cái cũng đủ
rồi.
Bùi Bội hồ nghi đi tuần tra bốn phía trong miếu, cô không tin miếu nữ thần là nơi cho rắn ở.
Sái Ảnh cũng buồn bực quan sát bốn phía.
Bùi Tòng Ngạn thì giãy ra khỏi tay mẹ, tò mò cầm một nhánh cây khô héo hua hua giữa không trung.
“Xem kiếm!” Bùi Tòng Ngạn ở một bên
hăng say múa kiếm, đột nhiên cành cây đụng phải một hòn đá nhô lên thì
bất ngờ tảng đá phát ra tiếng nổ ầm ầm.
Mọi người bị sự cố xảy ra thình lình
này làm cho sợ hãi, hai mắt mở to, huống chi Bùi Tòng Ngạn là một đứa
trẻ, liền vứt ngay nhánh cây chạy đến trong lòng Cổ Việt Trì, hai tay ôm chặt thắt lưng của anh, sợ hãi ngẩng đầu nhìn tảng đá đang chậm rãi di
động.
Một lát sau, vách núi mở ra một mật đạo.
Thì ra miếu nữ thần nằm trong một động khác! “Đèn pin.” Cổ Việt Trì kinh ngạc kinh hô.
Lập tức Sái Ảnh đưa ngay cho anh một đèn pin.
Cổ Việt Trì cúi đầu dặn dò con trong lòng. “Đi tới chỗ mẹ, nhưng trăm ngàn lần không được hành động thiếu suy nghĩ.”
Bùi Tòng Ngạn thông minh vội chạy đến bên mẹ, túm ngay góc áo của mẹ. “Mẹ, bảo vệ con.”
Bùi Bội vừa bực mình vừa buồn cười liếc con một cái. “Nhìn không ra con lại sợ chết như vậy.”
Bùi Tòng Ngạn không cho là đúng trả lời. “Con không phải sợ chết, chỉ là yêu quý mạng sống mà thôi.”
“Thật chịu không nổi con.” Sợ chết thì sợ chết, còn ngụy biện như vậy là sao?
Cổ Việt Trì cẩn thận tiêu sái đi vào
trong động, trong phút chốc cảnh tượng trước mắt làm cho anh rung động
tột đỉnh, anh kinh ngạc nhìn tượng thần Nữ Oa ngồi ngay trước mắt, tượng Nữ Oa này phải cao gấp ba lần người bình thường.
Bà thản nhiên trấn định ngồi ngay ngắn
chính giữa, khóe miệng giống như mỉm cười, hai mắt mở to bễ nghễ nhìn
nhân gian, phảng phất như đang cười nhạo mọi người sống thế tục sa đọa.
Hai bên trái phải là tượng gốm rồng
phượng, bốn phía đều là nhóm các nữ thần đang ngồi, hoặc đứng, thần khí
tựa như chân nhân, hình thể nhỏ nhất cũng lớn hơn người thường.
Vương Dũng theo sát tiến vào, nhất thời cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động. “Thật lớn…”
Người ngoài động cũng lập tức đi vào trong động, mỗi người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh sợ.
Cổ Việt Trì đến gần tượng thần Nữ Oa,
dùng đèn pin chiếu sáng mặt nữ thần, thật không dám tin năm ngàn năm
trước người xưa đã có kỹ thuật điêu khắc tốt như vậy, khuôn mặt mượt mà
nhẵn mịn, thân thể được bao quanh bởi một con rắn lớn.
Thật sự là cực phẩm ngàn năm khó gặp.
Bùi Bội kìm nén không được nội tâm mừng như điên, nhìn kỹ đến từng chi tiết một. “Đẹp quá…” Taycô muốn chạm vào.
“Không cho phép chạm vào.”
Vương Dũng điên cuồng hét lên làm cho
tay Bùi Bội dừng giữa không trung, cô khó hiểu nhìn Vương Dũng tự nhiên
hét lên. “Vì sao không thể đụng vào? Tôi chỉ muốn biết tượng này được
điêu khắc từ đá gì thôi.”
“Đây thuộc tài sản quốc gia không thể tùy ý đụng vào.” Vẻ mặt Vương Dũng âm trầm, sẵng giọng nói.
A ha, rốt cuộc cũng lòi đuôi.
“Tôi nhớ rõ là vốn tư nhân của tôi bỏ ra, làm sao anh có thể nói là tài sản quốc gia?” Cổ Việt Trì tiến thêm một bước…
Vương Dũng khinh thường. “Cổ tiên sinh đừng quên, hiện tại anh đang đứng trên lãnh thổ của ai.”
“Nói như vậy là anh cố tình thả tin tức ra cho tôi bỏ vốn, sau đó khai quật
lên thì thành tài sản quốc gia phải không?” Rất giảo hoạt.
“Có lẽ anh cho rằng như vậy thì không hợp lý nhưng trên thực tế là như vậy.” Vương Dũng hoàn toàn không phủ nhận.
“Được, cho dù tất cả là tài sản quốc
gia đi, nhưng vốn là cá nhân tôi bỏ ra, nên tôi nghĩ xem nhiều hơn nữa
cũng có thể đi?” Dù sao tất cả nơi này cũng không có khả năng mang đi,
nên lùi một bước để tiến nhiều hơn.
Theo như lời Cổ Việt Trì nói thì không phải không có lý, Vương Dũng nặng nề nói. “Được rồi, chỉ có thể nhìn, không thể đụng vào.”
“Đi.” Cổ Việt Trì đáp ứng.
Bùi Bội được đồng ý nên vội vàng lấy máy ảnh ra chụp lại tượng thần Nữ Oa đồ sộ kia.
Vương Dũng hét to một tiếng. “Không cho phép chụp ảnh.”
Ngay cả chụp ảnh cũng không cho? Bùi
Bội hổn hển giơ máy ảnh trong tay lên. “Đã không đụng vào tượng như lời
của anh, vì sao ngay cả chụp ảnh đều không được?”
“Muốn chụp thì cũng chỉ có người trong bảo tàng của chúng tôi chụp.” Vương Dũng hung ác hét lên.
Ngờ vực bấy lâu nay giờ sáng tỏ, thì ra Vương Dũng là người của bảo tàng.
“Nghe anh nói hươu nói vượn.” Bùi Bội tức giận xuy một tiếng.
Một cỗ lửa giận nổi lên trong lòng nên Vương Dũng xông lên có ý đồ cướp máy ảnh trong tay Bùi Bội.
Làm gì có chuyện Cổ Việt Trì để Bùi Bội bị ức hiếp, liền một bước đứng chắn trước mặt Bùi Bội, đôi mắt lạnh lẽo mở to trừng Vương Dũng.
“Anh dám đụng vào một sợi lông của vợ tôi thì tôi sẽ hủy đi nơi này.”
“Anh dám?” Vương Dũng nghiến răng nghiến lợi trừng Cổ Việt Trì.
Cổ Việt Trì cười khẽ. “Tìm tư nhân đầu
tư vốn thì trước hết cũng nên biết cá tính của người đó, trên đời này
không có chuyện gì là Cổ Việt Trì tôi không dám làm, không tin anh thử
xem.”
Trước đó Vương Dũng đã điều tra qua Cổ
Việt Trì, hắn biết Cổ Việt Trì nói được làm được làm cho hắn thoáng
khiếp đảm, nhếch miệng nói. “Anh đừng quên, các anh chỉ có