con nghe."
"Được được!"
Hai đứa trẻ không ngừng nhảy nhót.
Ngay sau đó, Úc Noãn Tâm cũng bị Hoắc Thiên Kình ôm lấy.
"Còn có cô bé ngốc mà anh yêu nhất nữa!"
Hạnh phúc lại lan ra…
Sáng sớm, Hoắc Thị tràn ngập vẻ bận rộn. Trong phòng họp quốc
tế, các cổ đông đang ngồi nghiêm chỉnh, Anna Winslet ngồi ở vị trí chủ tịch.
Khi trợ lý đưa bản báo cáo tình hình kinh doanh 6 tháng cuối năm đến trước mặt
bà thì bà lại đứng dậy…
"Các vị, hôm nay là lần cuối cùng tôi ngồi ở vị trí
này!"
Các cổ đông đều cả kinh, còn chưa kịp bình luận thì Anna
Winslet lại nói tiếp…
"Bởi vì tôi phải trả vị trí này lại cho chủ nhân của
nó."
Lời vừa dứt, cửa phòng họp liền bị hai người vệ sĩ đẩy ra.
Ngay sau đó, dáng người cao lớn của Hoắc Thiên Kình xuất hiện trước mắt mọi người.
Hắn mặc âu phục đắt tiền, không chút suy giảm vẻ oai phong tuấn tú, mang theo
khí phách của một bá vương đã trở lại. Hắn vững vàng bước tới ngồi xuống ghế chủ
tịch trong sự nín thở của mọi người.
"Các vị…"
Hoắc Thiên Kình bình tĩnh mà nhìn vẻ mặt chấn kinh của các cổ
đông, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ uy quyền sẵn có…
"Vất vả cho các vị rồi. Bắt đầu từ hôm nay, Hoắc Thị lại
do tôi chủ trì."
Mọi người bỗng phản ứng trở lại, giọng nói uy quyền quen thuộc
này đã kích hoạt mỗi tế bào trong người bọn họ. Ngay lập tức, các cổ đông liền
đứng dậy, vỗ tay hoan hô…
Buồi chiều, không khí ở Tả Thị cũng có chút kích động.
Úc Noãn Tâm xuất hiện với vẻ già dặn, đứng trước ban quản
lý. Lần đầu tiên, nàng nở nụ cười tươi như hoa trước mặt họ.
"Các vị, hôm nay Tả Thị chúng ta sẽ do một chuyên gia
phụ trách!"
Các quản lý xì xào suy đoán. Cửa phòng họp mở ra, dưới sự dẫn
đường của trợ lý, Hoắc Thiên Kình bước vào, bước chân vững vàng mang theo vẻ
quyền uy.
Hắn và Úc Noãn Tâm nhìn nhau một cái, ý cười dịu dàng hiện
lên trong mắt. Sau đó khi quay về phía các quản lý đã ngẩn người ra từ nãy giờ
thì gương mặt trở nên lãnh đạm thản nhiên…
"Bắt đầu từ hôm nay, Hoắc Thiên Kình tôi sẽ đảm nhiêm vị
trí chủ tịch của Tả Thị. Tại đây, tôi hứa là Tả Thị sẽ không trở thành một bộ
phận của Hoắc Thị, Tả Thị vẫn là một tập đoàn độc lập. Tôi sẽ phụ trách tình
hình kinh doanh của Tả Thị cho đến khi nào tìm được người thích hợp cho vị trí
chủ tịch."
Vài câu ngắn ngủi nhưng lại giống như là đang tiêm thuốc
kích thích cho mọi người vậy.
Úc Noãn Tâm không khỏi sinh lòng bội phục. Nàng không thể
không thừa nhận Hoắc Thiên Kình rất thích hợp tung hoành trên thương trường. Sự
trầm ổn cùng uy nghiêm của hắn không chỉ làm cho cấp dưới cảm thấy yên tâm mà
còn gây cho người ta sức mạnh hướng về phía trước. Khí thế lãnh đạo trời sinh
này không phải ai cũng có được.
Ngay cả nàng cũng vậy, chỉ cần một câu nói của Hoắc Thiên
Kình thôi là có thể làm nàng cảm thấy an toàn cùng hạnh phúc rồi.
————————
4 năm sau…
Bãi đỗ xe của biệt thự, Hoắc Thiên Kình đang tự tay rửa một
chiếc xe thể thao việt dã cực đẹp. Ánh mặt trời rót lên cơ thể cường tráng của
hắn. Năm tháng không để lại chút dấu vết trên khuôn mặt cương nghị của hắn, ngược
lại càng tăng thêm vẻ nam tính hấp dẫn.
Tiếng khóc đâu đây làm hắn dừng tay lại, quay đầu thì bắt gặp
khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc nứt nở của Tư Khuynh bé nhỏ.
Tư Khuynh đã bảy tuổi, hoàn toàn thừa hưởng vẻ đẹp tuyệt mỹ
của Úc Noãn Tâm, hơn nữa trên người còn chảy dòng máu của Hoắc Thiên Kình làm
cô bé có một vẻ đẹp hơi lai.
Hoắc Thiên Kình thấy con gái khóc mà đi về phía mình thì giật
mình, vội vàng quẳng ống nước sang một bên, người hầu lập tức tiến lên tiếp tục
rửa xe.
"Khuynh Nhi, sao vậy? Ai ăn hiếp con?" Hắn bồng
con gái lên, đau lòng mà lau nước mắt cho cô bé.
Đứa con gái này làm hắn yêu thương hết mình, xem ra câu
"con gái là người tình cuối cùng của cha" là không sai chút nào. Khi
nhìn con gái khóc thì lòng hắn như thắt lại.
Trước giờ Tư Khuynh vẫn được Hoắc Thiên Kình chiều chuộng,
giờ được hắn dỗ dành thì càng uất ức mà khóc òa lên càng dữ dội hơn.
"Quân Nghị thật là xấu, anh ấy gạt hết tiền để dành của
con rồi!"
"Hả?"
Hoắc Thiên Kình nghe thế thì chả hiểu gì nhưng nhìn thấy cô
bé khóc dữ như thế thì vội vàng an ủi. "Khuynh Nhi đừng khóc nữa, thì ra
là hết tiền tiêu vặt, ba cho con, con muốn bao nhiêu?"
"Không phải, quan trọng không phải là cái đó mà…"
"Con ngoan, nói cho ba biết chuyện là thế nào?"
Hoắc Thiên Kình sốt ruột đến nỗi vò đầu bứt tóc, trừ Úc Noãn
Tâm thì Khuynh Nhi là người thứ hai làm hắn đau lòng khi thấy họ rơi lệ.
Hoắc Tư Khuynh còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy Úc Noãn Tâm
tức giận mà bước tới…
"Thiên Kình, anh thật quá đáng, Quân Nghị còn nhỏ như vậy,
sao anh có thể dạy nó chơi cổ phiếu chứ?"
Hoắc Thiên Kình ngẩn ra, lúc này mới phản ứng trở lại. Qua lời
của nàng cùng với gương mặt đẫm lệ của con gái thì bỗng hiểu ra ngọn nguồn.
"Khuynh Nhi, có phải tiền của con bị Quân Nghị lấy đi
mua cổ phiếu rồi không?"
Tư Khuynh gật đầu. "Đúng vậy, anh ấy lừa con, nói rằng
có thể làm cho tiền để dành của con tăng lên gấp bội. Bởi vì hôm nay là ngày kỷ
niệm ba mẹ kết hôn nên con mu
