gạo nếp, còn cái này thì dùng lúa mạch, thứ này con gái uống thích nhất. Lúc bọn cháu về nhà, bà nội đang ủ rượu, thấy bọn cháu lén lút trong phòng một lát rồi mới đi, bà liền lấy cái bình hay dùng của Miêu Miêu, đổ đầy rượu ngâm trong đó rồi kêu bọn cháu mang theo. Bà cháu rất tinh tường nhá ! Chắc chắn là biết cậu đang định làm chuyện xấu, nên mới cố tình rót một bình rượu ngâm cho dì."
Đang thao thao bất tuyệt đột nhiên nghẹn hẳn, sau gáy của cậu ta đã lại trúng một cái đập, Tinh Tinh cười ầm lên, Đào tử liền ngồi xuống cạnh tôi : "Tốt hơn hết là cháu nên giữ chút khoảng cách với cậu, bằng không chẳng sớm thì muộn cũng bị cậu đánh thành ngu si mất."
Chúng tôi ngồi giữa thảm hoa, thưởng rượu ăn thịt, nghe Đào tử nói về những ý tưởng trong tương lai của cậu ta, nghe Lục Lệ Thành kể những chuyện yêu quái nơi sơn dã, không biết cái này có tính là "danh sĩ thật, bởi phong lưu" hay không, có điều, đúng là chúng tôi rất vui vẻ.
Mấy người cùng ngồi tán chuyện trong nhà hoa, cho tới lúc trời đã khá muộn, mới đứng dậy ra về.
Trước bữa cơm tất niên phải thắp hương ông bà, anh trai Lục Lệ Thành và Lục Lệ Thành đứng trước, Miêu Miêu theo sát sau. Ba chén rượu, một tế trời, hai tế điện, ba mới lễ tổ tông. Sau đó mọi người mới đỡ bà vào ngồi ở ghế trên, một đám con cháu cùng ra quỳ lạy, cùng chúc may mắn, bà lì xì cho con cháu. Tôi đứng trong một góc nhìn bọn họ, đại khái đây mới là một gia đình Trung Quốc thực sự, những gia đình con một của Trung Quốc bây giờ khó mà hiểu được mấy thứ này.
Đợi Miêu Miêu là người cuối cùng quỳ lạy bà xong, lễ đã xong, chỉ còn mình tôi đứng bên tay phải, những người khác đã quỳ lạy xong cả, đều đi sang bên tay trái. Mọi người cùng quay nhìn tôi, không khí chợt rơi vào tình trạng xấu hổ. Lục Lệ Thành vừa định nói, tôi đã đi ra trước mặt bà, cung kính cúi đầu. Hành lễ với người nhiều tuổi nhất trong một gia đình, không chỉ thể hiện sự tôn trọng của người ít tuổi đối với những bậc trưởng bối, mà còn ngụ ý xin được người trưởng bối chúc phúc. Bà đồng ý nhận lễ của tôi, cũng coi như phúc khí của tôi.
Mẹ Lục Lệ Thành cười sung sướng tới mức miệng không khép lại được, nắm chặt lấy tay tôi, tự nhiên lại rơi nước mắt, trong mắt chị gái của Lục Lệ Thành cũng nhấp nhoáng lệ. Mẹ Lục Lệ Thành vừa gạt nước mắt, vừa nhét bao lì xì vào tay tôi, nói mấy câu, mọi người cùng cười ầm lên. Tôi không hiểu gì cả, chỉ nhìn về phía Lục Lệ Thành đầy nghi hoặc, ai ngờ đã thấy mặt anh ta đỏ lên, cũng chẳng giải thích gì cả, chỉ gật đầu với tôi đầy cảm kích.
Anh trai Lục Lệ Thành tuyên bố bắt đầu bữa cơm tất niên, mọi người cùng ngồi vào đúng chỗ của mình theo thứ tự, một cái đĩa lớn đựng đầy sủi cảo còn nóng hầm hập đã được bưng lên, khắp phòng đầy những tiếng cười, ba chữ "Cơm tất niên" hàm nghĩa tam đại đồng đường[1'> trên cùng một mâm cơm đã có dịp thể hiện cụ thể.
Ăn xong bữa cơm tất niên, mọi người cùng xúm lại ngồi xem chương trình tất niên trên TV, tôi và Tinh Tinh, Miêu Miêu ra sân đốt pháo, chỉ một lát lại thấy một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm tai cũng thấy ông ông, mà trong lòng lại vô cùng vui vẻ.
Không biết Miêu Miêu lấy đâu ra một đống pháo chuột, ném đuổi theo tôi. Tôi vừa la hét ầm ĩ xin được tha, vừa chạy trốn loạn chung quanh. Lục Lệ Thành nghe thấy bên ngoài ầm ĩ, liền ra xem thử, thấy tôi bị một thằng nhóc năm tuổi đuổi nhảy lên nhảy xuống la hét ầm ĩ, nước mắt ngắn nước mắt dài, không khỏi đứng dựa cửa phì cười.
"Miêu Miêu, đây là pháo nhé, không thể ném vào người người khác." Tôi cố gắng giải thích, nhưng Miêu Miêu cứ giả vờ như không hiểu. Tôi lại cố thương lượng : "Miêu Miêu, dì là khách nhé, cháu là chủ nhà, không thể làm thế được."
Nguyên tắc của Miêu Miêu là không thèm hé răng, chỉ giơ tay, rất độc ác ném thẳng một quả xuống dưới chân tôi. Tôi như con mèo bị đốt phải mông, nhảy dựng lên, chạy thẳng về phía Lục Lệ Thành, túm lấy anh ta, dùng anh ta làm tấm chắn, chắn trước người mình. Không ngờ vẻ mặt uy nghiêm của Lục Lệ Thành cũng chả có tác dụng gì đối với Miêu Miêu cả, thằng nhóc kia không nói nửa câu, lập tức ném thêm ba quả pháo xuống dưới chân bọn tôi, chẳng những tấn công tôi, mà tấn công luôn cả Lục Lệ Thành.
Lục Lệ Thành cùng kéo tôi tránh né, Miêu Miêu không ngừng cố đuổi giết, Đào tử lửa cháy thêm dầu, cũng cầm một nắm pháo chuột ném xuống dưới chân bọn tôi. Lục Lệ Thành kêu lên đầy cảnh cáo "Lưu Hải Đào", Lưu Hải Đào "Dạ" một tiếng rất to, kèm theo tiếng "Dạ" là một quả pháo nữa đã ngoan ngoãn rơi xuống dưới chân bọn tôi.
Tinh Tinh mải đứng xem chúng tôi vô cùng sung sướng, quên mất lời bà nội dặn cần phải lấy lòng tôi, cũng cầm nắm pháo đuổi theo bọn tôi.
Tôi và Lục Lệ Thành bị tấn công trước sau, tránh cũng không tránh được, anh ta chỉ đành kéo tôi ra sân. Miêu Miêu đuổi theo vài bước, nhưng nó sợ bóng tối, cơn sợ lại nổi lên, đành dừng chân, lại cất giọng rất ngọt ngào : "Chú ơi, chú đi ra đi, cháu không ném vào chú nữa đâu ! Dì Tô ơi, dì ở chỗ nào rồi ? Cùng ra chơi đi, cháu sẽ không ném vào dì nữa đâu."
Tin nó mới là lạ ! Tôi và Lục Lệ Thành cùn