếng nói rồi hé mắt vào trong. Em đang bị trói ngồi ở một góc, hắn thở

phào nhẹ nhõm khi thấy trên người em không có thương tích gì nghiêm trọng ngoài

hai bên mặt hơi đỏ. Hắn đoán là Jane đã ra tay đánh em vì em dám cả gan báo địa

điểm cho hắn biết. Nhưng hắn cũng nên cảm ơn Jane vì cô đã không đổi địa điểm

nếu không thì dù có lật tung cả thành phố này lên cũng chưa chắc gì tìm được

em.

Mắt hắn dừng lại ở hai

người đàn ông kia, bên hông hai gã đều có giắt theo một khẩu súng lục màu đen.

Hắn nuốt nước bọt, nếu hai tên đó tay không đánh nhau với hắn thì không sao chứ

chúng mà dùng đến cái vật không có mắt kia thì e rằng hắn chưa ra trận đã bị

thất bại thảm hại.

- Hai người ở đây canh

chừng nó đi, đừng để cho nó chạy thoát. Nếu nó có ý định muốn trốn thì tôi cho

hai người tùy ý xử nó. - Jane căn dặn hai gã trước khi rời đi.

- Vâng, chúng tôi biết

rồi. - Hai gã đồng thanh.

Jane nhìn em lần cuối,

cười nhạt rồi bỏ đi. Vì hắn đã biết chuyện nên cô không thể về nhà được, đêm

nay cô sẽ ngủ ở khách sạn.

Thấy Jane ra, hắn vội

nấp sang căn phòng bên cạnh, chờ cho cô đi rồi hắn mới vào giải quyết hai tên

kia.

Nhân lúc hai gã không

chú ý, hắn đạp hai cú thật mạnh vào ngực hai gã. Bị đánh bất ngờ nên hai gã trở

tay không kịp, ngã sóng soài ra đất. Nhưng rất nhanh, hai gã mau chóng ngồi dậy

và cùng một lúc tấn công hắn bằng một cú đấm thật mạnh nhưng cũng may là hắn đã

tránh được. Công hắn học võ từ nhỏ, đâu thể để hai gã xoàng đó đánh dễ dàng như

vậy. Hắn dùng hết sức đạp thêm một cái vào bụng tên đầu đỏ rồi xoay người, đạp

một cái ngang đầu tên đầu xanh. Hai gã đau đớn, một tên ôm bụng, một tên ôm đầu

rên rỉ dưới đất. Giải quyết xong hai tên đó, không chần chừ thêm nữa, hắn chạy

lại cởi trói cho em.

- Em có bị thương ở đâu

không? - Sau khi cởi trói, hắn liên tục xoay người em qua lại để xem em có bị

thương không.

Em không trả lời câu

hỏi của hắn, chỉ cười thật tươi rồi ôm chầm lấy hắn, xúc động nói:

- Em biết là anh sẽ tới

mà.

Hắn cũng cười rồi ôm

lấy em. Hai người ôm nhau trong niềm hạnh phúc nhưng đâu biết rằng, một ánh

nhìn như muốn giết người của ai đó đang đứng ngoài cửa.

- Tiểu thư! - Thấy cô,

em hốt hoảng liền buông hắn ra, sợ hãi nhìn cô.

Hắn đưa mắt nhìn ra cửa

thì thấy Jane đã đứng đó từ bao giờ. Nhưng có vẻ như hắn không có gì phải ngạc nhiên

hay lo sợ khi thấy cô trở lại vì hắn vốn đã biết trước được điều đó. Chiếc Benz

của hắn đang đậu ngoài sân, khi cô thấy nó chắc chắn cô sẽ biết nó là của ai

thôi.

Tên đầu đỏ nhân lúc hắn

sơ ý, gã ngồi dậy rồi quơ tay lấy khúc gỗ ở bên cạnh, giơ lên cao và nhắm thẳng

vào lưng hắn mà hạ xuống.

- Zin, cẩn thận. - Em

hét lên và đồng thời xoay người hắn lại, nhận lấy cú đánh đó thay hắn.

Em đau đớn nằm gục trên

người hắn trong khi hắn chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Hắn trợn tròn

mắt, lay người em:

- Sea! Em có sao không?

- Em khó nhọc lắc đầu, gượng cười với hắn, gương mặt em vì đau đã trở nên t