làm bất kỳ hoạt
động xã giao nào. Có lẽ với cá tính như vậy, ngược lại khiến càng nhiều phú gia
chạy theo như vịt.
Có điều… dưới tình huống của hôm nay, nàng làm như vậy thật
là không lý trí.
Quả nhiên, suy nghĩ trong đầu nàng chưa nghĩ xong liền nghe
được tiếng một cái tát mạnh mẽ vang lên…
Chỉ thấy Vạn tiên sinh đứng dậy, bàn tay to lớn mập mạp tát
vào mặt Phỉ Tỳ Mạn một cái, vẻ mặt vô cùng tức giận. Âm thanh không lớn, nhưng
lộ ra mệnh lệnh không thể chối từ…
"Cô giả bộ thanh cao cái gì? Đừng cho là tôi không biết
ngôi sao các cô, bề ngoài mỗi người đều giả bộ rất thanh cao, trên giường chẳng
phải là đều một dâm phụ sao? Bảo cô hầu rượu là uất ức lắm sao? Cô không muốn uống
sao? Được…"
Chỉ thấy hắn vừa nói vừa cầm bình rượu mạnh rót ào ào vào một
cái ly lớn rồi nói: "Cô uống hết ly rượu này cho tôi, sau đó xin lỗi Hoắc
tiên sinh thì tôi sẽ không truy cứu việc này nữa, bằng không tôi sẽ cho cô
không chịu nổi!"
Trên gương mặt vốn trắng nõn của Phỉ Tỳ Mạn xuất hiện năm dấu
tay đỏ hồng, đáy mắt cố nén không cho nước mắt chảy xuống.
Mỗi người đàn ông trong bữa tiệc đều có vẻ đang xem kịch vui,
còn Hoắc Thiên Kình thì lại như không hề phát sinh chuyện gì, dường như không
có việc gì mà uống rượu.
Tim Úc Noãn Tâm cũng muốn nhảy vọt tới cổ họng. Nàng nhìn Phỉ
Tỳ Mạn, lại nhìn ly rượu to kia. Đó là rượu rất mạnh, một cô gái sao có thể chịu
được?
Chắc Vạn tiên sinh kia cũng là thẹn quá thành giận, dù sao
là muốn lấy lòng Hoắc Thiên Kình, không ngờ tới người đàn bà mà mình dẫn đến lại
không giữ mặt mũi cho mình.
"Còn không uống? Muốn tôi đút cô sao? Nếu cô không uống
ly rượu này, không đi hầu hạ Hoắc tiên sinh một chút, tôi sẽ khiến cô chịu
không nổi. Còn muốn ở trong giới giải trí này hay không?" Vạn tiên sinh thấy
Hoắc Thiên Kình không có phản ứng gì, càng đem tức giận trút lên người cô gái
bên cạnh.
Đáy mắt Phỉ Tỳ Mạn hiện lên một tia bất khuất, nhưng nhanh
chóng bị cô ta dìm xuống. Cô cầm lấy ly rượu…
Úc Noãn Tâm thấy rõ ràng tay cô ta đang run rẩy.
Mùi rượu cay nồng làm cô nhíu chặt lông mày lại, cô nhắm mắt
lại, vừa muốn uống thì…
"Chờ một chút!"
Rốt cuộc Úc Noãn Tâm không nhịn được mà mở miệng, đứng dậy,
ánh mắt lo lắng nhìn Phỉ Tỳ Mạn.
Hoắc Thiên Kình liền có phản ứng. Hắn buông ly rượu, ngẩng đầu
nhìn Úc Noãn Tâm.
Tay Phỉ Tỳ Mạn đang cầm ly rượu dừng giữa không trung. Dưới
sự kinh ngạc của mọi người, chỉ thấy Úc Noãn Tâm bước nhanh lên phía trước, đoạt
lấy ly rượu trong tay Phỉ Tỳ Mạn, đối mặt với Vạn tiên sinh cười tươi như hoa…
Ánh mắt Vạn tiên sinh sáng lên.
