iên sinh không?"
Sở trưởng thấy thế thì trong lòng cũng hiểu được rồi, ngoại
trừ thở dài một tiếng thì cũng chỉ có thể chiếu theo thủ tục bình thường mà làm
việc.
"Không, đây không phải là cháu nội ta."
Hoắc lão phu nhân ngã vào lòng Anna Winslet mà khóc, hai người
cùng đau đớn đến chết lòng, bởi vì cùng là người đầu bạc tiễn người đầu xanh.
Tả Lăng Thần đau đớn mà nhắm mắt lại, rất lâu sau mới nói với
sở trưởng: "Đã xác nhận rồi, đây đúng là Hoắc Thiên Kình!"
Sở trưởng thở dài một hơi, gật đầu: "Vậy thì tôi sẽ làm
thủ tục cho người chết!"
Tả Lăng Thần gật đầu. Lúc này, cho dù có đau thương thì cũng
phải bình tĩnh mà đối mặt với tất cả.
"Không…"
Ngay khi Sở trưởng chuẩn bị bước đi thì Úc Noãn Tâm bỗng lao
tới bên cạnh thi thể, trên gương mặt tái nhợt không có chút máu nào.
"Noãn Tâm, anh ấy đúng là Thiên Kình!"
Tả Lăng Thần đau lòng mà ôm lấy nàng, sợ rằng nàng không tiếp
nhận được sự thật này mà chịu đả kích lớn.
"Không, chắc chắn đây không phải là Thiên Kình, anh ấy
sẽ không rời xa em, chắc chắn sẽ không!"
Úc Noãn Tâm rống lên như điên, ánh mắt nhìn thật kỹ thi thể
trước mắt, nỗi sợ hãi vừa rồi hoàn toàn biến mất.
So với việc đối diện với thi thể đáng sợ kia thì mất đi
Thiên Kình càng đáng sợ hơn!
"Noãn Tâm, em bình tĩnh chút đi!"
"Lăng Thần…"
Úc Noãn Tâm bỗng kêu lớn, bắt lấy tay của thi thể, run rẩy
nói với mọi người: "Đây không phải là Thiên Kình, tay của người này không
có nhẫn, không có!"
Mặt Anna Winslet đã giàn dụa nước mắt, bà bước lên, nghẹn
ngào mà nhìn Úc Noãn Tâm…
"Noãn Tâm, đây đúng là Thiên Kình, chúng ta phải tiếp
nhận sự thật này. Cho dù gương mặt của nó không nhìn rõ được nhưng chúng ta đều
biết rõ dáng người của Thiên Kình. Còn chiếc nhẫn, có thể rơi mất khi gặp nguy
hiểm rồi, lúc đó nất định Thiên Kình rất nguy hiểm!"
Bà cũng không nói tiếp được nữa, giọng nói cực kỳ khổ sở.
"Phương gia! Ta nhất định không đề Phương gia được
yên!"
Hoắc lão phu nhân cũng tràn trề nước mắt, đau đớn mà nhìn
thi thể: "Sao chúng có thể độc ác như thế chứ, cư nhiên tàn nhẫn như vậy với
Thiên Kình của ta!"
Úc Noãn Tâm ra sức lắc đầu…
"Không, đây thật sự không phải Thiên Kình, không phải!"
Thái độ của nàng rất kiên quyết!
"Noãn Tâm, sao em có thể chắc chắn như thế?"
Tả Lăng Thần thấy nàng cũng không giống như đang chạy trốn sự
thật mà giống như là đang khẳng định.
Tất cả mọi người đều nhìn nàng, trong mắt lại dấy lên một
tia hy vọng.
