ngượng ngùng, lần đầu tiên ở nhà người khác lại ngủ nướng. Đào tử an ủi tôi : "Không sao cả, không phải cậu cháu vẫn còn đang ngủ sao ạ ? Mọi người đều biết là thời gian nghỉ ngơi trong thành phố và nông thôn cũng không giống nhau, bà ngoại cháu còn dặn bọn cháu không được gây ồn ảnh hưởng tới hai người đấy."
Đào tử chỉ nói được với tôi mấy câu đã lại đi làm việc của cậu ta rồi. Chị gái và chị dâu của Lục Lệ Thành đang bận rộn trong phòng bếp, chuẩn bị cơm tất niên. Tôi vừa vào tới cửa bếp, chị anh ta đã đẩy tôi ra : "Những việc này dì không làm được đâu, thôi dì đi xem TV đi, nếu không thích xem TV thì kêu cậu Thành dẫn dì đi dạo chơi loanh quanh đây."
Chị ấy thấy Lục Lệ Thành còn chưa dậy, định cao giọng gọi anh ta, tôi vội nói : "Không cần đâu ạ, ngày thường anh ấy cũng bận nhiều việc lắm, khó có cơ hội được ngủ nướng, để cho anh ấy ngủ đi ạ."
Chị gái anh ta lại định pha trà, làm mấy đồ ăn vặt cho tôi. Tinh Tinh đứng ở xa xa liền gọi tôi : "Dì ơi, để cháu dẫn dì đi chơi."
Tôi như tìm được cứu tinh, vội vàng chạy trốn qua chỗ Tinh Tinh, chị gái và chị dâu đều dặn dò vọng lại : "Nhớ để ý dì cho cẩn thận nhé."
Tinh Tinh che miệng cười trộm, tôi thì nhìn Tinh Tinh cười méo xệch. Tinh Tinh nắm tay tôi, đi dọc theo dòng suối : "Cô cháu và cha cháu đều sốt ruột thật sự đấy."
"Sốt ruột cái gì ?"
"Khó khăn lắm chú cháu mới tìm được một người thím về, bọn họ đều sợ không cẩn thận dọa thím chạy mất."
Tôi vội vàng la lên tới đỏ bừng cả mặt mũi : " Dì không phải, dì không phải...."
Tinh Tinh làm bộ khinh thường như người lớn : "Cháu biết, hai người còn chưa kết hôn, có điều vì chưa kết hôn, nên mới sợ dì chạy mất. Haizz, chú cháu là tâm bệnh của bà nội cháu, những lễ mừng năm mới ngày xưa, bà nội chẳng bao giờ vui vẻ được cả, lại thường nhìn ảnh ông nội cháu lén gạt nước mắt. Năm nay vui nhất là bà rồi, bà còn nói, nếu cháu làm tốt, thím thích cháu, bà nội sẽ cho cháu rất nhiều tiền mừng tuổi."
Tôi dở khóc dở cười, khó trách con nhóc con kia lại ân cần như thế, chẳng qua chỉ vì muốn lấy tiền thưởng mà thôi.
"Cháu dẫn dì đi đâu vậy ?"
"Sắp tới nơi rồi."
Vừa đi vừa nói chuyện, lòng vòng mấy đoạn, ở một nơi khuất gió, đầy nắng, một căn nhà nhựa lớn chợt xuất hiện trước mặt tôi
"Đây rồi ạ, vào đi thôi !" Tinh Tinh kéo tay tôi chui vào trong căn nhà nhựa kia, tôi A lên một tiếng đầy sợ hãi, - trước mắt là một biển hoa, màu đỏ, màu vàng, màu tím, màu hồng nhạt .... có hoa hồng đại đóa, có lan hồ điệp, cùng khoe sắc trên những cái giá cao thấp khác nhau trong căn nhà lợp nhựa kia.
Tinh Tinh chắp tay sau lưng, nhìn tôi hỏi : "Thích không ạ ?"
Tôi gật đầu, cô bé cười rất đắc ý : "Làm gì có người con gái nào không thích hoa chứ, dì thích cây nào cứ tùy tiện chọn đi ạ."
Trong bụi hoa có tiếng cười truyền ra, Đào tử chợt đứng dậy : "Em cũng thật biết mua chuộc lòng người."
Tinh Tinh thoáng đỏ mặt, trừng mắt liếc Đào tử một cái : "Trong này cũng có hoa của em nhé, đây, đây, đều là do em tưới nước hết."
Đào tử cũng rất cam chịu : "Được, được được, đều là của em cả."
Tôi vừa đứng bên những cái giá ngắm hoa, vừa hỏi : "Đây là cậu trồng cả sao ?"
"Vâng ạ, năm nay là năm thứ hai rồi ạ."
"Thế nào, thị trường như thế nào vậy ? Hình như buôn bán hoa tươi cũng không dễ làm lắm thì phải."
"Buôn bán hoa đúng là không dễ, dân quê cũng không muốn tiêu phí vào mấy trò chơi bời vô bổ đó, chỉ có người trong thành phố là hay mua. Bên phía Vân Nam kia bốn mùa đều như mùa xuân, thích hợp cho hoa cỏ sinh trưởng, hơn nữa nhờ quy mô lớn, chi phí thấp hơn nhiều, cho dù tốn chi phí vận chuyển bằng máy bay, tới mấy nơi Tây An, Bửu Kê, Hán Trung ở vùng này, vẫn có ưu thế cạnh tranh hơn hoa tươi trồng tại chính chỗ bọn cháu."
Tôi liền quan sát đám hoa của cậu ta : "Cậu không bán hoa cắt cành, mà bán cả cây hoa sao ?"
Cậu ta giơ một ngón cái lên tán thưởng tôi : "Đúng ạ ! Cháu bán cây hoa, ra tới thị trường là bồn hoa. Dù sao khí hậu ở Vân Nam cũng không giống như khí hậu chỗ chúng cháu, giống hoa không giống nhau, hơn nữa chi phí vận chuyển bồn hoa rất cao, cho nên thị trường tiêu thụ hoa của cháu cũng không tệ lắm, nhất là mấy ngày lễ Tết, năm nay có thể bán sạch chỗ hoa này trước Tết.”
Tôi nhẩm tính số lượng giá, cùng số lượng hoa trên mỗi giá, lại căn cứ vào giá cả của hoa trên thị trường như tôi được biết, vô cùng kính nể thốt lên : "Chắc phải thu được từ ba tới năm vạn đi ?"
Cậu ta cũng thực ngạc nhiên : "Dì tính toán cũng nhanh như cậu cháu vậy! Đúng vậy, khấu trừ phân bón, nhân công, vận chuyển, đại khái có thể thu được hơn ba vạn."
"Sở trường của cậu cậu không phải tính toán, sở trường của tôi mới là tính toán, cho nên tôi mới làm công cho cậu của cậu."
Đào tử cười, chỉ vào một chậu hoa dâm bụt đỏ tươi nói : " Cây này đẹp, để lát nữa cháu tìm một cái chậu rồi trồng nó vào, để dì mang về phòng."
"Thế thì tôi không khách khí rồi."
Tinh Tinh vội vàng nói : "Là em dẫn dì tới đấy nhé."
Tôi và Đào tử cùng cười, Đào tử nói : "Biết rồi ! Nếu bà hỏi, thì công lao của em là lớn nhất."
Lục Lệ Thành đứng ở cửa căn lều hỏi : "Cô
