XtGem Forum catalog
Bảo Bối Lên Nhầm Giường

Bảo Bối Lên Nhầm Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323235

Bình chọn: 9.5.00/10/323 lượt.

đến vui vẻ. “Mẹ còn không nỡ bỏ lại con.”

Bùi Tòng Ngạn ở trong lòng mẹ nhìn qua

ba ba đang thở phì phì khiến nó cảm thấy buồn bực khó hiểu. Mấy ngày nay nó nhìn thấy ba ba trà không nhớ cơm không nghĩ, một tấc cũng không rời khỏi mẹ, một lòng hy vọng mẹ nhanh tỉnh lại, nhưng lúc này làm sao vậy?

Mẹ tỉnh nhưng ba ba lại tức giận là sao?

“Ba ba, ba ba sao vậy, mẹ tỉnh khiến ba ba không vui sao?”

Cổ Việt Trì thở phì phì nói. “Ai nói ba ba không vui?”

Đáng lẽ cái ôm này là của anh, lại thành đứa con đến sau này nhanh chân hưởng trước.

“Mời bác vào.” Sái Ảnh dẫn một cụ ông hiền lành đi vào.

Bùi Bội thấy thế kinh ngạc buông con ở trong lòng ra.

Bùi Tòng Ngạn nhìn thấy cụ ông lập tức

không do dự liền buông mẹ ra chạy đến trước mặt cụ ông nịnh nọt. “Ông

nội, mẹ cháu đã tỉnh.”

Ông nội?

“Ba.” Cổ Việt Trì cung kính gọi.

Cổ ba ho khan vài tiếng, vẻ mặt tươi cười hòa ái đến trước mặt Bùi Bội. “Bùi Bội?”

“Dạ.” Bùi Bội cứng ngắc gật đầu.

“Bác là ba ba Cổ Việt Trì.” Cổ ba tự giới thiệu.

Cô sớm đã đoán được, chính là…

Tầm mắt Cổ ba đảo qua Cổ Việt Trì, Sái

Ảnh cùng Bùi Tòng Ngạn. “Bùi Bội, bọn họ đã nói cho bác biết hết chuyện

của con rồi.” Cổ ba vươn bàn tay nhăn nheo đặt lên vai Bùi Bội. “Ủy

khuất cho con rồi, cũng cảm tạ con đã sinh con cho Cổ Việt Trì.”

Bùi Bội mở to hai mắt nhìn cụ ông, lập

tức quét mắt qua những người đứng sau cụ ông đang nở nụ cười giả tạo,

nhất thời cô bị nghẹn ở ngực, thiếu chút nữa không có không khí mà chết.

“Đứa nhỏ, những năm gần đây ủy khuất

cho con rồi, bác tin Việt Trì sẽ bù đắp tốt cho con, chỉ cần con cho nó

cơ hội.” Cổ ba thấm thía nói.

“Bác…” Bùi Bội nghẹn lời.

“Bác rất thích đứa nhỏ Tòng Ngạn này.” Cổ ba mắt chứa yêu thương nhìn cháu nội.

Bùi Bội liếc mắt nhìn con một cái, thế nhưng nó lại cười giả tạo, làm cho cô tức giận thầm mắng trong lòng…đồ nịnh nọt !

“Nói gì đi nữa, từ ngày con hôn mê đến

nay, Việt Trì một bước cũng không rời đi, vẫn canh giữ ở bên cạnh con,

ai cũng nhìn ra được cảm tình của nó đối với con.” Cổ ba than thở thật

mạnh. “Con liền tha thứ cho nó đi.”

Bùi Bội ngượng ngùng gục đầu xuống. “Anh ấy cũng không làm sai gì cả, muốn cháu tha thứ gì chứ?”

Cổ ba nghe thấy không khỏi mỉm cười,

vui vẻ hướng đến Bùi Bội nói nhỏ. “Vậy con nói nhỏ cho ba ba nghe, con

đồng ý làm con dâu của Cổ gia không?”