Úc Noãn Tâm kích động mà nói: "Thứ mà em nói không phải
là nhẫn cưới mà là Yi Fei Si của em và anh ấy, đó là một đôi nhẫn tình nhân. Em
nhớ rất rõ, lúc ấy khi đeo chiếc nhẫn nam vào tay anh ấy rồi thì rất khó tháo
ra, thậm chí Thiên Kình còn nói có chết anh ấy cũng sẽ không tháo nó ra. Còn
chiếc của em thì hơi rộng một chút, em luôn lo là nó sẽ bị rơi mất. Thiên Kình
lại nói nếu em làm rơi mất nó thì anh ấy nhất định sẽ tìm giúp em. Kết quả là
anh ấy thật sự đi tìm!"
Lời này làm tất cả mọi người đều thấy se lòng.
"Noãn Tâm à…"
Bà Úc không nỡ thấy con gái mình như thế, tiến lên ôm lấy
nàng: "Chuyện đời khó ngờ, biết đâu được Thiên Kình đã làm mất chiếc nhẫn
trong lúc gặp nguy hiểm."
"Không, mẹ…"
Vẻ mặt Úc Noãn Tâm rất quả quyết, trên mặt cũng mang theo
ánh sáng hy vọng: "Cho dù nhẫn có bị rơi mất thì trên tay anh ấy cũng phải
có dấu vết chứ."
"Nhưng…"
"Sở trưởng…"
Úc Noãn Tâm bỗng quay sang nhìn sở trưởng, nói từng tiếng một:
"Người nằm đây hoàn toàn không phải Thiên Kình, Thiên Kình chưa chết, xin
các ông tiếp tục tìm kiếm tin tức của anh ấy!"
Trên mặt sở trưởng có chút khó xử.
Trong mắt Tả Lăng Thần có chút rối ren, anh gật đầu: "Cứ
làm theo lời cô ấy đi!"
Sở trưởng gật đầu.
"Noãn Tâm, anh có chuyện muốn nói với em!" Tả Lăng
Thần quay đầu sang nói với Úc Noãn Tâm.
Bên ngoài nhà xác, sắc trời u ám đến kinh người, chân trời
như bị mực đen tưới lên vậy.
"Noãn Tâm, em thật sự tin tưởng Thiên Kình chưa chết
sao?" Tả Lăng Thần nhìn gương mặt tái nhợt của Úc Noãn Tâm, nghi hoặc mà hỏi.
Dưới ánh chiều nửa tối nửa sáng, gương mặt Úc Noãn Tâm sáng
lên một cách xinh đẹp. Nàng gật đầu, cực kỳ kiên định mà nói: "Em tin rằng
người trong đó tuyệt đối không phải là Thiên Kình! Thiên Kình… nhất định anh ấy
còn sống!"
"Chắc chắn thế sao?" Ngay cả Tả Lăng Thần cũng bị
sự tự tin của nàng làm giật mình.
"Đúng vậy!" Úc Noãn Tâm gật đầu.
"Tại sao?" Trong mắt Tả Lăng Thần vẫn hàm chứa
tình yêu đối với nàng.
Úc Noãn Tâm hít sâu một hơi: "Bởi vì anh ấy là người em
yêu!"
Tim Tả Lăng Thần bỗng co thắt lại, đau đớn lan dần ra.
"Thiên Kình cũng nói như thế!"
"Cái gì?" Úc Noãn Tâm giật mình.
Tả Lăng Thần thở dài một tiếng: "Anh và Thiên Kình đã gặp
nhau tại Fiji. Mặc dù lần này gặp nhau rất ngắn ngủi, chỉ là một bữa ăn chung
thôi nhưng bọn anh đã nói rất nhiều. Lúc nhắc tới em, vẻ hạnh phúc trong mắt
Thiên Kình rất rõ ràng. Anh biết, anh ấy rất yêu em!"
Úc Noãn Tâm cảm thấy lòng mình rất đau.
"Thiên Kình, anh ấy… đã nói những gì?"
"Nói rất nhiều."
Tả Lăng Thần nhìn nàng, trong mắt lộ ra chút khổ sở: "Đối
với
