nàng tuyệt vọng, rất tuyệt vọng! Nàng biết hôm nay
mình không thể chạy thoát, tựa như cái đêm ba năm trước, nàng không thể bảo vệ
sự trong sạch của mình, cũng giống như khi bị Hoắc Thiên Kình cường bạo, nàng
cũng không thể trốn thoát…
Ngày hôm nay, lại đến phiên Tả Lăng Thần, người đàn ông mà
nàng từng dành cả trái tim để yêu…
Úc Noãn Tâm nhắm hai mắt lại, hàng mi dài che khuất vẻ đau đớn
nhức nhối trong lòng. Khi mở mắt ra thì đáy mắt là vẻ thê lương như tro tàn nguội
lạnh…
"Anh thực sự rất muốn em?" Đôi mắt hơi sưng đỏ rốt
cục mở ra, hỏi người đàn ông điên cuồng phía trên.
Ánh mắt trong trẻo ai oán của nàng khiến lòng của Tả Lăng Thần
như bị đập mạnh. Anh nhìn nàng, không hề chớp mắt, rồi lại vì vẻ đẹp tuyệt mỹ của
nàng mà con ngươi co lại, đáy mắt lộ vẻ chiếm hữu không thể cự tuyệt…
Úc Noãn Tâm hiểu rõ…
Nàng lạnh lùng cười, nụ cười này thê lương cùng bất lực như
hiểu rõ cuộc đời. Nàng tựa như một chiếc thuyền bị mắc cạn trên bờ cát cả ngàn
năm, cô đơn, già cỗi…
Nàng còn đang chờ mong cái gì chứ? Chờ mong người đàn ông sớm
đã thành xa lạ này sẽ buông tha cho nàng sao? Hay đang chờ mong sẽ có người từ
trên trời giáng xuống cứu nàng? Tình huống anh hùng cứu mỹ nhân luôn chỉ tồn tại
trong tiểu thuyết, mà hiện thực thường thường luôn tàn khốc…
Bởi vì… nàng đã trải qua hai lần tàn khốc như vậy, cho nên
căn bản sẽ không có mong đợi gì nữa…
"Noãn Tâm…"
Bộ dáng của nàng làm Tả Lăng Thần vừa đau lòng vừa yêu
thương. Anh không muốn buông tay, cho dù nàng không hề giãy giụa nữa thì anh
cũng không tính buông tay.
"Thả tay em ra đi, em sẽ như anh mong muốn…"
Úc Noãn Tâm như một búp bê bị nhàu nát, ánh mắt trống rỗng
tràn nhập lạnh lùng mà nhìn anh, ngay cả giọng nói cũng như đang bồng bềnh
trong không trung, trống trải mà xa xăm…
Tả Lăng Thần nắm chặt nắm đấm, bàn tay đang kiềm chế nàng chậm
rãi buông ra…
Úc Noãn Tâm ngồi dậy, cam chịu mà nhắm mắt lại, ngón tay bắt
đầu mở nút áo trên người. Từng cái từng cái một…
"Em có thể cho anh, nhưng anh phải nhớ kỹ, bắt đầu từ
giây phút anh có được em, em sẽ hận anh, suốt đời suốt kiếp cũng hận
anh…."
Đôi má nàng dần dần tái nhợt, gần như trong suốt giống như bị
người ta lấy hết máu vậy. Vì chứa đầy đau đớn cùng nhục nhã mà rốt cuộc hai mắt
đang nhắm chặt cũng có từng giọt, từng giọt lệ dọc theo khóe mắt chảy xuống…
Ánh mắt Tả Lăng Thần trở nên khác thường kinh người!
"Mở mắt ra, nhìn anh!" Anh đột nhiên nắm chặt lấy
cằm nàng, đáy mắt nổi lên lửa giận rất rõ ràng.
Úc Noãn Tâm nghe lời mà mở mắt ra, đôi mắt trống rỗng bị màn
lệ bao phủ, nước mắt trong suốt lướt qua đôi môi đỏ đang run rẩy như cánh ve
sau mùa thu thì dừng lại ở xương quai xanh gợi cảm…
"Hận anh? Chết tiệt! Em hận anh?"
Vẻ giận dữ tràn ngập trong mắt anh. Vẻ hoàn toàn xa lạ cùng
lạnh lùng trong mắt nàng làm cho chút nhẫn nại cuối cùng của anh cũng tan biến.
Bàn tay to hung hăng xoa lên nơi đẫy đà của nàng, thỏa mãn mà nhìn thân thể của
nàng run lên.
"Em tình nguyện bị Hoắc Thiên Kình giữ lấy cũng không
muốn cho anh? Noãn Tâm, đừng tưởng rằng em nói như vậy thì anh sẽ bỏ qua cho
em! Anh nói rồi, anh sẽ không buông tha em!"
Nói xong, anh mạnh cúi đầu, cắn nuốt đôi môi nhỏ nhắn của
nàng, đồng thời cũng chiếm đoạt tất cả cảm xúc của nàng.
Nhanh nhẹn, dũng mãnh, điên cuồng, hết sức thô bạo… Những thứ
này cùng với hơi thở nam tính của anh vây lấy Úc Noãn Tâm không chừa một chút,
một điểm lui về phía sau cũng không có!
Úc Noãn Tâm không hề động đậy, thậm chí ngay cả phản kháng
cũng không. Thứ nhất, nàng biết cái gì gọi là sức người có hạn. Thứ hai, nàng
hiểu rõ nàng càng phản kháng thì lại càng khơi gợi lên sự chinh phục điên cuồng
cùng lửa giận hừng hực trong lòng Tả Lăng Thần!
Nàng tin lời anh nói là sự thật, bởi vì trong nụ hôn mãnh liệt
của anh, không khó nhìn ra quyết tâm điên cuồng của anh!
Cho nên… nàng giống như một con búp bê, mặc cho môi của anh
từ từ đi xuống…
Hòa với nước mắt tuyệt vọng lạnh lẽo…
Động tác điên cuồng ngừng lại…
Chỉ thấy mắt Tả Lăng Thần trầm xuống, cánh tay duỗi ra, đem
nàng ôm chặt lấy hoàn toàn, để nàng cảm nhận được sự hưng phấn của anh….
"Bị anh giữ lấy làm em không cam tâm như thế sao?"
Thấy vẻ mặt nàng không hề có sức sống, tựa như bông hoa dần
héo rũ, anh dừng lại. Hai tay đang để hai bên người nàng đột nhiên nắm chặt, từ
khuôn mặt anh tuấn không khó nhìn ra vẻ đau khổ khi bị dục vòng dằn vặt của
anh…
"Cường bạo… thì còn để ý đến người ta có cam lòng hay
không sao?"
Mắt Úc Noãn Tâm ngấn lệ, bên môi lại lần nữa dấy lên ý cười
châm chọc, thê lương cùng bi ai…
"Anh muốn có được em, em sẽ không phản kháng. Ít nhất,
đây cũng là phương pháp duy nhất bảo vệ mình không bị tổn thương…" Nói
xong nàng lại nhắm mắt, tựa như một mỹ nhân đang ngủ không có sức sống, mặc cho
sương gió bào mòn tuổi xuân của mình…
"Em…"
Ánh mắt Tả Lăng càng trở nên mãnh liệt kinh người, anh nhìn
chằm chằm vào khuôn mặt cực kỳ trầm tĩnh và tái nhợt của nàng, ngay cả hàng mi
dài run rẩy cũng trở nên bình tĩnh trở lại, ngay cả nước mắt