"Vạn tiên sinh, Phỉ Tỳ Mạn là tiền bối của tôi. Hôm nay
thân thể cô ấy không khỏe cho nên mới chống đối. Xin Vạn tiên sinh đừng lấy làm
phiền lòng."
Nụ cười của nàng đúng là mê người, dĩ nhiên Vạn tiên sinh lập
tức liền sững sờ.
Hoắc Thiên Kình không vui mà nhíu chặt mày lại.
Úc Noãn Tâm liếc mắt nhìn Phỉ Tỳ Mạn một cái, cầm lấy một
cái ly nhỏ, từ ly rượu lớn rót ra một ít rượu, đối mặt Vạn tiên sinh, nhẹ giọng
nói:
"Vạn tiên sinh, Hoắc tiên sinh luôn là người có tấm
lòng rộng mở, ngài ấy sẽ không tính toán chuyện nhỏ nhặt này đâu. Ngược lại Vạn
tiên sinh không nên vì chuyện này mà chọc giận thân thể. Dù sao xí nghiệp nhà họ
Vạn cũng cần ngài chèo chống, không phải sao? Như vậy đi, ly rượu này coi như
tôi thay tiền bối Phỉ Tỳ Mạn tạ tội. Nếu vạn tiên sinh có thể tha thứ thì liền
uống ly rượu này, được không?"
Vạn tiên sinh quả thực bị nụ cười của Úc Noãn Tâm mê hoặc đến
thất điên bát đảo, lập tức cầm lấy ly rượu trên bàn, cụng ly với nàng nói:
"Vẫn là Úc tiểu thư làm người ta yêu mến, thế này mới phải chứ…"
Nói đến đây, hắn vô thức nhìn về phía Hoắc Thiên Kình, thấy
sắc mặt hắn tựa hồ trở nên có chút khó coi, lập tức sửa lời nói: "Úc tiểu
thư kính rượu khiến tôi vừa mừng vừa lo, dù sao cũng là người bên cạnh Hoắc
tiên sinh mà."
Hắn thực sự không dám đụng đến nàng.
Trước kia Hoắc Thiên Kình là người vẫn luôn coi đàn bà như
quần áo. Cho dù là Ngu Ngọc lúc trước, chỉ cần trong buổi tiệc có người thèm muốn,
hắn cũng rất hào phóng kêu Ngu Ngọc tiến lên hầu rượu, thậm chí là… hầu ngủ!
Nhưng hôm nay cô gái này chỉ mới tiến lên kính rượu, tại sao
sắc mặt Hoắc Thiên Kình lại khó coi như vậy chứ?
"Hoắc tiên sinh, ngài xem ly rượu này…"
"Đưa cho tôi!" Không đợi hắn nói xong, Hoắc Thiên
Kình liền mở miệng cắt lời hắn, tất cả mọi người đều hồi hộp.
Úc Noãn Tâm ngẩn cả người, ánh mắt ngạc nhiên nhìn Hoắc
Thiên Kình. Chỉ thấy hắn hơi khom người đứng lên, đi tới trước mặt nàng, lấy ly
rượu nàng đang cầm trong tay. Tay kia thuận thế đưa lên eo nàng, ôm nàng vào
lòng.
"Đàn bà thường thích cáu kỉnh, làm mấy chuyện nhỏ nhặt
là rất bình thường, có gì mà phải tức giận. Cạn ly!"Chỉ thấy Hoắc Thiên
Kình nhếch miệng cười, cái ly khẽ chạm vào ly của Vạn tiên sinh, ngửa đầu, uống
một hơi cạn sạc
Mọi người đều cả kinh!
Phỉ Tỳ Mạn trợn to mắt, mà Vạn tiên sinh cũng sửng sốt đến nỗi
quên cả hành động.
Ngay cả Úc Noãn Tâm cũng vô cùng ngạc nhiên.
Sau khi Hoắc Thiên Kình một hơi uống cạn, th