“Làm dâu Cổ gia? Bùi Bội sợ tới mức hai mắt mở to, thì ra cả một sáng nay Cổ ba thay Cổ Việt Trì cầu hôn sao?

“Này…”

Cổ ba cười cười, tiếp tục thêm sức lực. “Có muốn lấy lại công bằng cho mình không?”

“Lấy công bằng?” Đây là cái lý luận gì?

“Việt Trì thiếu con nhiều như vậy, ba

ba đây giúp con một chủ ý, không bằng gả cho nó thì con cần cái gì lấy

cái ấy, coi như nó trả lại công bằng cho con.”

Bùi Bội kinh ngạc nhìn Cổ ba, trên đời có kiểu người sống công bằng như vậy sao?

Đột nhiên cô phát hiện vị Cổ ba này rất thú vị. “Thật sự có thể chứ?”

“Đương nhiên có thể, chỉ cần nó kí khế ước bán cả đời thì nó có thể trốn thoát được sao?” Cổ ba hướng cô tề mi lộng nhãn.

“Nói như vậy cũng đúng.” Cô đồng ý với Cổ ba.

Cổ Việt Trì nhìn ba ba và Bùi Bội nói

chuyện với nhau, về phần nội dung câu chuyện thì anh không thể phỏng

đoán, chỉ thấy biểu tình của cô lúc thì kinh ngạc, khi thì nghi hoặc,

thậm chí có một chút cười quỷ dị, làm cho anh nhìn xem không hiểu gì cả.

Nháy mắt Cổ ba biến sắc, nghiêm túc nhìn con mình. “Bùi Bội nguyện ý làm con dâu ba.” Sau đó là cụ ông cười cười nhìn Bùi Bội.

Bùi Bội không nghĩ tới Cổ ba công bố việc này ngay lúc này, làm cho cô chưa chuẩn bị tâm lý nên đỏ mặt.

Cổ Việt Trì bị vui mừng đánh một cái

vào mặt, hưng phấn xông lên ôm Bùi Bội vào lòng. “Tin tưởng anh, anh sẽ

làm cho em hạnh phúc.”

Vui vẻ nhất chính là Bùi Tòng Ngạn, từ hôm nay trở đi nó có mẹ cũng có cả ba ba.

Cổ Việt Trì xông vào ôm cô rồi buông cô ra, Bùi Bội còn chưa hoàn hồn thì bàn tay anh đã cho vào túi lấy ra một chuỗi vòng cổ ngọc bích, giúp cô mang vào rồi đặt một nụ hôn lên trán

của cô.

“Đây là vật đính ước của chúng ta.”

Bùi Bội cúi xuống nhìn vòng cổ trước ngực.

“Vật đính ước?”

“Oa!” Bùi Tòng Ngạn vội vàng đứng trước mặt mẹ, kinh ngạc nhìn vòng cổ của mẹ kinh hô lên “Ba ba ra tay ghê

thật, một viên ngọc bích thật lớn.”

Thật sự là rất lớn, ước chừng sức nặng của viên ngọc này thì ít nhất phải năm carat!

“Viên ngọc bích này là vật đính ước của mẹ và ba ba. Khóe miệng Cổ Việt Trì cong lên một nụ cười.

Đầu óc Bùi Bội khó hiểu ầm ầm vang lên, đây là con mắt ác ma mà ngày đó cô một lòng một dạ muốn đánh cắp!

“Em yêu, em có thích hay không?” Trong mắt Cổ Việt Trì có tình ý chân thành tha thiết, khóe miệng lại mỉm cười.

Ký ức trở về như thủy triều dâng lên,

lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn nổi lên một tầng mây hồng.“Này…” Đối mặt với

thâm tình sủng ái của anh lại làm cho cô bối rối.

“Con mắt ác ma? Cái gì là con mắt ác ma? Vì sao lại trở thành vật đính ước của hai người?”

Bùi Tòng ngạn hỏi một đống vấn đề, chọc cho trong phòng bệnh cười không ngừng.

~~~o0o~~~

Cuộc sống mỹ mãn, cuộc sống hôn nhân

hạnh phúc như sóng nhiệt cuồn cuộn