chảy trong lòng anh, chậm rãi thỏa
mãn toàn thân anh, đó là một cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
Con cũng hứa hẹn tìm một trường học để
đến trường. Về phần Bùi Bội thì Cổ Việt Trì không biết cô làm cái gì, cả ngày luôn thần bí, duy nhất không thay đổi là công phu ganh đua nói lời ác cùng với con.
Cuộc sống như vậy anh vui vẻ chịu đựng.
Cổ Việt Trì ngồi ở bàn làm việc xem báo cáo của giám đốc trung tâm ở Tô Phú gửi lên, trước đó vài ngày anh có
gửi một viên ngọc đến Tô Phú để giám định kết cấu, kết quả xác định viên ngọc đã được năm ngàn năm, phỏng chừng giá trị hơn bảy trăm vạn.
Cổ Việt Trì vui mừng cười lạnh.
Lúc ở miếu thần khi mọi người đang
hoảng loạn thì Bùi Tòng Ngạn cũng kinh hoảng, nhưng không quên thừa dịp
không ai chú ý nhanh tay lấy một viên ngọc nhét vào trong túi, không ngờ lại có giá trị như vậy.
Đang lúc sống chết mà con lại cầm ngọc
giao cho anh, làm anh khiếp sợ nói không nên lời, con còn chưa hết tính
trẻ con nói.“Mẹ con nói, những nơi đặc biệt có nguy hiểm thì không thể
tay không trở về.”
Một câu không thể tay không trở về mới chọc thủng suy nghĩ lỗ lãi khi anh đầu tư vào miếu thần.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, làm cho anh đang ngập suy nghĩ tỉnh lại, cầm điện thoại lên.“Cổ Việt Trì.” <
Vừa nghe có người gọi tên con anh là Cổ Tòng Ngạn, trong lòng Cổ Việt Trì nổi lên một cảm giác ưu việt, rốt
cuộc con anh cũng nhận thức về tổ tông. “Xin chào thầy giáo, xin hỏi có
việc gì sao?” <
chuyện có liên quan đến hành vi và lời nói quái dị của Tòng Ngạn ở
trường học.>>Thầy giáo không nhanh không chậm nói. <
bắt đầu nói nước miếng tung bay, nói sinh động như thật, làm cho bạn học trong lớp nghe trợn mắt há mồm, làm hại thầy giáo lịch sử không thể dạy học, thành ra tiến độ học của lớp lịch sử không giống những lớp
khác…>>
Trong mắt Cổ Việt Trì hiện lên đắc ý cười cười, đây là con anh!
Anh rất kiên nhẫn nghe xong thầy giáo oán giận. <
dõng dạc tuyên bố nó từng tham gia khai quật miếu nữ thần. Cổ tiên sinh, trình độ nói dối của Cổ Tòng Ngạn đã làm cho thầy giáo lịch sử nghẹn
họng trân trối, nếu còn tiếp diễn như vậy…>>.Thầy giáo khinh miệt
thao thao bất tuyệt oán giận.
Ngay lúc thầy giáo oán giận Cổ Tòng
Ngạn này nọ thì Cổ Việt Trì mất hết bình tĩnh, nói chung là hừng hực
lửa. <>
Quả nhiên thầy giáo nghe vậy thì khiếp sợ ngậm miệng.
Cổ Việt Trì dùng sức hít thở. <
Tòng Ngạn đi học, nhận lấy cái mà các người gọi là giáo dục.>> <>.Thầy giáo sợ hãi hít một ngụm khí. <>.Thầy giáo lại lén lút hít một hơi.<
Cổ Việt Trì không kiên nhẫn nói. <
phóng, anh vui khi giúp con giải quyết chuyện thông minh của con. <
Hôm nay nó không đến trường sao? <>
Không đúng, anh ra ngoài còn nhìn thấy Tòng Ngạn, thái độ nó vẫn bình thường không có chỗ nào không thoải mái cả. <<Đúng vậy, hôm nay nó không đến trường học.>>Thầy giáo trả lời khẳng định.
Cổ Việt Trì không hỏi thêm nữa lập tức
cắt điện thoại, vội vàng gọi điện về nhà, điện thoại trong nhà vang lên
cả buổi cũng không gặp Bùi Bội nghe máy. “Bùi Bội chạy đi đâu? Đến bây
giờ còn không nghe điện thoại.”
Chỉ chốc lát sau thì điện thoại của anh vang lên, một tay Cổ Việt Trì cầm microphone, một tay cầm di động xem
số điện thoại hiện lên trên màn hình.
Là Bùi Bội, cổ Việt Trì vội vàng ngắt điện thoại, tiếp di động bên này.“Bây giờ em ở đâu?” <
Anh sửng sốt một chút. <
Ngạn? Bây giờ con ở đâu, thầy giáo ở trường gọi điện thoại về nói con
không đến trường…>>
Cổ Tòng Ngạn ở đầu dây điện thoại bên kia phát ra tiếng cười.<
Đầu óc Cổ Việt Trì bắt đầu ong ong. <
Trời ạ, cư nhiên giữ yên lặng chạy đến Ai Cập!? <
Nha! Không! <
Lúc này di dộng mất liên lạc khiến Cổ Việt Trì không tin trợn tròn hai mắt.
“Thằng nhãi con cư nhiên dám ngắt điện thoại khi đang nói chuyện với ba ba?”
Hai mẹ con đùa giỡn cái gì, dám bỏ lại anh chạy đi thám hiểm.
Cổ Việt trì không cam lòng yếu thế cầm
lấy điện thoại.
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích