Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327920

Bình chọn: 7.5.00/10/792 lượt.

Kinh chỉ thích rượu vang đỏ. Mỗi một

bình rượu đỏ đều trực tiếp mang từ Pháp về qua đường hàng không, hương vị thuần

khiết, nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh.

"Thiên Kình, ở đây đẹp quá, ngay cả trong gió đều

thoang thoảng mùi thơm ngát…" Tâm tình Ngu Ngọc vui vẻ, vốn tưởng rằng Úc

Noãn Tâm xuất hiện sẽ quấy rầy kế hoạch ra biển, không nghĩ là nàng ta không

cùng lên boong tàu, tâm tình phiền muộn của cô ta bỗng sạch trơn.

Hoắc Thiên Kình thư thả uống một ngụm rượu đỏ, nhìn Ngu Ngọc

đang vui vẻ ở bên cạnh, đặt chiếc ly sang một bên.

"Ngọc Nhi, nói đi, em tìm tôi có chuyện gì?"

Đây là cách hắn chuyên gọi nàng, cũng thể hiện mối quan hệ

lâu năm không tầm thường giữa họ.

Ngu Ngọc tiến lên, làm nũng ngồi lên đùi hắn, hai cánh tay

vòng ôm lấy cổ hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nghiêng, đôi mắt đẹp sáng lên.

"Cái gì cơ, lẽ nào em không thể nhớ anh sao?"

Cánh tay Hoắc Thiên Kình vòng trụ vòng eo của cô ta, cặp mắt

thâm sâu lóe lên ánh sáng như nhìn thấu vào tận chân tơ kẽ tóc. "Em nên biết

tôi không thích những người đàn bà quanh co long vòng."

Ngu Ngọc khẽ cười, giấu đi ánh mắt đã có một tia xấu hổ,

vòng lấy cổ hắn, nũng nịu nói: "Là như vậy, hai ngày sau chính là ngày

bình chọn nhà từ thiện, em nghĩ…" Cô ta khôn ngoan nói được một nửa thì ngừng

lại, ngón tay mảnh mai khẽ trêu chọc khuông miệng của hắn.

"Cô muốn giành được phần vinh dự này, cho nên cần nhờ đến

ta." Tâm tư của cô ta không khó đoán, nhiều năm như vậy, các giải thưởng

to nhỏ đều do hắn đứng ra can thiệp không ít.

"Thiên Kình…"

Ngu Ngọc nhu mì nhìn hắn. "Chắc anh cũng đã nghe nói giải

thưởng được ban bố lần này có rất nhiều người quan tâm, người ta chỉ muốn nâng

cao một bước trong sự nghiệp thôi mà…"

"Chuyện này hẳn phải do công ty cô ký ước phụ

trách." Hắn cười cười, đáy mắt lộ vẻ hờ hững.

Ngu Ngọc nghe xong, đôi mắt hơi tối sầm một chút. "Công

ty đương nhiên sẽ có người phụ trách rồi, thế nhưng giải thưởng này có rất nhiều

người đang tranh nhau mà, người ta chỉ không muốn lại dậm chân tại chỗ

thôi."

"Đây là công cuộc từ thiện, nếu cô muốn cầm giải thưởng

để rạng rỡ mặt mày trong trường hợp này, ít nhất cũng nên bỏ ra một chút tâm

huyết, như vậy không đến mức khiến người ngoài biết được là do tác động bí mật."

Hoắc Thiên Kình nhàn nhạt nói, thuận tay chỉ chỉ vào cái ly không ở bên cạnh.

Ngu Ngọc lập tức chủ động từ từ rót rượu vang vào, cầm cái

ly lên khẽ nói: "Thiên Kình, người ta không tin được công ty quản lý, lẽ

nào… anh không muốn quản em nữa rồi sao?"

Hoắc Thiên Kình cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch, khẽ nhếch

môi, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta lên, thờ ơ nói: "Hiện nay em là nữ

diễn viên chói sáng một góc trời, những người muốn quản em làm sao mà lại ít được?"

Cặp mắt Ngu Ngọc chợt lóe lên nét hoảng sợ, vội vàng nũng nịu

lay lay cánh tay hắn nói: "Thiên Kình, người ta từ một diễn viên nhỏ nhoi

bình thường biến thành một nữ diễn viên như ngày hôm nay đều bởi vì có anh. Em

yêu anh, cho dù biết anh có rất nhiều người đàn bà khác, cũng cam tâm tình nguyện.

Thiên Kình, có phải là anh đã thấy bài báo đó rồi không? Những tin đồn kia đều

là do các phóng viên viết bậy, em cùng nam diễn viên kia thực sự không

có…"

"Tôi không thích nghe giải thích!"

Hoắc Thiên Kình cất tiếng nói trầm thấp cắt đứt lời Ngu Ngọc

nói, mày nhíu lại. "Em nói em yêu tôi?"

"Đúng vậy, Thiên Kình, em yêu anh, vì anh em có thể làm

bất cứ chuyện gì!" Ngu Ngọc vội vã nói.

Hoắc Thiên Kình thích thú gật đầu, bất ngờ nói một câu:

"Nếu như ngày hôm nay Hoắc Thiên Kình tôi bị phá sản, hay chỉ là một kẻ

nghèo hèn không một xu dính túi, em còn có thể duy trì tình yêu của mình nữa

không?"

Hả?

Ngu Ngọc khẽ giật mình trong chốc lát, sau một lúc lâu mới

phản ứng lại, gật đầu. "Thiên Kình, em yêu chính là con người của

anh…"

"Yêu con người của tôi?" Hoắc Thiên Kình cười cười

ngoài ý muốn. "Em hiểu biết được bao nhiêu về con người của tôi?"

Tất cả đàn bà đều giống nhau, mục đích đến gần hắn không phải

vì tiền tài thì cũng vì danh vọng. Tình yêu, đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ

là một thứ gì đó rất rẻ mạt! Cho nên, để một người đàn bà tới gần hắn, chi bằng

giành nhiều thời gian ở trên giường.

"Thiên Kình, anh làm sao vậy…" Ngu Ngọc không rõ vì

sao hắn lại nói những lời này, trong lòng thất kinh.

Quả thực, cô ta tự nhận là không hiểu gì về người đàn ông

trước mắt mình, tuy nói là đã ở cùng một chỗ ba năm rồi.

Hoắc Thiên Kình cười lạnh, đặt ly sang một bên, khóe mắt lơ

đãng lướt đến chỗ ngoặt tại cầu thang trên boong tàu, bóng dáng đang do dự kia

làm đôi mắt hắn trầm xuống…

"Vậy chứng minh một chút xem em yêu tôi được bao

nhiêu!"

Ngu Ngọc khôn ngoan, cười tươi như hoa, niềm vui sướng ngập

đầy trong mắt không cần nói cũng biết…

"Anh yêu, người ta chỉ biết nhất định anh sẽ không bỏ mặc

người ta…"

Hoắc Thiên Kình ngầm thừa nhận khiến trong lòng cô ta rốt cuộc

cũng có niềm tin, giải thưởng này ắt sẽ phải thuộc về cô.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại mang theo hết thảy mọi quyến luyến

cùng phóng đãng, lướt một đường xuống phí


XtGem Forum catalog